[Translated fanfic – Chapter 3] Will we even get better?
Title: Will we even get better?
Length: Two-shots (or 3??).
Summary: Jongin luôn nghĩ rằng Lu Han là người bao dưỡng của Se Hun. Se Hun nghĩ rằng thằng này nên lo chuyện của mình đi và đừng quấy quả nó thêm.
Fic đã được dịch với sự đồng ý của tác giả.
What do you want? What more can I say?
How is this not over yet, what do you want me to do?
Stop pushing it all together, I said that I didn’t like to cry
If we’re gonna end this anyway (no), if it’s is already over (now)
Stop getting angry, I won’t listen
I hope you’re unhappy – I’m sorry, that’s a lie, oh boy
You can forget me, you can forget all of me, you can be happy now
Let’s just clear up one thing before you leave – I only knew you
Se Hun thích cách nghĩ rằng nó đang bắt đầu một cuộc sống mới, như thể giọt sương sớm lìa ngọn lá đầu cành. Trong một vài khía cạnh nó có thể đâm hơi sến súa và Jong In hay tỏ vẻ khinh thị trước trí tưởng tượng bay bổng này.
Nhưng mọi thứ vẫn thật lạ lẫm.
Bởi Lu Han đã trở thành một phần của nó từ rất rất lâu rồi, như từ khi Kyung Soo bước vào cuộc đời Jong In vậy, lâu như tất cả thứ gì tồn tại trên đời nhưng cũng rồi cũng ngắn ngủi làm sao. Họ bắt đầu bằng tình một đêm, trở thành bạn và sau đó là rơi vào một câu chuyện tình rắc rối.
Se Hun không hối hận vì đã gặp Lu Han, không hối hận khi thuyết phục Lu Han rằng họ thuộc về nhau, dù rằng rõ ràng là tình yêu này chỉ làm cả hai sụp đổ.
“Anh yêu em, Se Hun-nie.”
Nó không thể đưa Lu Han thứ anh muốn và Lu Han chẳng thể cho Se Hun thứ nó cần.
“Liệu có bao giờ có mãi mãi cho chúng ta, Jong In-nie?” Nó đã có lần hỏi Jong In như vậy.
Đó là một tình yêu tồi tệ, đó không phải là định mệnh và Se Hun phải học cách để buông tay.
Sống với Chan Yeol có hơi khó xử, nhưng lí do chủ yếu là bởi anh ta chính là hôn phu của Baek Hyun. Không ngạc nhiên khi thảo nào nghe tên anh có chút hơi quen. Baek Hyun đã có lần kể cho nó nghe tên người yêu cậu trong quãng thời gian ngắn ngủi hai người qua lại.
Chan Yeol chính là biểu trưng cho sự hoàn mĩ. Hắn cao lớn, thông minh, là một thiên tài và khá giả.
Chưa kể lại còn rất điển trai.
Baek Hyun luôn cư xử rất khác mỗi khi có Chan Yeol bên cạnh. Cậu không còn nóng nảy, có lẽ chỉ ồn ào, nhưng so với một Baek Hyun làm Se Hun chạy mất dép khi lao vào tấn công nó ngày xưa, thấy một Baek Hyun vặn vẹo trên ghế lúc ngồi ở bàn ăn khi bị Chan Yeol dùng chân khiêu khích có lẽ là sự thay đổi tích cực hơn.
Se Hun nghĩ rằng luật nhân quả là thứ vô cùng khốn kiếp, và Byun Baek Hyun đã chứng minh thẳng vào mặt nó điều này.
Text: Mai nhớ đến sớm nhé Se Hun-ssi! Tôi sẽ hướng dẫn cậu về luân chuyển cổ phiếu và tác động kèm theo. :D
Se Hun đang bận gõ laptop trên ban công khi nhận được tin nhắn. Nó không thể ngăn nổi một nụ cười làm bừng nét mặt trước những từ ngữ đầy chân thành đang đọc bởi Joon Myun luôn tỏ ra nhẫn nại và hào hiệp từ khi quản lý của họ điều anh về hướng dẫn Se Hun lúc nó gia nhập công ty.
Joo Myun là ân nhân của nó, anh đã dạy nó cách thuyết phục khách hàng và nghệ thuật của ngôn từ.
“Nhớ này Se Hun-ssi, toán và sự tính toán là quan trọng bởi cậu phải biết mình đang nói về cái gì, nhưng quan trọng nhất ở đây vẫn là tính hiệu quả khi cậu thuyết phục người ta. Cậu cần phải học cách mình dùng từ, các mánh khóe, kỹ năng con người của cậu cần phải sắc bén, vậy nên trong hai tuần này tôi muốn cậu đi theo quan sát những gì tôi làm.”
