Trải qua muôn vàn sóng gió và tôi không hề bình thản như mấy câu quotes thường thấy
Game of Thrones Daily
Claire Keane
Not today Justin
The Bowery Presents
TVSTRANGERTHINGS
sheepfilms
Noah Kahan

Kiana Khansmith

blake kathryn
🪼

if i look back, i am lost
macklin celebrini has autism
cherry valley forever
Keni
🩵 avery cochrane 🩵

Xuebing Du
Sweet Seals For You, Always
seen from Ecuador
seen from United States
seen from Bangladesh

seen from United States

seen from Malaysia

seen from United States

seen from Türkiye
seen from Malaysia

seen from Türkiye
seen from Belarus
seen from Germany
seen from India
seen from Japan
seen from France
seen from New Zealand
seen from Syria
seen from United States

seen from Mexico

seen from Austria
seen from United States
@memory131
Trải qua muôn vàn sóng gió và tôi không hề bình thản như mấy câu quotes thường thấy

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Cuộc sống là một chuỗi sự mâu thuẫn.
Khi cảm xúc chuẩn bị nhắm mắt đưa chân thì lý trí ngăn cản.
Khi yêu mà không được ở bên nhau trọn vẹn.
Khi chính mình dần trở thành mẫu người bản thân chán ghét trước đây.
Khi nằm yên nhưng tim vẫn đập thình thịch.
Và khi không có động lực sống nhưng cũng chẳng muốn kết thúc cuộc đời.
Những ngày gần đây thực sự không hề ổn như vẻ về ngoài.
Tôi thường cảm thấy tương lai của mình sẽ tốt đẹp. Trải qua bao khó khăn và đến giờ chưa có thay đổi nào cả, liệu rằng tôi có quá tích cực không?
Ngày.... tháng....năm.....
Một ngày nào đó, trong đầu mình lóe lên suy nghĩ "sao phải sống?". Và câu hỏi đó cứ dai dẳng theo mình mấy năm nay.
Nếu bạn thấy vui, hạnh phúc - đó là điều tuyệt vời; nếu bạn thấy chán - đồng ý là tiêu cực, nhưng bạn vẫn có cảm xúc. Còn một khi bạn KHÔNG CẢM THẤY GÌ, dù cho có nghĩ đến đủ thứ động lực, có liên tưởng đến một tương lai tươi sáng đến đâu, hay có nhắc đến thứ đam mê/thú vui nào đó của bản thân nhưng vẫn chẳng có chút động tâm nào, lúc ấy thật đáng sợ. Đáng sợ bởi vì bạn sống mà không có lý do, không động lực, vô cảm, trống rỗng và gần rơi vào tuyệt vọng.
Đến lúc này, mình bắt đầu hiểu suy nghĩ của người trầm cảm khi họ tự làm đau mình, hay 44. Đó là do không còn cảm nhận được gì, kể cả cảm xúc tiêu cực, nên họ tìm đến cảm giác đau, làm đau bản thân để thấy mình vẫn còn cảm giác, vẫn tồn tại. Quả thực người trầm cảm họ thật đáng thương, không một ai hiểu được cảm giác tuyệt vọng ấy, thứ cảm xúc tồi tệ nhất mà con người từng trải qua.
Mình thực ra vẫn đang lý trí lắm, ngoài việc không còn cảm giác và hứng thú thì mình vẫn nhận biết được điều nên - không nên làm. Mình dùng lý trí để sai khiến bản thân làm những hành động mà xã hội cho rằng nó đúng, không làm đau chính mình và cũng chưa từng nghĩ đến cái chết. Chỉ là mình cứ mãi phải chịu đựng sự trống rỗng dai dẳng này. Đối với một người hấp tấp, nóng vội thì việc chịu đựng ấy thực quá mệt mỏi, nhưng đây đâu phải một món quà muốn từ chối là được, nó như một cái bóng cứ đi theo mình hàng ngày, phản chiếu một phần con người mình.
Nhiều khi cũng muốn nói to lên loại cảm xúc này, rồi lại nghĩ ai sẽ lắng nghe? Và có người nghe thì ai hiểu được? Tòa không chơi nên tòa không hiểu đâu :))) Mọi người khi tiếp xúc sẽ thấy mình vẫn giao tiếp bình thường, chỉ có chút gợn ở một điểm nào đó, một chút xa cách - nhưng chính cái gợn đó là cái nút mở ra toàn bộ tình trạng tồi tệ của mình lúc này.
