“Gần đây tôi có chứng kiến sự ra đi của một vài người bạn. Nói là ra đi, thực ra bọn nó di chuyển về mặt địa lý để thực hiện ước mơ của mình.
Bất kì sự chuyển dịch của một thứ gì đó thân thuộc luôn làm tôi nghĩ. Rằng hình như bấy lâu nay mình đang đứng yên. Các vật và người chuyển động làm tôi thấy mình đang đứng yên. Khi mọi người đều đang đi tiếp hành trình, thì tôi đang lười biếng một cách bất động. Sự thụ động này làm tôi vừa thoải mái vừa bất an.
Sẽ ra sao nến như bắt đầu muộn và không thể đuổi kịp được mọi người nữa. Tôi tự hỏi mình như thế trong khi nghĩ rằng cuộc đời mình đã bắt đầu quá muộn rồi. Và như vậy thì sẽ không còn gì để cố gắng. Tôi có cảm giác như một đứa học trung bình nhìn đứa học giỏi nhất lớp, và cảm giác mình sẽ không bao giờ vượt qua được. Nếu những người giỏi còn đang cố gắng, thì mình cố gắng còn có nghĩa lý gì?
Vậy là tôi có một quãng thời gian học theo loài mèo và không làm gì cả. Mặc cho những gì tôi từng động viên bạn bè về sống cho bản thân và theo đuổi đam mê, tôi lại là đứa xuất phát sớm nhưng không có ý định đi đến đích. Tôi ngồi bên vệ đường và nhìn lên bầu trời xanh, tự hỏi bản thân mình về ý nghĩa của cuộc sống này. Về những gì mình đã có thể làm và nhưng không đủ kiên trì để thực hiện.
Có người bảo rằng cuộc sống này không phải cuộc đua, nhưng cũng có câu chuyện kể rằng dù là sư tử hay linh dương cũng phải chạy mỗi ngày, nếu không muốn bị chết. Tôi chẳng muốn là sư tử hay linh dương. Tôi muốn là một cái cây.
Mặt trời vẫn mọc mỗi ngày và lặn mỗi đêm. Nhịp sống đều đều làm tôi thấy lạc lõng. Có người nói nhịp sống cũng như nhịp tim, đừng để nó là một đường thẳng. Tôi nhìn thấy những ngày mai kia, thẳng tắp như đường chân trời.
Ấy vậy mà cái đường chân trời chẳng kéo dài mãi. Nếu bạn trong đường hầm quá lâu, bạn sẽ khao khát bất kì thứ ánh sáng nào, kể cả là ánh sáng của bầu trời hay là ánh sáng của ánh đèn xe lửa. Những ngày chẳng có gì, tôi thường ngồi ở bờ hồ gần nhà và đọc sách. Hòng tìm cho ra được một tia sáng gì đấy. Hôm đấy tôi tim hẳn được hai tia.
Đó là hai câu nói trong hai quyển sách khác nhau: "Amor Fati - Hãy yêu lấy số mệnh cùa bạn", "Thực ra bạn cũng chẳng đặc biệt cho lắm", "Các vấn đề của bạn cũng đặc biệt hay độc đáo chút chút thôi". Thực ra là ba câu nhưng kệ đi chứ. Rồi tôi nhận ra 1, Nếu tôi vẫn đang ở lại nơi này, làm công việc mà tôi đang làm, sống cuộc sống mà tôi đang sống, thì đó là số mệnh hiện tại của tôi, và tôi nên đối xử tốt với bản thân mình, và có trách nhiệm với hiện tại. 2, Tôi chẳng còn cảm thấy đặc biệt vì những vấn đề của mình. Hay nói cách khác, xét một cách tổng quan, nó bình thường ý mà. Cuộc sống của đứa nào ở tuổi này chẳng dẩm theo cách này hay cách khác.
Vậy thì cũng ok thôi. Tôi sẽ đứng dậy và đi bộ tiếp. Mà thực ra cũng chẳng ai quan tâm bạn đi bộ hay chạy đâu, âu đó cũng là một niềm hạnh phúc.”
Mình không đặc biệt. Có chăng là mỗi người đặc biệt theo cách của họ thôi.