một nhìn lại
một sớm mai hồng .
ba ngàn sáu trăm năm mươi ngày của mười năm từ hai không lẻ chín.
tỷ vạn lần biến thiên của đời sống đã diễn ra. ơn trời. còn sống.
những trưởng thành từ vô lượng sát na, từ trong sâu thẳm nội tại, trong tối tăm mù mịt của tinh thần, một big bang, một vũ trụ mới, khai sinh một lần nữa. ơn trời. đã biết thế nào là sống. từ đây.
tâm hồn vô tư ngu ngơ của đời thường đã biến mất.
đã biết thế nào là trăn trở. và thấy được nhiệm mầu . của những điều nhỏ nhất.
niềm tin vào thực tại tuyệt đối. vẫn không phải là ánh sáng. mà là một dày đặc của đêm đen. thực tại hiển hiện rõ ràng nhất trong cái không nhìn thấy được của màu đen. chân lý nằm đó. sự tạm bợ của ánh sáng, sự bấu víu vào ánh sáng để tìm thấy những ngón chân của sự thật chỉ làm thêm rối trí. hãy tin rằng mình là một phần của đêm đen. một phần của hiện thực tuyệt đối. không tách rời.
đau khổ.mất mát.hạnh phúc.còn lại.chết. đã học được sự chấp nhận.
điều duy nhất chờ đợi. là một chỉ dấu của bóng tối. để không còn mò mẫm.
điều tiếp theo hành động. là ba ngàn sáu trăm năm mươi ngày từ hai không hai mươi. sự dấn thân kế tiếp. sự thoát ly gia đình. một vụn vỡ khác đau thương. để đày ải kiếp con người trong một hành trình xa xứ sở. chờ mong được thấy sự tỉnh thức sâu xa từ chuyến viễn du xa xôi. mong sống sót.
và không là nằm chờ đợi, sự vô nghĩa của thời gian, và những cảnh sống buồn chán, của đời người.
có một bàn tay đưa ra, hư vô cuối đường, hai con người cùng nhau. đến hư vô trong hạnh phúc.
điều cuối cùng, được sống là người.