Không phải là mình không cố gắng đâu, thực ra cố gắng rất nhiều, nỗ lực trong vô vọng, hi vọng trong tuyệt vọng. Bao lâu nay tự thấy mình quá can đảm rồi, rõ là không có lý do để kiếm tiền mà vẫn đi làm, không tìm thấy ý nghĩa của gia đình mà vẫn về nhà với bố mẹ, không thấy cảm xúc khi giao tiếp mà vẫn cố duy trì các mối quan hệ xã hội. Một sự nỗ lực kinh khủng của lý trí ẩn sâu sau vẻ bề ngoài lặng lẽ, bình thản.
Hai mép vết thương dần xích lại gần nhau hơn, từ từ chậm chạp đến khó nhận biết, nhưng dai dẳng không ngừng. Sau mỗi lần va chạm bị tổn thương, trầy xước, lớp vảy bị bong ra, nhưng sau đó bướng bỉnh quay trở lại tái tạo chính nó, sẫm màu hơn và dày dặn cứng cáp hơn. Cuối cùng thì một lớp da mới, nhẵn nhụi và dẻo dai sinh ra thay thế cho lớp da cũ mất đi. Từ màu đỏ, vết sẹo chuyển sang màu trắng, và cuối cùng hòa lẫn với tất cả những vết sẹo khác.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Gia đình chỉ có 3 người.
Hôm nay trước lúc lên xe, mẹ bảo "con không phải lo cho bố mẹ đâu, cứ yên tâm".
Chợt nhận ra bố mẹ chưa bao giờ ngừng nghĩ cho con, ngay cả đó là suy nghĩ của con dành cho chính bố mẹ.
Điều gì để mọi người có động lực hàng ngày đi làm chốn công sở vậy? Chen chúc nhau từ chỗ để xe, đến thang máy, rồi chấm công, rồi vào đến bàn làm việc không khác gì nhà tù nhỏ. Tại sao phải sống đời robot vô cảm, nhạt nhẽo ấy?
Càng ngày càng thấy mình cô độc, mọi việc đều một mình làm, một mình hưởng thụ. Từ những nỗi buồn, niềm vui, đau đớn, tủi nhục đến cảm giác đạt được thứ gì mong muốn. Tại sao? Nhiều khi tự hỏi, sao mình lại đặt bản thân vào hoàn cảnh này. Cứ vui đi, chia sẻ đi và lạc quan lên, vui đâu chầu đấy hay quảng giao chẳng phải hay hơn à? Mọi người họ đều như thế, mà sao khó khăn với mình quá vậy. Sao quãng đời này mình cứ gặp những chuyện không hay, những tình huống chẳng ra gì và những con người không thể nào tệ hơn vậy?
Nhiều khi không thể hiểu nổi logic của chính mình, một con người quá sầu muộn và đa cảm. Cứ sống toan tính, ham vật chất như vài người khác thì đã sung sướng rồi, cứ khéo léo thảo mai như ai kia thì công việc, chuyện tình cảm đã khá hơn nhiều rồi. Chẳng hiểu sao mình không tư duy và hành động như những người khác? Kể cả họ như thế thì những người đó đều đã hạnh phúc, vui vẻ, sung túc rồi.
Đáng buồn thay, cuộc sống của mình xoay quanh những con người tủn mủn hoặc xấu tính hoặc kém cỏi hoặc sẽ tệ theo một cách nào đó khác. Nhiều khi, nghĩ về bố mẹ lại thấy thương, bởi mình quá khép kín, không thể hiện công khai những hành động yêu thương trong khi bố mẹ chỉ có mỗi đứa con với bao kì vọng mong chờ. Kỳ vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn. Thôi đừng kỳ vọng vào con nữa bố mẹ ạ, nhiều khi con thấy sợ vì những áp lực, mong muốn của gia đình. Bản thân con đã là một kẻ khác lạ với phần đông xã hội này, con không thể suy nghĩ và hành động như những người con bình thường khác. Những điều mà người con khác thể hiện với gia đình của họ, lại là điều hết sức khó khăn với con. Con không mong bố mẹ hiểu nhưng xin đừng đòi hỏi con những điều ấy, vì con không thể làm. Con cũng buồn lắm khi không đáp ứng được điều bố mẹ mong mỏi ở một người con.
