nhiều người mình biết, không hiểu được sự gắn bó với một căn nhà. họ cơ bản không hình dung được mối liên kết đó. giống như một số người mà đời sống xô đẩy họ phải tự lập sống xa gia đình từ sớm, sẽ mai một đi thứ kết nối vô hình với cha mẹ.
thậm chí tình cảm phụ tử, mẫu tử, cũng trở thành một mối quan hệ xã hội cần duy trì như một lẽ đương nhiên chứ không còn là một sợi dây bền chặt giữa họ.
và họ tự hỏi, nếu mình có thể sống tốt một mình, tại sao lại cần một ai đó trong đời.
chuyện đó cũng xảy ra với một căn nhà. khi người ta xem nó như một nơi lưu trú tạm. xem nó như một mô hình để thử nghiệm các phong cách kiến trúc hay nội thất chứ không phải tìm kiếm một lý do để bắt đầu gắn bó (và mặt trái là trở nên dần phụ thuộc) vào một nơi chốn cố định.
việc này không liên quan đến chuyện ở thuê hay sở hữu căn nhà, nó gần hơi với thứ cảm xúc gắn nối con người với một nơi chốn. như một phiên bản nhỏ hơn và dễ cầm nắm hơn khi ai đó đặt câu hỏi, bạn có yêu quê hương của bạn không, và nếu có, thì tại sao nó tồn tại, tình yêu đó hình dáng trông như thế nào.
đây là một thứ phức cảm không hẳn không thể lý giải, nhưng hầu như người ta ít dành thời gian nghĩ về nó. vì nó không đủ quan trọng với đời sống thường ngày. giống như chuyện một người dù có trả lời là có hay không cho câu hỏi ở trên, hoặc có sự gắn bó mật thiết với gia đình hay không, thì cuộc sống họ cơ bản không thay đổi mỗi ngày.
nhưng nó đổi khác sau nhiều năm tháng.
người ta có thể yêu căn nhà vì tất cả thời thơ ấu gắn bó, cũng có thể yêu một căn nhà ở thuê bởi vì nó ấm cúng và tiện nghi, cũng có thể yêu chỉ vì một cái cây mọc trước sân, những người chòm xóm thân ái, hoặc bởi vì ở đó có một cái cầu thang do người cha tỉ mẩn xây từng bậc, một cái ghế sờn hơn những cái ghế khác vì mẹ ngồi ở đó đọc sách mỗi ngày, một góc tường có vết bút chì màu quẹt ngang dọc ở độ cao ngang một đứa trẻ chừng ba tuổi..
những lý do đó vốn không thực sự có ý nghĩa. ý nghĩa nằm ở việc khi tìm ra một lý do, người ta nuôi nấng trong mình cái lòng tin về một sự hiện diện. điều đó trở thành sự thật, sự thật duy nhất và không cần chứng minh bằng lý lẽ nào.
và người ta nhìn thấy sự thật đó khi biết nhớ nhà. là nhớ nhung căn nhà, cái giường, góc bếp, bậc cửa, vạt nắng, khóm cây, con ếch lá, những buổi chiều chuyển mưa có kiến cánh bay quanh đèn..
cũng có thể, nhớ nhung đó là dáng người ngồi bên cửa sổ, là tiếng bước chân vọng từ nhà sau, là sợi tóc rơi ở cửa nhà tắm, là chiếc ghế sờn, là cái tay vịn cầu thang nhẵn bóng, là mùi chăn đệm có khi thơm mùi nắng có lúc lại ngai ngái mùi mồ hôi, là vết bẩn trên tường ngày một cao hơn khi một đứa trẻ lớn lên trong căn phòng..
tất cả những điều đó, tất cả những thương nhớ đó nuôi nấng một không gian bên trong một người. một khoảng trống được lấp đầy bởi sự hiện diện của chính mình bên trong một khoảng trống khác.