Lúc đầu không định chọn bức ảnh này, vì dù yêu thích những thứ tươi sáng và trong trẻo lắm, nhưng mình vẫn cứ cảm thấy mình không thể chạm đến được.
Hôm nay, cô ấy không dùng thuốc tê. Hơi đau, nhưng mình cảm thấy đau ở mức độ có thể chịu đựng được thôi, nên cũng không bảo cô dừng lại. Lúc đó mình chỉ nghĩ làm nhanh thì xong nhanh, đỡ phải phiền phức. Nhưng lúc làm xong thì cả mẹ và cô đều bảo con nhỏ này lì quá.
Cả mình, San và Ga-i cùng hẹn nhau đọc một bộ truyện. Đến cả San còn bảo sau khi đọc xong nó cảm thấy thích khoa học tự nhiên quá. Mình biết đó là do cách tác giả đưa vật lý và toán học vào rất tinh tế và đáng yêu thôi, chứ nếu mà để tụi mình tự tìm hiểu, lại chẳng ngủ gà ngủ gật như mấy tiết tự nhiên trên lớp.
“Hiệu ứng Tyndall” chỉ lãng mạn vì vào một khoảnh khắc, ánh sáng chiếu vào trái tim Hạ Tập Thanh. Sự chồng chập trạng thái từ “Con mèo của Schrodinger” theo diễn giải Copenhagen dễ hiểu hơn vì đó là cách Chu Tự Hành dùng để phá vỡ mối quan hệ nhập nhằng giữa cậu ấy và Hạ Tập Thanh. Các hạt và phản hạt là ví dụ giúp Chu Tự Hành kéo Hạ Tập Thanh ra khỏi nỗi tự ti về sự khác biệt trong môi trường mà hai người trưởng thành.
“Anh biết không. Tự dưng em nghĩ đến lần thứ hai chúng ta quay chương trình. Chắc anh vẫn còn nhớ rõ lá thư tình về Vụ nổ lớn nhỉ.” “Tất cả mọi thứ đều được tạo ra bởi các hạt may mắn còn tồn tại. Từng bộ phận trên cơ thể anh và em, cái giường này, căn phòng này, Trái đất, Mặt trời và Thiên hà, đều bắt nguồn từ những một phần một tỉ đó. Xét cho cùng, đều bắt nguồn từ sự gặp gỡ của các hạt và phản hạt.” “Cho nên, sự gặp gỡ của những vật hoàn toàn tương phản có lẽ sẽ tạo ra kì tích.”
Nói thì nói vậy, nhưng không nhiều người có thể vượt qua được sự khác biệt đâu. Tình yêu mà một người phải tự khắc phục nỗi đau, một người thì dù bị thương bởi gai của hoa hồng vẫn muốn nâng niu nó, phải khó khăn đến nhường nào. Đúng là phải dũng cảm mới có thể yêu đương nhỉ?
“Nhờ sự dẫn lối của mảnh sao vụn, bông hồng nhỏ thu lại những chiếc gai sắc nhọn của nó, đánh đổi bóng tối lấy ánh trăng. Rồi nhảy vào vũ trụ mềm mại. Bị nhốt lại vĩnh viễn.”








