(Mình viết bài này từ ngày Quốc tế Hạnh phúc, nhưng hôm nay mới post, khà khà.)
Mình có đang hạnh phúc không? Mình đoán là có.
Cũng không lâu lắm kể từ khi mình bước ra khỏi một mối quan hệ cũ. Mình đi qua những cảm xúc vật vã nhất, và rồi hồi phục như cái mầm cây được chăm sóc đúng cách.
Thế giới này dạy chúng mình biết yêu thương một người, rồi sau khi người đó rời đi, chúng ta lại học được cách yêu thương bản thân.
Ừ thì mỗi chúng mình đều là một cái mầm cây. Sống trong một mối quan hệ độc hại, mình héo úa dần. Có một khoảng thời gian mình cảm thấy bản thân đang hạnh phúc như-một-thói-quen. Mình lập trình cho niềm hạnh phúc đó, rồi tưởng nó sẽ khiến mình lạc quan một cách đều đặn và bình ổn.
Buồn cười ở chỗ, đến một ngày nhận ra hạnh phúc không nên là một routine :))
Có rất nhiều điều dẫn tới sự đổ vỡ của một mối quan hệ, một trong số đó là sự chịu đựng. Trong một trận tranh cãi nào đó với mối quan hệ cũ, đột nhiên trong đầu mình nảy ra một câu hỏi: Nếu không có gì thay đổi, mình sẽ phải chịu đựng chuyện này đến suốt đời ư?
Rồi câu hỏi đó đi theo mình suốt cả hành trình dài. Nó xuất hiện thường xuyên hơn, ngẫu nhiên hơn, và ám ảnh hơn. Cho đến tận khi kết thúc. Mình không trách bạn. Chúng mình đều vừa là nạn nhân, vừa là tác nhân gây ra kết quả này. Vài ba điều nhỏ nhặt không đáng để tâm, nhưng tụ lại một chỗ, nằm ứ nghẹn ngày ngày tháng tháng, cuối cùng chính vì vậy mà chúng mình bớt hạnh phúc. Rồi sự kết thúc đến nhẹ nhàng như tiếng tích tắc kim đồng hồ, còn chúng ta như những người lớn bước ra khỏi văn phòng giờ tan tầm, đi về nhiều ngả khác nhau.
Thuở chia tay mình buồn ơi là buồn, song cũng nhẹ nhõm. Vì thực ra mình biết trước cái kết này kể cả khi không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra. Nhưng tất nhiên, chúng ta cần một lý do đủ chính đáng để ngừng lại.
Và mình lại đi tìm một mối quan hệ cân bằng hơn, sau một dạo cảm thấy mình đang sống cuộc đời của một ai khác chứ không phải của mình.
Mình nỗ lực đổi thay để chạy theo người khác. Đồng thời mình tự ti, cảm thấy hèn kém, và từ đó nỗi gay gắt với mối quan hệ được sinh ra.
Mình ghét bản thân mình như vậy. Ghét việc chúng ta chịu đựng nhau, và ghét việc cả hai không yêu thương đủ nhiều để chấp nhận bản ngã của người kia.
Vậy nên mình không chỉ tìm một ai đó để yêu, mình còn đi tìm bản thân trong mối quan hệ đó nữa.
Để có một mối quan hệ hạnh phúc, chuyện đó không khó. Khó nhất là giữ cho nó luôn như thuở mới bắt đầu.
Sẽ đến lúc bạn tìm được một ai đó có thể khiến bạn không còn hoài nghi về giá trị của bản thân, bất kể yêu nhau bao lâu.
Một ai đó cổ vũ bạn làm những điều bạn nên làm, dù đôi khi bạn không đủ dũng cảm để bắt đầu.
Một ai đó tình nguyện nấu ăn, thoải mái bày bừa và chấp nhận dọn dẹp cùng bạn.
Một ai đó ủng hộ những sở thích và trân trọng niềm vui thích của bạn.
Một ai đó để tâm đến sức khỏe của bạn, lo lắng khi bạn đau đến mức không ăn cơm nổi.
Và còn nhiều thứ khác nữa. Lặt vặt, nhưng to lớn.
Thật may mắn NẾU mình tìm được một ai đó như vậy.
Cho nên ít nhất hãy cố gắng để người đó cũng cảm thấy may mắn khi gặp mình.
Bước vào một mối quan hệ nào đó (đôi khi) cũng có nghĩa là bạn phó thác cảm xúc của mình cho đối phương. Vì vậy mà chúng mình cần phải gọt bớt vài cái gai trên người để có thể ôm cảm xúc của người đó vào lòng.
Không ai bị thương.
Không ai phải chịu đựng điều gì.
Còn nếu như một ngày trong đầu bạn xuất hiện câu hỏi này:
"Mình sẽ phải chịu đựng chuyện-này đến khi nào đây?"
thì chúc mừng bạn, cuối cùng bạn cũng nhận ra mình xứng đáng với một mối quan hệ tử tế hơn.
Bạn sẽ đau đến chết đi được, còn ký ức tất nhiên sẽ để lại sẹo.
Nhưng hãy chờ một ai đó đến, nhìn vào mỗi vết sẹo và yêu thương bạn gấp nhiều lần so với những gì bạn trải qua.