#1 Người ta gắn bó và hiểu nhau không phải bằng những giây phút ngọt ngào, mà là những giây phút không bình lặng, những hoàn cảnh không đẹp đẽ và những chặng đường không bằng phẳng. Nhưng vì muốn hiểu nhau mà tạo ra sóng gió thì có gọi là một sự ngu ngốc?! Có lẽ, vấn đề nằm ở đây *phì cười*. Bản thân suy nghĩ này lại tạo nên sự sóng gió. #dirtyprettythings . Chị Mai Anh (Mẹ bé Thiên Nhân) chẳng nói rằng: "Trong nhà tôi, chỉ những người yêu nhau sẽ ở lại" còn gì.
#2 Kiêu hãnh và định kiến - cái gì có thể khiến con người ta dám phá bỏ những rào cản của bản thân mình để nghĩ khác và sống khác?!
Lúc nào, anh cũng cố bao bọc mình bởi vòng tròn cô đơn và tăm tối. Sự im lặng không che giấu được những cơn sóng ngầm đang ầm ầm chảy bên dưới cơ thể vật chất kia. Với anh, chắc hẳn, cô là cô gái chẳng có danh dự gì khi suốt ngày lẽo nhẽo đi theo anh nói với vài câu, lải nhải suốt ngày về những thứ tươi sáng đẹp đẽ như mặt trời, về cuộc sống, con người, tình yêu, mà tất cả những thứ ấy, với anh, rặt một mớ xấu xí, hỗn độn và giả dối. Thật là một sự ấu trĩ đàn bà.
Không hiểu, cái gì làm nên sự khác biệt trong cách con người nhìn nhận thế giới này nhỉ? Cùng một sự vật, hai suy nghĩ khác hẳn nhau. Buổi tối hôm đó, dưới cùng một tán cây, cùng một nguồn ánh sáng, cùng một quán cafe, cùng một chỗ, hai con đường mới cho hai người dần sáng tỏ, mà có lẽ 30 năm sau, họ mới nhận ra, sự khác biệt đã được báo trước, trước khi họ được sinh ra và có mặt trên đời. Hai con đường nhập nhằng có vài lần va chạm. Hai con đường lẻ loi đi tìm lối đi riêng. Làm gì có những con đường song song khi dân số thế giới ngày một tăng đáng báo động, khi thế giới này bị phẳng dần bởi internet và các trào lưu công nghệ? Cũng không hiểu, tại sao họ không tạo thành một đội để cùng đi với nhau, và cùng tìm kiếm.
Trích: Buông | After all
Nguồn ảnh: René Burri (b.1933) Napoli Street Dancers, Italy, 1956 Gelatin silver print