See posts, photos and more on Facebook.
Nhiều nghiên cứu về tâm lý học đã kết luận rằng, cách gắn bó giữa mẹ và 1 đứa trẻ, hình thành từ khi rất bé, đã góp phần rất lớn trong việc hình thành cách đứa trẻ đó sống và đối diện với thế giới bên ngoài, cách chọn bạn đời, cách yêu và cả cách đứa trẻ khi lớn lên nuôi dậy con cái mình. Do đó, cách mà một đứa trẻ gắn kết với mẹ mình là yếu tố quyết định sự phát triển của đứa trẻ đó về mặt xã hội, cảm xúc và tâm lý.
Chúng ta cũng dựa vào attachment pattern này để hiểu được một người phát triển khả năng tự vệ của mình như thế nào khi đối mặt với hiểm nguy, nỗi buồn hay những biến cố lớn trong cuộc đời
Khi một tổn thương diễn ra, chúng ta có thể thu nhập thông tin và não bộ xử lí chúng như 1 dạng kinh nghiệm để giúp ta nhận biết và tránh những tín hiệu về nguy hiểm trong tương lại. Tổn thương được xếp vào dạng “ resolved”/ đã xử lí xong
Ngược lại, nếu khi tổn thương ta giữ lại rất nhiều những kí ức của sự tổn thương ở dạng “information”, hoặc chưa tiêu hoá xong và biến thành “experience/ kinh nghiệm” cố quên đi dẫn đến nguy cơ cao hơn về việc lập lại tổn thương đó
Do đó, có những tổn thương rất thầm lặng, trong tiềm thức mà chúng ta không hề hay biết, và không hiểu tại sao chúng ta thường có xu hướng rơi vào 1 pattern trong cách yêu (ví dụ không thích cách mẹ kiểm soát mình và lớn lên trở thành 1 ngưởi kiểm soát trong tình yêu), hay cách ta phát triển bản thân (luôn có nhu cầu chứng minh vị trí của mình vì khi bé luôn đối diện với nỗi sợ, sự không chấp nhận của bố mẹ)
Khoảng 1/4 các bạn mình từng trò chuyện có nguyên nhân gốc rễ của những vấn đề hiện tại trong cuộc sống là do chưa giải quyết được những trauma cũ trong mối quan hệ với mẹ mình.
Hãy thử nhớ lại khi mình còn bé, bạn có những dấu hiệu sau đây ko
- Không thể hoặc sợ khi phải tìm sự giúp đỡ của mẹ khi bạn rất cần (khi lớn có thể có xu hướng thu mình, tự giải quyết nỗi buồn, không chia sẻ được với ai)
- Không biết mẹ có thực sự mong muốn sự tồn tại của mình hay không (khi lớn có thể gặp vấn đề trong việc định nghĩa và nhìn nhận bản thân)
- Không biết mẹ có vui với sự hiện diện của bạn trong cuộc đời mẹ không (có nhiều đứa con luôn cảm thấy mình là cái gai trong mắt mẹ, hay mẹ ruột mà như mẹ ghẻ… (khi lớn có thể gặp vấn đề trong việc nhận biết cảm xúc của chính mình)
- Bạn luôn phải cố gắng phải “tốt” và “ngoan” nếu không muốn đối diện với sự giận dữ của mẹ (khi lớn có xu hướng đạp lên boundaries của mình để làm vừa lòng người khác chỉ mong họ ở gần bên. Hoặc luôn cố gắng xây dựng hình ảnh bản thân ngoài xã hội, với mong muốn được công nhận)
- Có tính cách nào đó mà bạn rất không thích ở mẹ, và sau này nhận ra mình cũng có tính cách đó. Và bạn hay có xu hướng không chấp nhận phần đó bên trong bạn
Mình không phải là một nhà tâm lí học có thể giúp bạn tháo gỡ và giải quyết những trauma trong mình. Nhưng mình có thể giúp bạn zoning (khoanh vùng) và tìm mối liên hệ, tìm nguyên nhân gốc rễ của những vấn đề bạn đang gặp phải có liên quan đến mẹ. Tuỳ mức độ nặng nhẹ mà bạn quyết định tự giải quyết và cải thiện một mình hay cần đến một nhà tâm lý trị liệu
Trong tháng 12 này mình sẽ tập trung giải quyết những case có vấn đề như vậy nên cũng sẽ ưu tiên trước các đăng kí có vấn đề này được nêu kĩ trong câu hỏi nhé http://bit.ly/TalkToCao
Chúc bạn một tháng 12 ấm áp
















