Tôi cảm thấy có chút ghen tị với những người trẻ tuổi hồn nhiên và thoải mái, tự do. Tôi cũng hiểu rõ sự ghen tị này là vớ vẩn, chả có cơ sở gì vì tôi đang có nhiều hơn họ rất nhiều thứ. Thời gian còn lại của cuộc đời là như nhau (ai biết chúng ta sẽ chết lúc nào!). Họ hơn tôi được mỗi cái thể chất (nếu họ có tập thể dục) vì cái đầu gối và lưng tôi giờ đau quá. Tôi cũng bật cười mấy câu kiểu như "người trưởng thành không còn sợ đau đớn vì thất tình, mà sợ đau mỏi cổ vai gáy". Đúng thật. Đau lưng khó chịu lắm chứ vừa.
Có lẽ tôi lại một lần nữa rơi vào trạng thái trầm cảm, dù tôi đang xử lý nó rất tốt. Tháng trước tôi có trao đổi với một chuyên viên, có lẽ chị này cũng không phải chuyên gia có bằng cấp trị liệu gì, tôi nghĩ vậy vì tôi thấy mình cũng không cảm thấy thoải mái hơn nhiều so với trước khi nói chuyện. Tôi chỉ cảm thấy như thể là chị ta sẽ bán cho mình một khóa gì đó, một cái chương trình phục hồi hay tương tự vậy. Tôi chỉ đơn giản là muốn được lắng nghe, tôi không cảm thấy mình bị bệnh để mà phải chữa trị. Đặc biệt tôi càng không muốn bỏ tiền ra để làm thế.
Tôi có rất nhiều bạn bè đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong 2 tháng vừa qua. Hầu hết chỉ cần alo là có mặt. Chúng tôi cứ thế ngồi nói chuyện với nhau qua những cốc bia và các chầu cafe. Để rồi tôi nhận ra mình đã sử dụng đến 30% thu nhập của mình chỉ để đi nhậu và tránh việc phải ở một mình quá nhiều. Nhưng điều đó không giúp được gì nếu tôi không thể xử lý được vấn đề tận gốc. Vấn đề nằm ở chỗ triệu chứng của trầm cảm là tôi không muốn làm gì cả. Kể cả ăn uống cũng không. Đói thì phải ăn thôi. Nhưng thật sự đúng là tìm được cái gì cho vào mồm cũng được. Không còn quan tâm ngon hay không nữa rồi. Những chai rượu vang ngon và đắt tiền tôi cũng không đụng vào nữa. Ở bên cạnh tôi thường là những lon bia thương mại bán giá rất cạnh tranh trên thị trường. Đã rơi xuống đáy chưa nhỉ? Chưa đâu.
Cái sự khổ sở thật sự nó nằm ở chỗ lí trí tôi luôn nhận ra mình đang tồi tệ thế nào nhưng cơ thể tôi không nhấc mình dậy nổi. Tôi ngủ loạn giấc. Tôi không quan tâm đến giờ đi làm, chỉ đơn giản là biến mất và chỉ trả lời công việc vào những lúc mình tỉnh dậy. Tôi hoàn toàn mất động lực làm việc. Thế nên tôi đã nghỉ việc. Tôi thậm chí còn chẳng chủ động nghỉ việc. Nhưng mọi thứ cứ thế diễn ra dễ dàng thôi, khi bạn không làm việc hiệu quả thì chẳng có lí do gì người ta muốn giữ bạn ở lại cả. Và tôi lại có tự do. Chỉ là không có tiền thôi.
Một cậu bạn thân tôi nói thế này, "theo tôi, anh em còn trẻ cứ cày tiền đi. Ông tìm được việc gì ra tiền ngon cứ làm đi. Có tiền là để mình có quyền lựa chọn. Mình có quyền chọn được làm việc A hay việc B. Hoặc khi gia đình, bố mẹ lâm bệnh, mình có quyền chọn bác sĩ tốt nhất, trị liệu tốt nhất cho gia đình mình." Đấy là cái giá của tự do. Bạn tôi nói đúng quá còn gì. Tôi suýt nữa lại khóc thương bản thân mình. Không phải thương mình nghèo, không phải thương mình khổ sở, mà là thương vì mình đánh mất động lực sống và làm việc.
Đó chính là cái đáng ghen tị nhất với người khác.
Phải tìm lại động lực cho mình thôi.