[Lạ viết]
(Cho những người đàn ông qua một đời dông bão)
Người ta yêu đàn bà đã cũ Em lại đem lòng thương bụi phủ đàn ông Thương trái tim đã nát vết thương lòng Thương đôi mắt đã ngả màu cũ kĩ Em vẫn còn những mộng mơ mà nhỉ? Từ khi nào đã giấu nỗi vô tư. Như biển giấu mình trong màn đêm Thật quá nhân từ Chẳng có trọn chân tình mà ngốc nghếch làm ánh trăng mộng tưởng Đem cả tim non mà hôn lấy những chai sần trên tấm thân đàn ông rộng lớn Lấy cả tình thương mà ôm lấy đứa con Của Cô ấy và anh.
Ừ! Em thấy mình thật quá mong manh Thật ích kỉ khi muốn ôm trọn tim anh, anh nhỉ Người đàn ông khoác lên mình cũ kĩ Khoác lên mình một cơn bão đã đi qua Là em thương, thương tất cả của hai ta Nên bỏ những giận hờn thay lại thành cả bao dung tự nguyện Liều mạng -tin -yêu.
#nhatkila #nkl #Nora
















