Tháng 5/2024.
Bất chợt em muốn viết đôi dòng cho anh, first love.
Hai năm rồi nhỉ, em mới mở lại blog này. Hai năm, đủ để mọi thứ xoay vần, dẫn cuộc sống chúng ta đến những chặng đường mới. Ở chặng đường đó, chúng ta không còn liên lạc với nhau nữa rồi.
Ừ, là em đã hủy mọi liên hệ, là em không hồi âm khi anh nhắn tin. Em cũng không rõ từ khi nào, cảm xúc của em dành cho anh không còn như trước. Chỉ biết rằng, một sáng thức dậy, em không còn nhớ anh, không còn yêu anh, không còn cần sự hiện diện của anh.
Cũng đã 2 năm kể từ cái ôm tạm biệt ở sân bay tháng 4 năm đó. Em đã trở thành ai, em đã sống như thế nào, chính em cũng không biết vì sao mình lại như vậy...
Đợt vừa rồi anh về Việt Nam nhưng em không mảy may cảm xúc. Cái cảm giác anh đang ở Việt Nam, hay anh ở cách em 10.000km, cũng chẳng có gì khác nhau. Rồi ngày anh đi, em biết, nhưng cũng không thể làm xáo trộn tâm trí em. Thật lạ. Chỉ cần 2 năm, mọi thứ được xóa đi sạch tinh, như cô cậu học sinh cầm khăn lau vệt phấn trên bảng đen năm nào.
Chỉ đến hôm qua, khi tình cờ lướt vào trang TikTok của anh, thấy anh đăng video thành phố quê hương buổi tối, nơi anh vẫn gọi là "nhà". Lòng em trào lên một cảm xúc thật lạ. Em bỗng nhớ về 17, 18 năm trước, thời chúng mình học cấp 3, thời chúng ta vẫn là những đứa trẻ... Khung cảnh đó khiến em nhớ lại một ngày mùa đông 2008, buổi tối em và anh ngồi trên cao ngắm cảnh thành phố. Nhìn dòng xe cộ phía dưới lòng đường, không biết những đứa trẻ năm đó nghĩ gì?
Bây giờ, em thấm thía hai chữ chia ly.
Hóa ra chỉ cần thời gian, mọi cảm xúc đều tan biến. Kỷ niệm trong em cũng không còn được tô hồng nữa, anh ạ. Nếu còn chút gì sót lại, đó vẫn là đôi hình ảnh thời học trò ngây ngô.
Em xóa đi những hụt hẫng, những đau lòng, chua xót của cuộc tái ngộ 2 năm trước.
Em học cách tha thứ quá khứ, buông tay quá khứ.
Có lẽ đây là bài blog cuối cùng em dành cho anh, mối tình đầu. Em chào anh...















