Tôi không còn bảo họ là "Có gì đâu mà phải khóc" nữa. Câu đấy mới ngạo mạn làm sao. Tôi định chứng tỏ gì vậy.
Cuộc đời trôi đi dạy tôi rằng, ngồi cạnh họ, lắng nghe. Đặt bàn tay lên bờ vai, nói khóc hết đi. Rồi mình lại sống tiếp, và phải cố mà sống cho tốt hơn, dù rằng ta vẫn sẽ phải dành nước mắt cho những gì sau đó. Không dễ dàng đâu.
Tôi cũng khóc trong bệnh viện như thế, dưới một gốc cây, hút một điếu thuốc. Khi ấy tôi mong mọi chuyện rồi sẽ sớm qua. Hình như chỉ có lúc như vậy, tôi mới tin vào ông Trời.
Tôi quay mặt đi dù là nửa đêm. Đôi bàn tay thừa thãi. Hình như vẫn sợ ai đó nhìn thấy bản thân mình yếu đuối.
BeP