Ngày kia, tôi mơ thấy em, rằng tôi được gặp em một lần nữa.
Tôi cất tiếng chào buồn thảm, chạy tới phía em mà sao thấy cuộc hội ngộ này ngày một trở nên sáo rỗng. Mắt em vô hồn và khó tìm thấy hạt đồng tử, em khởi chạy một giọng nói xa xăm như thể có kẻ đã nói thay em những lời cứa tâm can tôi thành hằng hà sa số mảnh vụn vỡ. Rằng tôi đã ở đâu, tôi đã làm nên chuyện tày trời gì, để đến một mai này em bẽ bàng cởi bỏ mọi sự dính líu. Ngày đó, tôi đã ước ao rằng tôi có thể trở thành điều gì đó của em, ở cạnh bên em, thậm chí chỉ là được nghe thanh âm em nói. Đã có một điều gì đó ở em, mà khiến trong lần đầu đối mặt em ấy, tôi đã luôn ôm ấp mọi suy tư.
Ồ thật không phải khi tính dục là lẽ nghĩa của một cuộc tổng tiến quân cho mọi cùng cực xúc cảm. Tôi chỉ muốn ở cạnh em, lắng nghe em sẻ chia. Thật suy cho cùng, có những ngày, tôi đã phát điên vì đôi mắt em ngày ấy. Rằng liệu tôi có thể làm khóe môi em nhếch, làm đôi mắt kia ánh ngời tâm trạng?
Nhưng em nhìn vạn vật xuyên qua lỗ hổng nhỏ nhoi trên nền thành thâm niên.
Có những lần khinh suất, em đã mở toang ô cửa thành, đón chào những kẻ mang trên mình lớp lớp mấy toan tính, nhưng lạnh lùng đóng lại khi nghe bước chân tôi.
Thật khó để trở lại, khi giờ mơ lại giấc mộng này, tôi chỉ tủi hổ. Rằng tôi đã luôn không ngừng hy vọng ở em, ở tôi, ở một hoàn cảnh nào đó, siêu thực và chan chứa thương cảm.
Nhưng tôi đã chỉ biết hạ thấp mình mà ngắm nghía em cao vời vợi, thật không phải.
Nếu sẵn lòng, hãy chờ đón sự đối đầu của tôi.
Khó lòng để cảm ơn em, nhưng thực sự, rất nhiều.