Nhiều khi tự hỏi sao mình không gặp may như nhiều người khác? sao mình không thuận lợi, không được đón nhận những cơ hội tốt, không sớm gặp gỡ người phù hợp với mình? xong rồi nhìn lại bản thân, liệu mình có xứng đáng để đón nhận những "vận may" đó.
Chẳng có gì thay đổi hay có sự can thiệp của phép màu. Chỉ có 1 thứ duy nhất - đó là bản thân mình, là thái độ với mọi tình huống. Nếu mình thấy hạnh phúc thì sẽ là hạnh phúc, không phải là đánh lừa bản thân mà là sự thích ứng, sự hòa hợp giữa mong muốn cá nhân và điều kiện, hoàn cảnh thực tại.
Lúc này, mình thấy răng dù có muộn nhưng không gì là không thể. Nếu như người khác bám víu vào một ai đó (vợ, chồng, bố mẹ, gia đình) thì mình không phải là con người như thế. Đây là điểm khác biệt lớn nhất. Điều đó đồng nghĩa với việc mình quyết định vận mệnh của bản thân. Với người khác, số mệnh họ may mắn thì với mình là số mệnh công bằng, làm bao nhiêu ăn bấy nhiêu. Và nếu mình ko có may mắn thì mình có ý chí bản thân bù vào. Đâu phải ai trên đời này cũng thuận lợi đâu, và bản thân sự "may mắn" đã chứa đầy dự bấp bênh, lúc có lúc không, bất ngờ và không nằm trong dự định. Nếu mình chăm chỉ, có cố gắng thì những cơ hội sẽ mở ra và đương nhiên, lúc ấy may mắn sẽ xuất hiện cùng với những cơ hội. Một người thành công bằng chính sức mình bao giờ cũng hơn người thành công nhờ người khác.
Ngay lúc này, tự nhiên mình thấy bình thản lạ thường. Mình thấy cuộc sống bây giờ đúng là cuộc sống của mình, do mình lựa chọn, bạn bè cũng là người cùng tính cách với mình. Đột nhiên cảm thấy tình cảnh bây giờ giống của một người trẻ tuổi, khó khăn và mông lung, bất an và cần nhiều nỗ lực. Cái hay là mình còn rất nhiều điều để học và mỗi khi tiếp thu thêm cái mới mình lại tăng thêm phần hứng khởi. Mình thích trở thành người giỏi dang, độc lập, được xã hội công nhận và được chủ động trong công việc của mình. Và dường như mình đang đi trên con đường như thế.
Cuộc sống như bây giờ mới thú vị. Nhìn một cách tổng quan, tiền bạc không quyết định con người ta. Để biết mình có sống đúng nghĩa hay không, đó là cảm giác của bản thân khi trôi qua từng ngày, từng năm trong cuộc đời, có thăng có trầm, có thành tựu có sai lầm có cố gắng đổ mồ hôi, thì mới có ý nghĩa. Quan trọng là dù thất bại, vất vả, lâu dài hay vui sướng, thành tựu mình đều biết bản thân đang làm gì và mình thấy mình có tiến bộ, cảm thấy hạnh phúc. Phải cảm thấy hạnh phúc ngay cả trong thử thách và khổ cực. Phải tự mình đặt nền móng, bước từng bước đến với thành công, lúc đó thì mình mới xứng đáng là đang sống chứ không phải tồn tại.
Con người đa cảm này rất nhanh buồn tủi, nhưng cũng rất nhanh tích cực trở lại. Bản thân vốn hay buồn, sầu muộn, nhưng cuộc sống này khiến mình mạnh mẽ hơn, khóc rồi tự lau nước mắt, buồn rồi hết buồn, không dám ốm đau, không dám chia sẻ. Con người mình là vậy, dù có hơi lạc lõng với thế giới bên ngoài nhưng từng ngày mình đang dần hòa nhập, giống như một cá nhân bình thường sống giữa xã hội rộng lớn nhưng mang một cái tôi kì dị độc đáo đủ để không lẫn vào một ai.
Bởi vì mải miết chạy theo 2 chữ ổn định mà lòng tôi bất an bao lâu nay.
Tôi có thể chấp nhận thất bại nhưng tôi tuyệt đối không chấp nhận được bản thân mình vẫn luôn dậm chân tại chỗ không chịu phấn đấu. Dù cho có gặp phải bất kỳ khó khăn nào trong cuộc sống thì chúng ta vẫn phải cố gắng sống tiếp, không thể dễ dàng từ bỏ được.
Miyazaki Hayao

