The Dawn
Hôm qua tôi nằm mơ một giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ tôi là một hiệp sĩ lang thang khắp vũ trụ, hình như là để tìm lại độc lập cho vương quốc của mình. Một ngày nọ tôi cùng bạn bè của mình ( tôi nhớ là có cả anh họ của tôi ), sau một trận chiến nhỏ, đã tìm đến một hành tinh lạ, mục đích chúng tôi đến đó để làm gì thì tôi không rõ, hình như là để tìm kiếm một ai đó. Tôi và các bạn tìm thấy một quảng trường rộng lớn, trông như thể quảng trường trước toà thánh Vatican vậy, xung quanh có nhiều toà nhà dài với những ô cửa hình chữ nhật, thấp thoáng vài ngọn tháp nhô hẳn lên trên nền trời màu trắng. ở một phía của quảng trường có một phiến đá lớn màu đen, vuông vức và bằng phẳng như một tấm phản lớn bằng gỗ lim, có lẽ là do người ở đó tạo nên. Chúng tôi nằm nghỉ trên phiến đá, và cùng tán gẫu. Riêng tôi thì đi 1 vòng quanh phiến đá để xem xét xung quanh, và tôi tìm thấy một bức phù điêu bằng đá ớ một góc khuất bên dưới phiến đá. Trên đó có một bức tranh về hoàng hậu của hành tinh chúng tôi, bên dưới là những dòng miêu tả về bà và một trận chiến nào đó (tôi không nhớ rõ nội dung). Kể đến đây thì tôi chợt nhận ra có lẽ người chúng tôi đang tìm chính là hoàng hậu của vương quốc chúng tôi... Giấc mơ đến đây thì kết thúc, cũng giống như nhiều giấc mơ khác, nó chẳng có đầu cuối gì cả, tôi nhớ được đến đâu thì kể đến đó vậy thôi. Thực ra phía trước đó vẫn còn gì đó, nhưng tôi chịu không tài nào nhớ được.
Bố tôi lại mới đi công tác, lần này là đi Quảng Bình, ông nói sẽ đi khoảng gần 1 tuần. Trước khi đi ông giao cho tôi việc chăm sóc 2 con chim hoạ mi của ông, 1 con ở nhà, con còn lại ở trường. Kể ra thì việc chăm sóc 2 con chim cũng không lấy gì làm vất vả lắm, chỉ cần cho nó tắm, rửa lồng, thay nước, thêm cám vào lọ, bắt dế cho chúng ăn, đối với con ở nhà thì thỉnh thoảng treo nó ra ngoài... chỉ vậy thôi. Cơ mà tôi thì chẳng lấy gì làm hào hứng với mấy con chim của ông. Tôi chỉ làm một cách máy móc thôi. Còn bản thân tôi- như lúc trước từng nói-thì tôi chỉ thích chó thôi. Nhân tiện nói về chó, bố tôi là người thích nuôi chó, nên từ lúc tôi còn bé tí thì hầu như nhà lúc nào cũng có ít nhất là 1 con chó ( có lúc lên đến 2 con ). Tôi không nhớ từ đó đến nay thì nhà tôi đã từng nuôi bao nhiêu con chó, nhưng chắc cũng phải xấp xỉ hai chục con gì đấy, tôi đoán thế. Con chó hiện tại nhà tôi đang nuôi là giống chó ta lai bec-giê, vì vậy nó có thân hình của một con chó ta- mình nhỏ, chân không cao- và một bộ lông khoang đen trắng kiểu bec-giê. Tôi đặt tên nó là Mốc, vì ngày nó mới về nhà tôi thì bộ lông của nó xù xì, thô ráp chỉ có 2 màu khó phân biệt là xám và trắng, trông hệt như bị lên mốc vậy. Nó ở với gia đình chúng tôi có lẽ cũng được đâu khoảng gần 8 năm rồi - một trong những con chó ở với chúng tôi lâu nhất...
À, hôm nọ tôi đã mua cuốn “Lắng nghe gió hát"-tác phẩm đầu tay của Murakami, một câu chuyện lãng đãng về mùa hè ở thành phố cảng của cậu thanh niên mới ngoài 20 tuổi, trong truyện có nhắc nhiều đến đĩa hát và thuốc lá. Vì cuốn sách khá mỏng nên chỉ chưa đầy 2 ngày tôi đã đọc xong. Nếu so với những tác phẩm khác từng làm nên tên tuổi của Murakami thì đây chỉ đơn giản là một mẩu truyện nhỏ, một tác phẩm đầu tay đúng nghĩa. Mặc dù nó đã phảng phất nét gì đó của Murakami, nhưng vẫn chưa thấy xuất hiện những yếu tố kỳ ảo hoặc nét hài hước lãng mạn giống như sau này. Tôi vẫn mong chờ cuốn “Giết kẻ chỉ huy” được xuất bản, hi vọng nó sẽ đc in sớm và không bị cắt xén.












