Một ngày nóng
Đã trải qua một quãng thời gian khá dài kể từ khi tôi viết những dòng cuối cùng của trang nhật ký này. Tôi nghĩ ít nhất là 4 tháng. Đã có nhiều chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này, nhưng tôi thật sự cũng không biết nên bắt đầu từ đâu. Có lẽ nên bắt đầu từ ngày hôm nay đi.
Hôm nay cũng như hôm qua, và hôm trước đó, đều rất rất nóng, nhiệt độ trên app weather ghi nhận những lúc cao điểm lên tới 39-40 độ, nhưng thực tế ngoài trời lúc 1-2h chiều có lẽ phải đến 45 độ. Phải nói là Hà Nội của tôi rất đẹp, nhưng mà sống ở đây hoàn toàn không dễ chịu. Mùa đông mặc dù không có tuyết, và nhiệt độ cũng không quá thấp, nhưng vẫn rất lạnh, đặc biệt là khi phải đi ngoài trời bằng xe máy. Còn mùa hè thì có những đợt nắng nóng đến nỗi tôi không dám ra đường. Ngay lúc này thì tôi đang ngồi trong phòng điều hoà để viết những dòng này. Những ngày này mà không có điều hoà thì chắc tôi không sống nổi mất. Ấy thế mà 12:30 trưa nay, sau khi ăn cơm xong, tôi phải đưa bố ra bến xe để bố đi Hải Phòng công tác. Mặc dù tôi trang bị kín mít: áo chống nắng có mũ, khẩu trang, kính râm... chỉ có ở dưới thì tôi vẫn mặc quần đùi; thế nhưng mà lúc ra đường thì nhiệt độ ở mặt đường nhựa bốc lên tận mặt, xộc vào trong mũi, khiến tôi choáng váng, phải cố gắng lắm tôi mới đi hết được đoạn đường đó và trở về nhà. Còn cách đây 2 hôm, tôi phải đi tập dân quân tự vệ dưới trời nắng nóng 38 độ. Cũng may là buổi tập chỉ kéo dài chưa đầy 2 tiếng, và chúng tôi được tập dưới bóng râm, nên tôi và mọi người vẫn ổn.
Cuối tháng trước em trai tôi cưới. Vợ nó hơn nó 2 tuổi, dáng người nhỏ nhắn, da trắng, và hay cười. Rất may em dâu không phải gu của tôi nếu không sẽ rắc rối ra trò đấy. Mấy hôm cưới đúng là cực hình, người khắp nơi đổ về nhà tôi, tôi phải cố gắng tươi cười đón khách. Mà cả họ không ai là không hỏi tôi bao giờ cưới, tôi chỉ biết cười trừ... Được cái từ ngày có em dâu thì tôi cũng đỡ một chút việc nhà, với lại bố mẹ giữ ý nên ít mắng chửi tôi hơn.. nhưng mà cũng chẳng biết được bao lâu.
Tôi đang có ý định chuyển từ thuốc lá truyền thống sang hút IQOS. Nghe nói cái này sạch hơn, đỡ mùi hôi, và cũng đỡ được nhiều chất độc hại. Nhưng mà giá thuốc của nó không hề rẻ chút nào. Tôi vẫn đang cân nhắc.
Thời gian này đang là cuối học kỳ 2, nên tôi và Khánh Linh ít nói chuyện hơn trước, mặc dù ngày nào cũng nhắn tin, chỉ là không nhiều thôi. Nghe nói em đăng ký nguyện vọng toàn các trường trong Sài Gòn, nên có lẽ nếu chúng tôi vẫn còn giữ liên lạc, thì trong vài năm tới vẫn là liên lạc từ xa thôi. Em nói hè này em sẽ ra Hà Nội, có lẽ chúng tôi sẽ gặp nhau một chút.
Giờ thì trời đã bớt nắng một chút, tôi nghĩ tôi sẽ ra sân chơi bóng rổ.
Hẹn gặp lại ở trang nhật ký sau.
















