cô cứ ôm mãi trong lòng hai, ba vết thương. một là nhớ về thành phố cũ. hai là nhớ con người cũ. ba là nhớ thói quen cũ. bất chợt những hình ảnh quen thuộc cứ bám lấy mà chen chúc trong trí nhớ bé nhỏ của cô. nhớ những đêm ngồi nép bên cánh cửa ban công, cửa mở hé đủ để khói thuốc bay ra, đủ để hàng xóm không nhìn thấy. mà họ vẫn thấy được, để rồi tấm biển “không vứt đầu lọc xuống dưới sân” được dán lên. xấu hổ hết chỗ nói. chắc là thằng em trai cô, không thể là do cô được. cô nhớ mùi hương, nhớ màu của tán cây đó, nhớ góc phố cô ngồi mà khóc nhớ về cuộc đời và thời gian đã cũ trong lòng ấy. cô sợ ngày cô trở về cô sẽ không có can đảm để quay trở lại đây. cô vừa tủi thân vì bị mắng, cô xót xa vì mình đã chi quá nhiều chỉ để gọi cho hai chữ chữa lành bản thân. cô là ai trong quá nhiều người. cô đã làm gì để chẳng còn lại gì. cô có muốn con đường đó không, thực sự con đường đó không. cô chẳng còn nói chuyện với những người bạn cũ. cả hai chẳng còn những điểm tương đồng để nói chuyện. cô chẳng còn là cô nữa.











