Vì ta biết trong những giấc mộng ngọt ngào nhất, nàng sẽ đến. Nàng ôm ấp và vỗ về, nàng an ủi rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi. Và nỗi nhớ giữa ta và nàng rồi cũng sẽ được ôm lấy sâu trong tận tiềm thức. Nàng đi.
seen from Brazil
seen from United States

seen from Netherlands

seen from China
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from Türkiye
seen from United States

seen from China
seen from Türkiye
seen from Kazakhstan
seen from China
seen from China
seen from China
seen from Russia
seen from Germany
seen from United States

seen from Brazil

seen from Italy
Vì ta biết trong những giấc mộng ngọt ngào nhất, nàng sẽ đến. Nàng ôm ấp và vỗ về, nàng an ủi rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi. Và nỗi nhớ giữa ta và nàng rồi cũng sẽ được ôm lấy sâu trong tận tiềm thức. Nàng đi.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Lần nào cũng như thế, mỗi khi hoàn thành một tác phẩm của Murakami tôi lại có cảm giác bị bỏ lại ở những lưng chừng mộng mị. Rừng Na uy, Người tình Sputnik, 1Q84 và lần này là Xứ sở diệu kì tàn bạo và chốn tận cùng thế giới.
Murakami là một gã kể chuyện đáng ghét. Hắn ta lôi kéo người đọc vào một hình trình vô định, hứa hẹn những sợi dây liên kết và những hình ảnh đẹp như tranh vẽ từ ngôn ngữ. Nhưng rồi, đặt dấu chấm hết cắt ngang dòng suy tư của nhân vật và của chính người đọc. Như một thanh barie ngay giữa đoạn đua công thức một. Đột ngột và không báo trước.
Bây giờ tôi có thể làm gì với những nhân vật này đây? Liệu họ sẽ đi đâu và về đâu? Liệu họ sẽ có "một tương lai không ra gì, nhưng nói chung họ vẫn sẽ có một cuộc sống hạnh phúc"? Tôi không thể nào hiểu nỗi sợi dây vô hình đó.
Nhưng sau tất cả, ở điểm kết thúc đó, dường như tôi bỗng hóa thành gã nhân vật chính của câu chuyện. Tôi hiểu và chấp nhận cái kết cuối cùng của chính bản thân mình. Việc bị lôi kéo vào câu chuyện này ngay từ đầu chính là bút tác của Murakami, tôi không thể nào kháng cự lại ma lực này. Nhưng việc tận hưởng và chiêm nghiệm sau khi đóng lại quyển sách này lại là toàn quyền của chính bản thân tôi. Tự do và cô độc.
Một lần nữa kính cẩn cúi đầu trước cây bút xuất sắc bậc nhất của làng văn học hiện đại Nhật Bản. Chắc chắn tôi sẽ đọc lại quyển sách này để tìm hiểu rõ hơn những vết chìa khóa ông đã rải rác xuyên suốt quyển sách mà tôi đã có thể vô ý bỏ qua.
Recommend cho tất cả mọi người nhé.
My darling, all my love is for you
Though the time we've shared has not been long, it has settled into my heart like a familiar song. Each hour we spend together—on call, in laughter, in light— has become a cherished part of my every night.
Your smile, so effortless, warms me from afar, and your laughter dances through me like a falling star. I adore the way your curls play with the breeze, and every freckle on your skin feels like a story told with ease.
I love the simple magic of hearing about your day— the little things you like, the thoughts that drift your way. But more than that, I love the way you listen when I speak, how you’ve learned the parts of me I rarely let others seek.
You now know pieces of me that even family cannot see, and in your presence, I feel gently, beautifully free. So though our time is short, our bond is deeply true— and every moment spent with you is one I’d choose anew.
Nếu có ba kiếp để sống, tôi nghĩ có lẽ mình sẽ chỉ cưới em trong hai kiếp mà thôi.
Còn ở kiếp thứ ba – tôi sẽ để em là một ý niệm.
