Cuộc gọi vừa dứt, mình bình tĩnh hơn bao giờ hết, trời đổ mưa to rồi, rất to, mình là 1 đứa sợ nghe tiếng mưa to dội lên mái tôn, mình rất sợ, giờ phút này tay mình vẫn còn run rẩy, lòng mình bất an. Mình hiểu từ giờ mình chẳng còn gì cả. Mình đã cố gắng hết sức chỉ để xin 1 cơ hội sửa chữa những cảm xúc ngổn ngang của 2 đứa.
Sự thật cũng đã được biết, níu kéo cũng đã làm ko dưới 3 lần. Mình cảm nhận được tim mình nhói, nhưng mình ko kích động nữa, mình ko khóc, là nước mắt tự rơi ra, mình lau đi, mình ôm lấy cơ thể mình. Mình bấu vào tay chân người ngợm, mình cứ bứt da bứt thịt mình, mình đập đầu vào tường vào tủ, mình muốn quên đi cơn đau bên trong đang làm tan nát lòng mình. Nhưng nó vẫn cứ đau, vẫn cứ âm ĩ.
Mình đã sống 28 năm, lớn lên trong 1 gia đình "văn hoá". Mình có người cha say xỉn, rượu chè, gái gú, đánh đập vợ. Mình lớn lên với những kí ức đau thương về gđ. Mình chỉ có tình thương từ Mẹ, nhưng người mình yêu thương nhất cũng rời bỏ mình khỏi thế gian này. Mình chật vật mưu sinh với người anh trai tệ. Mình gồng gánh mọi thứ, mặc người đời khinh miệt, mặc sự dẫm đạp của cái xã hội này dìm mình xuống. Mình cũng có tình yêu, nhưng bài học đầu đời của mình là chịu đựng nhiều lần phản bội, bài học thứ 2 là chịu đựng những trận bạo lực. Mình từng tổn thương, nhưng mình ko luỵ, ko quá đau, là mình đã học được những bài học đắt giá.
Rồi đến 1 ngày những vết thương của mình được ông trời nghe thấy, ông bù đắp cho mình 1 người vừa đủ để yêu. Cuộc sống của mình từ khi có Em đã cười hơn rất nhiều, mình chưa bao giờ được vui vẻ và hạnh phúc như vậy, em đến và chữa lành mọi thứ, mình đã yêu Em và dốc lòng yêu Em. Nhưng mà ông trời không có ý định ban Em cho mình cả đời. 1 năm 10 tháng 1 tuần 5 ngày là khoảng thời gian mình có Em. Ngay lúc mình yêu Em nhất, muốn Em là tương lai của mình, ông trời đã vội cướp Em đi mất.
Mình không biết phải làm gì cả, mình muốn gào thét với biển trời này rằng hãy mang Em về đây bên mình, lòng mình dậy sóng và muốn đập phá hết mọi thứ. Không ai nghe thấy tiếng lòng mình cả,,,
Em đi rồi, em nói em mệt rồi, em nói em không còn cảm xúc nữa, em nói em không còn thấy vui và không còn hướng về mình nữa... Em ko muốn ở lại nữa...
Ừ, em đi rồi, không phải giấc mơ, cũng không phải trò đùa ngày cá tháng tư. Em thực sự rời đi và mang theo tất cả ánh sáng, niềm tin và hi vọng. Mình đã cầu xin, cũng đã năn nỉ, mình đã làm hết tất cả mọi thứ nhưng nhận về là 2 bàn tay trắng và 1 trái tim đầy vết xước. Em làm sao biết được mình đau như thế nào, tim mình nhói và thắt lại, mình chỉ còn cách tự đánh vào ngực mình để bớt đau, nhưng vô ích. Em làm sao biết được, nỗi nhớ như lưỡi dao và mỗi lần nhớ Em là nó lại cứa vào tim mình 1 nhát. Em làm sao biết được..
Tại sao 1 đứa trẻ ngoan lại phải chịu nhiều thiệt thòi như vậy? Tại sao 1 người dốc lòng vì tình yêu, không hề phản bội lại phải chịu tổn thương nhiều như vậy? Có phải vì mình đáng ghét lắm không? Em muốn mình tìm được người yêu mình như mình đã dành hết tất cả cho em sao?
Em thì có thể, còn Chị thì không. C không làm được.
Em có thể tìm đến bia rượu, thuốc lá, thậm chí e có thể vui vẻ bên 1 ai đó khác và bắt đầu mối quan hệ mới. Nhưng c ko thể, c ko biết uống đồ có cồn, c ko biết hút thuốc, c càng ko thể mở lòng với ai khác ngoài em nữa. Em đã hứa, nhưng nếu em không giữ lời, mình cũng đâu thể biết được chứ. Giờ mình đâu còn có cái quyền can thiệp vào cuộc sống của em, mình có muốn biết cũng không thể biết được nếu như không phải chính miệng em nói...
"Em muốn biết C có ổn ko thôi". Làm sao e biết được, khi bên trong c tan nát thì c lại nhắn C bình thường. Nếu C ko ổn, e cũng đâu vì thế mà ôm chị hả Vye?
Mất em là điều tổn thương lớn nhất với C sau khi Mẹ c rời xa C. Kể cả giờ c có sống mỗi ngày đi chăng nữa, nhưng ngày e rời đi C đã chết tâm từ lâu rồi.
C cũng chẳng hứa mình sẽ sống. C cũng thấy mệt mỏi như em rồi, c cũng ko có điểm tựa nào hết, dạo gần đây C nhớ Mẹ c vô cùng, C tủi thân quá nên nếu 1 ngày cái chết nó không còn là suy nghĩ, ko còn là kế hoạch nữa. C sẽ thấy nhẹ nhàng, vì cuối cùng mình cũng được giải thoát. Xin hãy tha thứ tất cả cho chị, tha thứ cho tình yêu của C..
Mình biết khi chọn cái chết, người đời sẽ bàn tán xôn xao, người thương kẻ chửi, nhưng sẽ chẳng ai hiểu được, mình đã phải đấu tranh đến phút cuối cùng, chẳng ai hiểu được mình đã phải tuyệt vọng đến mức nào, chán ghét sự sống đến mức nào, ko ai sống cho cuộc đời của ai cả, vậy nên nếu mình chết đi, 1 thời gian cũng chẳng còn ai nhớ đến. Nếu 1 ngày mình ko còn kiểm soát được suy nghĩ của mình nữa, mình hi vọng tro cốt của mình sẽ được rải xuống đại dương bao la,,,
Người mình giờ ko chỉ tổn thương bên trong, mắt cũng đã mờ đi nhiều, tai cũng ù, chân tay bầm tím, tóc rụng nhiều và mất ngủ,,, mình biết nó trở lại rồi, mình biết đó nhưng mình ko nhờ sự giúp đỡ. Mình biết trầm cảm nó nguy hiểm đến mức nào nhưng mình ko muốn chữa trị nữa. Mình mặc cho ông trời tự quyết định số phận mình, nhưng hãy lặng lẽ và đừng phiền đến ai cả kể cả cái chết của mình, nếu ko 1 ai biết đến càng tốt. Hãy cứ xem như mình đã biến mất,,, tan vỡ như bọt biển..