(*): nguyên văn là people skills, thường để chỉ các kĩ năng quản lí nhân lực.
Joon Myun thật sự phi thường.
Anh lôi kéo khách hàng về mình như thể giỏi nhất quả đất là anh.
Text: Vâng thưa sếp! Anh là nhất!
Vài phút sau nó nghe tiếng xe Chan Yeol đi vào. Hắn lái một con Evouge trắng, bước vào với âu phục xám khoác trên người cùng sơmi xanh bỏ trong quần. Chan Yeol là nhà Vật lý học, hắn thường đi diễn thuyết khắp nơi, đưa ra các học thuyết và viết sách. Hắn có tận hai bằng tiến sĩ, một vài giải thưởng và biết mình có tài.
“Baek Hyun kể em là anh thích bánh ngọt à? Em có mua mấy cái này.” Se Hun nói với người đàn ông cao lớn khi Chan Yeol dựa vào khung cửa ngoài ban công chào mình. Ngay lập tức khuôn mặt mệt mỏi của Chan Yeol bừng sáng. Hắn vừa trở về sau một buổi thuyết trình, trò hắn luôn nói rằng mình ghét cay ghét đắng.
“Thật à?” Chan Yeol nhanh chóng phóng vụt đi và chẳng cần phải là thiên tài mới biết được rằng hắn phóng tới đâu. Se Hun nhấc laptop khỏi người, đặt xuống bàn rồi đứng dậy. Nó đã nằm ườn nãy giờ với máy tính đặt ngay trên bụng. Rảo chân trần về phía phòng ăn, nó thở dài trước tiếng lạch cạch vọng ra khi Chan Yeol lục đồ.
“Ở trong tủ lạnh ấy,” Se Hun bảo, hiển nhiên là thế. Người ta còn có thể cất bánh vào đâu nữa. Không ở trên bàn thì hẳn là đang trong tủ lạnh rồi. Logic thông thường là vậy.
“À,” Chan Yeol ngừng lục trong tủ bếp và quay ngoắt lại, hướng về phía tủ lạnh đặt ở phía tường đối diện ngay cuối bếp. Chan Yeol là một thiên tài, hắn ta biết mọi câu trả lời cho mọi việc trên thế giới.
Se Hun ước giá mà hắn cũng như thế cho cuộc sống bên ngoài.
Bỏ Chan Yeol cùng đống đồ ăn lại phía sau, Se Hun quay trở lại ban công. Nó vừa đi ăn tối cùng Jong In và Kyung Soo khi nãy. Đôi này vẫn vậy, tình cảm giữa cả hai vẫn mặn nồng. Kyung Soo chỉ dành riêng nụ cười hở lợi ngoác tận mang tai của mình cho Kyung Soo, cùng nắm tay dưới gầm bàn ngay lúc ấy với ánh bạc long lanh bao quanh ngón nhẫn hai người.
“Lu Han có đến tìm mày đấy.” Jong In bảo nó hai tháng trước, khi Se Hun mới chuyển đi. Se Hun biết quyết định của mình là tồi tệ bởi nó đã bỏ đi mà không nói không rằng. Đó là việc nằm ngoài dự định. Nó còn không để lại một lời nhắn, chỉ đặt hai chiếc thẻ tín dụng và chìa khóa ô tô trên bàn làm việc trong thư phòng của Lu Han khi lưu luyến nhìn bức ảnh duy nhất của hai người họ được lồng khung bạc giản đơn đặt giữa mặt bàn.
Đó là bức ảnh cả hai tự chụp, Se Hun cầm điện thoại trong lúc thơm vào má Lu Han. Cả hai trông vô cùng hạnh phúc lúc này. Se Hun má hơi phớt sắc hồng, còn Lu Han cười rạng rỡ.
Se Hun ước nó có thể đóng băng khoảnh khắc này vĩnh viễn.
Nó ước họ có thể mãi bên nhau.
Se Hun đóng máy lại, thở dài khi nhặt điện thoại lên từ mặt bàn nước, và rồi cười nhẹ. Có một tin nhắn đến từ Joon Myun.
Text: Ê lính mới, một ngày nào đó cậu sẽ cảm nhận được niềm khoái lạc vô biên khi được ra lệnh cho người khác.
Se Hun không nhắn lại. Nó rút sạc khỏi ổ điện gắn trên tường, leo lên cầu thang và dừng lại khi tới tầng ba.
