Rồi sau này mỗi một lần tôi đưa tay lên gài lại mái tóc mình, sẽ luôn nhớ tới chút hơi ấm đọng lại của bàn tay anh, sẽ luôn nhớ tới lần cuối cùng anh nhìn vào mắt tôi, sẽ luôn nhớ tới lần cuối cùng anh chở tôi qua những con đường ấy…
Mùa qua rồi, và anh cũng xa rồi…
Lần cuối cùng gặp nhau anh nói anh còn muốn được yêu lại, nhưng tôi không phải là cô gái đó. Anh muốn được hạnh phúc, nhưng người đem lại hạnh phúc cho tôi không thể là anh. Anh muốn sống cho chính mình, và rồi sẽ có một người nào đó chấp nhận tôi, yêu tôi cho dù tôi đã trải qua những gì, vỡ nát đến mức nào…
Anh nhìn tôi lần sau cuối, “em không thể cứ sống mãi cho gia đình, cho người thân và cho xã hội này. Anh đã từng, và anh sai rồi. Nếu như được làm lại, ở tuổi hai mươi mấy ấy, anh sẽ không vội vàng dừng chân lại nữa. Anh cũng sẽ không vội vàng lựa chọn ở bên một ai đó nữa…” Và rồi tôi đã khóc…
Yêu một người như thế, không tốt đẹp, không hoàn hảo, cũng không còn quá nhiều niềm tin. Giữa thế giới quá khắt khe này, giữa cuộc đời tôi vốn muốn sống hời hợt này, lại một lần vì yêu người mà cố chấp. Không rõ lý do tại sao, không rõ lý do tại sao nhất thiết phải là người. Chỉ biết gặp người, dường như cả thế giới xung quanh tôi đều thay đổi rồi. Tôi muốn bên người, gỡ bỏ xuống từng nụ cười hờ hững ấy. Ở bên người, cho tới khi những vết thương của người lành lại, từng chút một…
Tôi vẫn cố chấp với tình yêu của mình, nhưng không thể nào cố chấp chạy theo níu kéo bước chân của người nữa. Tôi không muốn tình yêu của mình trở thành đáng thương, cũng không muốn người vì tôi mà vướng bận. Tôi biết rõ người ở đó, nhưng không tìm đến nữa…trên đời này, có những tình yêu đã định sẵn chỉ có thể giữ trong im lặng mãi…
Tôi trở về với thế giới của mình, hời hợt với tất cả mọi thứ. Vẫn vui, nhưng nhất quyết không đặt tình cảm của mình vào thứ gì đó nữa. Ở bên ai, khóc với ai, nói với ai…cũng không mang nhiều ý nghĩa nữa. Tình yêu không thực dụng, không màng tất cả, đời này cũng chỉ có thể một lần thôi. Còn người như tôi, vẫn phải lý trí, vẫn phải vì mình mà sống, vẫn phải để tình yêu đứng sau biết bao nhiêu thứ khác nữa…
Thế nên tôi không chờ đợi, cũng không hứa hẹn…cuộc đời này không vì ai mà quên đi mất bản thân mình…
Moctieungu | for Autumn
(Copy and paste please source @february-wooden-fish)