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Anh: Vài năm trước, nhìn em anh như thấy cả thanh xuân, nhìn hoài không chán.
Tôi: Thế còn em bây giờ?
Anh: Em luôn tỏa sáng, mặc dầu không có sự thể hiện nào. Thỉnh thoảng em cười trông như quả táo chín.
Không phải giết ông ấy có nghĩa là chộp lấy khẩu súng lục của Buck Jones và bắn bùm! Không cần phải thế. Ông có thể giết một người nào đó trong trái tim ông. Không yêu người đó nữa. Và thế là một ngày nào đó người đó sẽ chết.
Có khoảng thời gian, chỉ cần thức dậy và hoàn thành một ngày bình thường đã là cả một sự cố gắng rất nhiều rồi 😞
Có những sự lựa chọn đau lòng lắm. Nhưng vì thế mà ta trưởng thành hơn.
Tôi cần ở một mình ngày cuối tuần hoặc cuối ngày, để sạc năng lượng cho bản thân. Tuy nhiên, vài người xung quanh không hiểu điều đó, và họ cho rằng tôi nhàm chán hoặc tôi trầm cảm, lo âu hoặc một trong một trạng thái tâm lý tồi tệ. I'm alone but not lonely. Okey?

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Tối nay pha một phin cafe, nhấp ngụm đầu tiên thấy có gì đó sai sai. Ngẫm một lúc, hóa ra mình bị mất khứu giác nên cảm giác uống nó không chân thực.
Cốc cafe mất mùi làm giảm đi phân nửa độ ngon, vị cũng vì thế mà đắng chát hơn. Hoặc là, do mình uống quá nhiều cafe, cơ thể nạp một lượng đủ lớn đến mức giờ đây không còn thấy thức uống này ngon nữa? Cũng chẳng rõ. Trong những ngày f0 này, thỉnh thoảng suy nghĩ cứ vẩn vơ như thế. Kiểu như cũng có tuổi rồi hay là lấy chồng, có nên mua thêm chậu hoa đặt ngoài ban công để đón nắng, có nên trở thành kẻ vô trách nhiệm trong mắt người khác nhưng thoải mái với chính mình,... nhưng khi tỉnh rồi thì lại thôi ấy mà.
Cũng chẳng muốn yếu đuối đâu, nhưng bản tính rồi.