Nhiều lần tôi nhận được câu hỏi:
“Nếu nỗi buồn quá lớn, chị đã đi qua nó bằng cách nào?”
Mỗi lần nghe câu hỏi ấy, tôi đều chỉ mỉm cười.
Thật ra, ai trong đời rồi cũng sẽ có vài lần bước qua những mùa giông của riêng mình. Có những nỗi buồn không ai nhìn thấy, nhưng đủ sức để tàn phá một tâm hồn.
Khi đối diện với đau thương, mỗi người lại chọn cho mình một cách để vượt qua. Có người khóc đến cạn nước mắt. Có người im lặng, để nỗi đau âm thầm mục rữa trong lòng. Có người vùng vẫy, chống trả.
Rốt cuộc, tất cả những cách ấy đều chỉ là hành trình đi tìm một liều thuốc an yên cho chính mình.
Bởi sau tất cả, điều chúng ta mong muốn không phải là quên đi nỗi buồn, mà là học cách sống tiếp cùng nó.
Tôi vẫn thường hay nói rằng, đó hệt như là ta cần phải lớn lên, sau cuối mùa nỗi đau.
Từ ngày Nhõng Nhẽo rời đi, tôi thường ngồi một mình ở một góc thành phố, nhìn dòng người hối hả lướt qua. Vài lần kèm theo những cơn mưa bất chợt, vài hạt nước đọng trên tóc, lạnh như một ký ức vừa chạm vào tim.
Mất mát đôi khi kỳ lạ lắm.
Nó có thể khiến một người vốn bình tĩnh trước mọi cơn sóng của cuộc đời, bỗng thấy mình mong manh đến mức chỉ cần một kỷ niệm cũ cũng đủ làm nước mắt tràn ra.
Đã nhiều lần, tôi bật khóc trong vô thức.
Nhõng Nhẽo là một chú mèo hoang được mẹ tôi nhặt về từ mái nhà vào một ngày còn bé xíu. Khi ấy, tôi cũng chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi.
Một tình bạn bắt đầu từ đó.
Chúng tôi cùng lớn lên, cùng ngủ, cùng chơi, cùng đi qua những đổi thay của cuộc đời. Nhõng Nhẽo ở bên tôi trong những ngày vui nhất, và cũng ở cạnh tôi trong những ngày tối tăm nhất, kể cả khi tôi khoác trên mình khăn tang tiễn mẹ.
Hai mươi bốn năm.
Khi tóc tôi bắt đầu lấm tấm những sợi bạc thì bộ lông của Nhõng Nhẽo cũng không còn mềm mượt như xưa.
Thời gian đã già đi trên cả hai chúng tôi.
Rồi một buổi chiều mưa, Nhõng Nhẽo lặng lẽ chào tôi để khép lại chương đời của mình.
Chỉ để lại trong căn nhà ấy một khoảng trống.
Tôi gần như kiệt sức sau ngày hôm đó.
Mỗi lần trở về sau một ngày dài, cánh cửa vẫn mở ra như cũ, nhưng chẳng còn ai ngồi đợi. Chẳng còn ai quấn quýt đòi bế, đòi ôm, đòi được vuốt ve như thể đó là điều quan trọng nhất trên đời.
Có những sự vắng mặt không tạo nên tiếng động. Nhưng lại khiến cả một căn nhà trở nên lạnh căm.
Bất kể nỗi đau nào cũng luôn đi cùng một sự mất mát. Và mất mát nào cũng để lại trong lòng người một khoảng rỗng mà không điều gì có thể lấp đầy ngay lập tức.
Nhưng rồi tôi cũng dần hiểu ra, chữa lành không phải là ngày mai thức dậy và thấy mình hết đau.
Có lẽ, những người mình yêu thương chưa bao giờ thật sự biến mất.
Họ chỉ đổi một cách ở bên mình.
Mẹ ở trong những lời dặn mà tôi vẫn vô thức làm theo.
Nhõng Nhẽo ở trong thói quen tôi vẫn cúi xuống nhìn mỗi khi mở cửa, ở góc giường tôi vẫn chừa lại một khoảng trống, ở những chiều mưa khiến tôi bất giác mỉm cười rồi rơi nước mắt.
Thế nên, nếu một ngày bạn hỏi tôi làm sao để đi qua một nỗi buồn quá lớn, có lẽ tôi sẽ vẫn trả lời như trước.
Đừng cố đi thật nhanh.
Đừng ép mình phải mạnh mẽ.
Cứ đau nếu cần phải đau. Cứ khóc nếu nước mắt muốn rơi.
Bởi trưởng thành, suy cho cùng, không phải là không còn tổn thương.
Mà là sau tất cả những mất mát, ta vẫn đủ dịu dàng để yêu cuộc đời thêm một lần nữa, phải không?














