chẳng mấy chốc nương dâu thay bãi bể
vệt buồn đau người gieo cũng nảy mầm
chân đi hết đường mòn của tuổi trẻ
ngực vẫn vang đầy mộng thời xuân
chẳng mấy chốc hôm nay thành xưa cũ
nhắm mắt lại chục năm đã đưa qua
dấu son môi phai nhàu trên vạt áo
án ngữ thành dấu ấn cuộc đời ta
chẳng mấy chốc rồi lại chẳng mấy chốc
chuyện thời gian có bao giờ vãn hồi
cứ băng mình dù thân đầy vết cứa
rồi cũng thành chuyện nước chảy mây trôi
chỉ có người là ở lại đây thôi
nụ hôn đầu người trao là mãi mãi
có những chuyện mất đến vài thực tại
mới thấm hết dư vị của bi ai
vũ ngọc thuỷ












