Quán Trọ Vô Thường
Đường về lá mục đã giăng Tiếng ve mùa cũ lăng xăng gót giày. Bờ ao nắng rớt cuối ngày, Mặt hồ lặng lẽ mây bay la đà. Cổng nhà, rêu phủ đã già Then cài hoen gỉ, là chờ…hay quên?
Ta về đâu phải ta xưa, Quê hương cũng đã nắng mưa đổi dời. Người từng trong ký ức ơi Giờ như sương khói cuối trời mênh mông. Còn chi hẹn ước mà trông Lời xưa phai nhạt như không còn gì. Kiếp này một chuyến vay đi Thân này tứ đại, trả khi vô thường.
Nghe trong tĩnh lặng não nề Tiếng con dế khóc, bốn bề đêm sâu. Bến sông con nước bạc đầu Con đò nằm ngủ, quên sầu trăm năm. Gió lùa qua mái âm thầm Giam con người cũ lỗi lầm ngày xưa. Bình yên sao lạnh như chùa Người đi người ở nắng mưa mặc người. Ta ngồi trước thềm buông lơi Nhìn tro bếp nguội đời vơi lại đầy. Hoa xoan xưa rụng chốn này Giờ là cát bụi vương gầy ngón tay.
Buồn chi hay chỉ là vay Nỗi niềm thương xót áng mây cuối đèo. Quê hương là một kiếp nghèo Chỉ là quán trọ ta theo rồi tàn. #DamBD

















