“ Buồn buồn, hay lặp lại và chán loài người: chúng tôi bắt đầu tập làm người già. Già nghĩa là khoảng cách với trẻ xa rồi và mỗi năm lại xa hơn. Nhưng nhiều khi, cũng không khác tập làm người trẻ là mấy: cũng cô đơn, cũng cần không/thời gian riêng xin đừng ai xâm lấn, cũng nhớ thương quay quắt thứ gì đó bên kia dãy núi, cũng tưởng tượng tình yêu có thật…”
[ ✍️ Đoàn Minh Phượng ]















