TRI ÂN Trong cuốn MÙA HÈ ĐỎ LỬA, Đại uý Nhảy dù - Nhà văn Phan Nhật Nam mô tả “những người lính Cộng quân” bị cấp trên xiềng chân vào súng máy và bắt phải tử thủ giữ chốt. Tôi hỏi một trung tướng, cựu chiến binh Quảng Trị ngày ấy về chuyện này, anh cười: - Cũng không phải tự nhiên họ viết vậy đâu. Ngày ở Quảng Trị lính có câu “chốt là chết!”, nhưng anh em đâu có ai từ chối lên chốt . Đặc biệt mấy ông tiểu đoàn địa phương K3, K8 Quảng Trị lỳ lắm, họ bám trận địa tới mức phía bên kia cho là chỉ khi người lính bị xích chân vào súng mới đánh kiểu như vậy. Anh gặp mấy ông K3, K8 mà tìm hiểu. Tôi có dịp ngồi trao đổi một buổi với các cựu binh K8 ở nhà anh Bường tại thị xã Đông Hà. Câu chuyện của họ không giống những gì tôi được xem trên phim hay ti vi. Họ kể những ngày 16/9 (ngày mất Thành) hàng năm, những anh em còn sống cũng muốn tập hợp để ôn lại kỷ niệm nhưng không có điều kiện. Buồn lắm. Không ai trong số họ tham gia “Hội chiến sĩ Thành cổ QT 1972” vì “Hội này do một thằng không phải bộ đội, chưa từng tham gia chiến đấu bảo vệ Thành cổ làm chủ tịch. Mấy chục ngàn hội viên (lấy đâu ra lắm thế ?) nhìn lạ hoắc, đa phần chả liên quan gì đến chiến dịch Quảng Trị 1972. Chúng nó chỉ lợi dụng những người như chúng tôi để trục lợi.” Tôi nghe mà ngạc nhiên. Nghĩ chắc các anh bức xúc chuyện gì đó nên nói quá lên thôi. “Hội Chiến sĩ Thành cổ QT 1972” do Bộ Nội vụ chỉ đạo thành lập, sao Bộ sơ xuất thế được. #binhca #day25 #docmoingay #sakademy https://www.instagram.com/p/B0bVGeSA6Br/?igshid=gr8b0klxyhxa











