Có nhiều đêm tôi không muốn ngủ.
Ý nghĩ rằng trong giấc ngủ tôi sẽ bỏ lỡ tất cả những giờ phút này, tất cả dòng chảy nơi mặt kia của cuộc sống vẫn đang tiếp diễn về đêm, ý nghĩ đó khiến tôi háo hức. Màu đen của đêm có sức hút kỳ lạ của riêng nó.
Bởi vì đêm không dối trá. Người ta đều sống thật về đêm. Chỗ ẩn náu của những bí mật. Không ai đeo mặt nạ lúc này, đây là giờ gỡ bỏ tất cả mặt nạ xuống.
Bởi vì đêm không giục giã. Chỉ có ở đây tôi mới có thể suy nghĩ, nhìn sâu vào trong mình, trong khi quan sát những ánh đèn đường và dòng thác những chấm tròn đỏ vàng đang di chuyển giữa phố đêm. Cuộc sống ban ngày chỉ biết đẩy ta về phía trước và ta bước theo, chạy theo nó một cách vô thức bởi nỗi sợ bị bỏ lại phía sau, nỗi sợ bị ánh mặt trời trần trụi bóc mẽ sự lạc lõng của mình.
Những câu chữ hiện rõ mồn một trong đêm, từng nốt nhạc dội vào khắc sâu lên tâm trí, những thứ cũ kĩ bị lục tung, lật giở nghiền ngẫm để gạn lọc ra những gì người muốn nói, hay ta muốn hiểu, giữa những câu chữ rành mạch được viết ra. Từng sự kiện ban ngày được điểm lại như khi quay chậm một thước phim.
Thời gian về đêm, thời gian mà không ai có thể đánh cắp được của tôi. Thời gian đáng lẽ ra tôi đã có, tất cả những gì tôi muốn làm. Một cuộc đời khác mà tôi muốn sống.











