Mùa hè
“ We do not remember days, we remember moments”. Khoảnh khắc là điều khiến mình nhớ tới dài lâu. Đối với mình, chưa mùa hè nào có thể thay thế mùa hè năm ấy khi mình gặp cậu. Nghe theo chúng bạn, mình cũng đăng ký làm tình nguyện viên, hướng dẫn khách nước ngoài vào thăm quan đền Ngọc Sơn. Hôm đó, nhìn cậu đeo cặp mắt kính đen tròn, nói rằng cậu ở Florida. Suốt buổi giới thiệu, cậu toàn hỏi khó mình những câu như cột này làm bằng gỗ gì, tại sao có con ngựa gỗ ở đây? Mình đem hết vốn liếng tiếng ra để giải thích, cậu nghe hết sức chăm chú, mặc dù mình biết cách giải thích của mình vẫn chưa thỏa mãn cậu lắm đâu. Tất nhiên đến giờ trưa cậu quay lại cầu Thê Húc, hỏi con bé mặc áo xanh lè đi ăn trưa cùng cậu. Nói chuyện lan man đến giờ mình không thể nhớ chi tiết chúng mình đã thảo luận vấn đề gì, chỉ nhớ ánh mắt tập trung của cậu khi nói. Cậu nhắn hôm sau mình gặp nhau tiếp nhé? Mình không thể từ chối một cậu bạn dễ chịu ngay lần đầu gặp được.
Một cô gái đèo một cậu con trai tóc xoăn trên chiếc xe tay ga. Nghĩ lại thấy thật vui vì có những lúc như vậy. Khi dừng đèn đỏ tay lái loạng choạng, cậu bèn bảo ‘ít’s ok. I got you’. Câu nói làm con bé tự tin phóng vù vù trên con đường vừa tạnh mưa. Cậu không cần tìm hiểu hết ngóc ngách của Hà Nội, chỉ cần mình dẫn cậu đi đến nơi nào mình muốn. Bảo tàng Mỹ thuật là nơi mình thích nhất, dẫn người mình quý mến tới những nơi mình thích, đó là lần đầu tiên. Và cậu nhẹ nhàng nhìn ngắm đồ trưng bày, hỏi mình những câu hỏi lạ kỳ, mỉm cười. Trong ánh đèn vàng bao trùm căn phòng, cậu bảo đã phẫu thuật mắt một lần, và mình nhìn gần hơn đôi mắt xanh ngọc ấy. Có lúc, cậu nắm hai cánh tay mình khi mình bối rối không nhớ được từ cần giải thích cho cậu.
Chưa đi hết được 1/3 cả khu thì nhân viên bảo tàng báo chuẩn bị đóng cửa. Cầu thang gỗ cọt kẹt tự nhiên tắt đèn tối om. Cậu nói nắm lấy tay cậu từ từ bước xuống nhé. Mình là người cổ kim, do vậy lần đầu tiên nắm tay con trai giống như trong phim lần đầu tiên làm chuyện ấy đó :)) Bàn tay to đùng nắm lấy bàn tay bé tẹo. Hai đứa bước chậm rãi chợt cậu thì thầm rằng cậu đang nghĩ tới bộ phim “Night at the museum”, cả hai cùng cười phá lên. Mình kể hay nghe nhạc US-UK lắm, nhạc nào nổi thì nghe. Cậu bảo thử nghe thêm the Rolling Stone, the XX xem. Không khí sau cơn mưa dễ chịu quá, như cách nói chuyện của cậu vậy.
Hôm sau gặp, cậu chuẩn bị lên tàu đi Sapa rồi về Mỹ. Ôm chặt cậu một cái, vẫy tay tạm biệt. Tối đó cậu nhắn đang trên tàu rồi, giá có bạn đi cùng. Với người khác, cái nắm tay giữa nam và nữ rất giản đơn không để lại nhiều cảm xúc. Nhưng cô bạn mình cũng đồng ý, chỉ cần nắm tay thôi đủ để biết được tình cảm của mình rồi. Sau này có chat với cậu, nhưng dần dần cậu có cuộc sống riêng, nick skype của cậu cũng không còn sáng đèn xanh nhiều nữa. Tốt nhất mình nghĩ kỷ niệm dễ thương này nên để nguyên vậy, không tiến thêm nữa. Chuyện đã lâu rồi, lục lọi trí nhớ trong ngày giữa hè, cảm xúc vẫn vui vui như lần đầu tiên.
Và cậu được định nghĩa là một mùa hè trọn vẹn.











