06.12.2025
mấy hôm nay buồn nhiều quá, cứ mở mắt ra là nước mắt lại chực chờ, lòng mình chưa thấy đủ yên để sắp xếp những rối ren trong đầu. nhưng mà mình muốn ghi lại mấy cảm xúc và suy nghĩ lúc này vì dù gì mọi thứ cũng thật mới mẻ với mình.
bọn mình biết nhau cũng đã vài tháng, và chính thức quen nhau cũng mới mẻ, lẽ ra ở giai đoạn này mối quan hệ vẫn còn là "honey moon" nhưng sự trái ngược trong con người tạo ra nhiều vấn đề mà phải là những cặp đôi yêu nhau lâu hơn mới gặp phải. mình nghĩ 1 phần có lẽ điều đấy xuất phát từ việc anh đang trải qua giai đoạn chênh vênh, mệt mỏi của cuộc sống.
bọn mình im lặng suốt hơn 1 tuần và cả 2 đều mệt mỏi. sự khác biệt lớn trong tính cách, môi trường sống và góc nhìn về cuộc đời tạo ra nhiều sự cuốn hút và mâu thuẫn. ngôn ngữ yêu và cách yêu khác nhau. thật kì lạ khi mình có thể cùng nói về một đích đến nhưng cách định nghĩa lại rất khác nhau. giống như 2 người đến từ 2 thế giới đều mong cầu 1 thứ nhưng phải dùng ngôn ngữ kí hiệu để giải thích cho nhau hiểu. bọn mình chưa tìm đc điểm dung hòa trong thế giới của cả 2. và thế là tim mình ko đập cùng 1 nhịp.
trong khoảng lặng rối ren của mối quan hệ, bản thân mình cũng chất chứa rất nhiều suy nghĩ. mình nhìn thấy nhiều điều tốt đẹp ở anh mà mình mong muốn ở một người đồng hành, từ sự nỗ lực trong cuộc sống, đến việc luôn tìm kiếm cũng như tin vào những giá trị tốt đẹp của con người. là một người luôn kìm nén cảm xúc do những tổn thương từ gia đình trong quá khứ, từ bé mình đã học cách tê liệt cảm xúc để tự bảo vệ mình. lâu dần trở thành đứa cứng rắn, mạnh mẽ và cũng khó để bộc lộ cảm xúc riêng tư. anh nhìn ra điều đấy và hiểu được 1 vài cảm xúc mình giấu đi. dù mới đầu mình có phần e sợ, nhưng rồi mình hiểu nếu yêu thương thì tổn thương sẽ luôn song hành. và mình có phần cảm thấy được an ủi, được yêu thương. nhưng sự trái ngược về góc nhìn cuộc sống giữa 2 người khiến mình khó tìm đc sự thấu hiểu về mặt cảm xúc, bọn mình loay hoay bế tắc. mình nhận ra là bọn mình yêu nhau, nhưng yêu theo cái cách mà mình mong muốn nhận đc. một người cứ nói lời yêu thương, còn 1 người thì cứ thầm lặng quan sát rồi thể hiện bằng hành động, cả 2 lờ mờ cảm nhận đc tình cảm của đối phương nhưng ko khỏi tủi thân vì thiếu đi điều mình thực sự muốn nhận đc. lúc này mình ko biết làm tn, cũng ko biết nói điều gì, vì ngay đến cả đối thoại với nhau còn khó.
hôm thứ 4 hẹn nhau ở quán cơm gà, anh đến trước đợi mình, mình hỏi anh chọn đc món chưa? anh bảo nhiều món quá, anh ko biết chọn gì, gương mặt hơi bối rối, và sau đó thì bảo giá mắc quá. trong lòng mình lúc ấy thấy rất thương. mình biết cuộc sống của anh còn nhiều khó khăn và lo toan, mình cũng thế mà. ai cũng cần được tưới. mình thực lòng ko muốn buông tay, nhưng mình cũng thương mình, vì mình biết mình cũng ko mạnh mẽ đến thế. nếu mình ko được tưới, lâu dần mình sẽ mất đi ánh sáng của hạnh phúc, cũng ko thể có sức lực trao yêu thương cho ai. mình ko biết liệu đi qua giai đoạn khó khăn này của cuộc đời, liệu anh có thể đồng hành cùng mình khi mình cần chỗ dựa? hoặc ngay lúc này, anh có nghĩ sẽ buông tay chưa?
mọi thứ lại chìm vào im lặng, mình chẳng biết rồi ai sẽ mở lời trước, để đặt dấu chấm, hoặc để nối dài những yêu thương còn dang dở.











