Chàng trai đó đã chết rồi.
Chàng trai ngoác miệng cười khi nhận được một bông hồng từ em, và luống cuống tay chân khi vô tình làm rơi nó trên đường dẫu cho bông hoa đó chỉ là bông hồng em tiện tay cầm đi từ bình hoa đang cắm trên bàn.
Chàng trai dạo vòng quanh công viên với em, bẽn lẽn dắt tay em cùng nụ cười kéo lên khoé mắt, lắp bắp khi đối diện với nụ cười tình của em, chàng trai đó chết rồi.
Người em yêu là người đó, người mà em thấy được người ta yêu em, người mang theo một trái tim chân thật và cử chỉ ngô nghê làm em bật cười xao xuyến.
Người còn đang sống đó là người sẵn sàng bỏ qua cảm nhận của em, dẫu biết em đang ngóng trông người thật nhiều.
Người còn đang sống đó không quan tâm đến việc em đã chịu nhiều áp lực đến mức bật khóc, cũng không để ý dạ dày của em đang hư hỏng mà quan tâm một chút.
Người còn đang sống đó bỏ quên lời hứa của họ và quay lại xin lỗi em, rồi lặp lại thêm nhiều lần nữa mà chẳng mảy may sợ em buồn lòng.
Em ơi, người con trai em yêu chết rồi, kẻ đang sống lại chẳng hề yêu em.
Em còn cần gì thêm ở người đó nữa?