Khi mà mình lỡ hết thương,
Vài trăm tin nhắn, vạn ôm cũng thừa.
Dù tình có dứt hay chưa,
Ngoảnh đi, rảo bước, bỗng thành người dưng.
Mặc cho nước mắt không ngừng,
Mặc cho giọng nói trong tim thét gào.
Dù ngày mai có ra sao,
Mong người vẫn cứ cao ngạo trời mây.
Dù gì cũng từng bên nhau...













