Ôi! Đạo trời thân với gì? Chỉ thân với Đức mà thôi. Quỷ thần linh nhờ đâu? Nhờ người mà linh. Cỏ thi là thứ cỏ khô, mai rùa mà thứ xương khô, đều là vật vô tri. Quân sao không nghĩ đến ngày trước? Có ngày trước tất phải có ngày nay. Cho nên bây giờ là tường xiêu gạch nát, thì có biết đâu ngày trước là ca lâu tửu quán; bây giờ đây là bụi hoang cành gãy, thì ngày trước biết đâu là hoa quỳnh cây ngọc; bây giờ là tầm giãi dưới sương, ve kêu trong gió, có biết đâu đây là những khúc Phượng sênh Long địch; bây giờ đây là ma trơi đom đóm, thì ngày trước biết đâu là đèn vàng nến bạc; bây giờ đây là rau đắng rau má mùa xuân, thì ngày trước biết đâu là cao lương mĩ vị; bây giờ đây là phong hồng bông địch trắng, thì biết đâu ngày trước là gấm xứ Thục lụa xứ Tề. Trước kia không có mà nay có, đâu phải là dư; trước kia có mà nay không, đâu phải thiếu. Vậy nên, hết ngày tới đêm, hoa nở lại tàn, xuân qua thu đến, vật cũ rồi mới; dưới dòng nước chảy mạnh tất có vực sâu, dưới chân núi cao tất có hang thẳm. Quân Hầu đã biết rõ lẽ ấy rồi, còn coi bói làm gì!
Lưu Bá Ôn