Tôi sẽ trở thành một người viết. Không phải loại người viết nổi tiếng, ra sách được ký tên, đi talkshow mặc sơ mi trắng, phát ngôn hay ho… Không. Tôi sẽ chỉ là một gã viết nửa mùa và lặng lẽ. Viết vào đêm. Viết trong quán cà phê quen, góc trong cùng, dưới ánh đèn vàng mỏi mắt. Viết về một người chưa từng bước vào đời mình, nhưng đã sống trong trí tưởng tượng suốt bao năm.
Em – không có tên. Nhưng tôi biết mình thiếu em.
Tôi sẽ sống trong một căn hộ nhỏ, có ban công nhìn ra dòng sông không rõ tên. Mỗi sáng, tôi pha cà phê, mở cửa sổ và để nắng rọi lên trang sách đang đọc dở. Những cuốn sách ấy, tôi luôn đọc một mình, nhưng đôi khi… tôi vẫn đặt thêm một chiếc ly ở phía đối diện, như thể có ai đó đang ngồi cùng.
Cuộc sống của tôi sẽ không buồn. Có bạn bè, có những bữa tối muộn, những cuộc trò chuyện dài dòng về công việc, và tiếng cười ngẫu nhiên giữa đêm khuya. Nhưng có một điều sẽ không ai biết: tôi đang chờ một người mà tôi không biết mặt.
Cứ mỗi cuối tuần, tôi sẽ đi bộ dọc bờ sông. Bước chậm hơn những người khác, như thể sợ lỡ mất một ánh nhìn hay một khoảnh khắc nào đó quan trọng. Có những hôm trời mưa, tôi vẫn đi. Không vì lãng mạn, mà chỉ vì lòng mình trống đến mức cần được làm ướt.
Cũng có đôi khi, tôi tưởng tượng: có một chiều nọ, giữa phố xá không tên, tôi chợt nhìn thấy em — không phải vì em gọi tôi, mà vì tôi nhận ra ánh nhìn ấy, đôi mắt ấy, như thể tôi đã viết ra từ trước. Em sẽ đứng ở bên kia đường, tay ôm một cuốn sách, môi mím lại vì trời lạnh, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi biết: mình đã đúng.
Có thể tôi sẽ bước đến. Có lẽ sẽ không.
Nhưng điều chắc chắn là: câu chuyện của chúng ta bắt đầu từ rất lâu,
từ một kiếp người mà em không nhớ,
và tôi thì vẫn đang viết tiếp.
Liệu một ngày
Em vừa đến, trời nổi cơn bão tuyết
Ướt lòng ta, lấp lánh ngàn kim châm
Liệu một ngày, giữa năm tháng âm thầm
Và người đến người đi người từ biệt
Người ta bảo, tim ta nhiều vụn vỡ
Chút tình mọn, chỉ biết dành đó thôi
Liệu một ngày, giữa năm tháng buông lơi
Ta nhớ em, nhưng không thể nhớ mình.
Ừ thì đúng, những chuyện tình lặng thinh.
Ta vun vén, gửi từng dòng âu yếm
Liệu một ngày, giữa năm tháng màu nhiệm
Có em về, giăng kín điều ngóng trông.
Liệu một ngày, qua những mùa giông gió
Ta gom góp muôn vàn nỗi nhớ em
Có chuyện tình như chưa từng dang dở
Em mỉm cười mà tim ta gọi tên.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
A giận kinh khủng đó. Em có biết em đã trở nên quan trọng với anh thế nào không hả? Anh đã trở nên quen với việc được gặp và nói chuyện với em hằng ngày hằng giờ mất rồi.
Và bỗng một ngày em đi ngủ sớm. Anh cứ tưởng rằng mình sẽ tận hưởng khoảng không gian dành riêng cho mình. Nhưng không, đầu óc anh cứ mãi vẩn vơ nghĩ suy về dấu tích xanh kia bao giờ sẽ lại sáng lên.
Nàyyyyyy, liệu em có giận dỗi nếu anh gọi qua để đánh thức em không? Mà thôi, cuối tuần rồi em đã không được ngủ mấy. Dạo này công việc lại bộn bề, em của anh chắc cũng đã mệt nhiều lắm. Vậy nên chút nữa có bất chợt tỉnh giấc thì cũng hãy ngủ tiếp đi nhé. Đừng có dậy rồi lại chơi game đó. Mà nếu em đã không thể ngủ thêm được nữa, hãy gọi anh dậy để nói chuyện với em nhé. Anh không thấy phiền một chút nào đâu. Có lẽ hôm nay, anh cũng sẽ đi ngủ sớm để chút nữa, không gà gật mà nói chuyện với em.
Ngủ ngoan em nhé! Thương em!!!
Có một câu văn của Bạch Lạc Mai về nhân sinh.
''Phong cảnh tươi đẹp dường như luôn ở phía xa. Thế nên bao người lựa chọn đời này bình an dạo bước ngắm hoa nở. Có người gói ghém áng mây nhàn nhã vào tay nải, có người lại đặt nặng nơi đầu vai.
Trong hành trình tìm kiếm cố hương thuộc về mình, trong lúc vội vã, quên đường đi đến, lạc mất đường về.''
Thế nên, mong bạn năm tháng tĩnh lặng, kiếp này bình yên.