Trong những đêm lặng vắng,
có một kẻ không theo đạo
vẫn âm thầm cầu nguyện.
Mong người nơi xa
rực rỡ, ấm nồng,
vạn điều như ý, trăm sự bình an.
Nhưng đức tin của kẻ đó
không phải thần linh trên cao,
mà là một ánh sáng
từng đi ngang qua đời nó.
Nó ngẩng đầu nhìn theo,
chạy qua ngàn vạn dặm,
rồi một ngày hiểu ra —
có những thứ
không phải để chạm tới,
chỉ là để soi đường.
Anh như vầng dương rực rỡ
Nhưng cũng dịu dàng tựa trăng đêm
Nó thấy mình nhỏ bé
Chẳng xứng với vị thần trong tim.
Không phải thơ, chỉ là những dòng hỗn loạn, hỗn loạn trong tim một kẻ tôn thờ người.
Tôi yêu người, vẫn luôn hoài như thế. Nhưng mà yêu đâu phải sở hữu phải không anh.
TA.