Phòng ngủ của Baek Hyun và Chan Yeol nằm ở cuối hành lang, đối diện với cầu thang. Tầng hai trông tương đối nhỏ hơn tầng một. Căn nhà được xây theo hình chữ L, tầng trên so với tầng dưới thường hẹp hơn chút ít.
Tầng hai có bốn phòng. Một phòng ngủ chính, hai phòng ngủ phụ và một phòng được dùng làm phòng tập thể hình.
Cửa phòng ngủ chính chỉ khép hờ và qua lần cửa, nó có thể thấy Chan Yeol đang đứng, co duỗi thân hình cao lớn. Hắn vẫn mặc áo khoác và Baek Hyun thì đang nằm trên sàn, phân loại hàng đống giấy tờ để phục vụ cho bài nghiên cứu. Cậu là trợ lý luật sư, cùng cộng tác với vài đồng nghiệp trong một công ty luật nhưng chủ yếu làm chân chạy vặt, nghiên cứu về các câu hỏi mớm cung(*) và các đạo luật thi hành.
(*): Nguyên văn là leads, theo định nghĩa của thefreedictionary là to phrase a question to (a witness) that tends to suggest the desired answer. Mình search các định nghĩa tiếng Việt thì thấy được dịch chung chung là hỏi mớm cung nên xin phép được dùng.
Baek Hyun luôn than về việc mình mệt thế nào, nhưng cái cách mặt cậu sáng bừng mỗi khi ở cạnh Chan Yeol có thể làm người khác đui mù.
Nhìn từ góc độ này có thể thấy rõ được tấm lưng rộng của Chan Yeol khi hắn đang vặn vẹo duỗi người. Baek Hyun ngồi bắt chéo chân, đeo kính và trông mệt mỏi. Tối nay cậu về nhà sớm, đem theo cả việc về làm. Tóc cậu rối bù, da hơi nhợt, trên người chỉ khoác độc chiếc áo nỉ ngoại cỡ cùng quần đen ngắn.
Chan Yeol vắt áo khoác lên thành ghế đặt cạnh tường và quỳ xuống trước mặt Baek Hyun. Se Hun có thể thấy phần mặt nghiêng của họ và nó nghĩ rằng Chan Yeol thật sự rất điển trai. Hắn làm nó nhớ tới Jong In, cũng cùng một ánh nhìn đắm say như vậy khi hắn nhích lại gần hơn về phía người yêu và tháo kính của Baek Hyun ra.
Baek Hyun là người chủ động kéo anh chàng cao lớn vào một nụ hôn trước, khẽ rên nhẹ khi Chan Yeol đẩy cậu nằm xuống đất, hai chân giạng ra kẹp lấy phần thân trên của cậu. Bàn tay to lớn của hắn luồn dưới lớp vải áo nỉ, hiển nhiên đang khám phá sự mềm mại của cơ thể Baek Hyun.
Se Hun từng thám hiểm kết cấu xinh đẹp này khi trước.
Nó đã rải môi hôn không biết bao lần lên đó trước đây và không khỏi cảm thấy tội lỗi đè nặng trong lồng ngực . Hai người họ đã đính ước và nhìn nụ cười hồ hởi cùng sự nhiệt tình Chan Yeol dành cho mình, Se Hun đoán Chan Yeol không biết gì về chuyện đã xảy ra giữa hôn phu mình và nó.
Se Hun bỏ vào phòng ngày khi Baek Hyun đè ngược lại Chan Yeol, tay cậu đã kịp mò vào sau lớp quần tây xám.
Cả hai bọn họ đều thuộc tuýp thích phô trương.
Họ luôn để cửa phòng mở hé và làm tình theo lệ thường ngày. Trước đây khi ngủ với Se Hun, Baek Hyun không phải là người hay ầm ĩ, nhưng thực sự có cái gì đó ở Chan Yeol làm cậu trai nhỏ bé kia mất khả năng kiểm soát chính mình.
Se Hun mừng vì phòng nó ở ngay sát cầu thang, tách biệt với phòng cặp đôi kia ở và nó không kìm được bật ra một tiếng rên dễ chịu khi đặt lưng xuống giường. Giường Se Hun hiện tại nhỏ hơn cái trước kia của nó. Lu Han thích mua giường rộng và nhận chiếc giường cỡ trung này như một phát tát giữa mặt khi nó phải chuyển ra.
Se Hun thấy Joon Myun quả là một thiên thần ngoại trừ thái độ kiêu căng thỉnh thoảng anh thể hiện.
Họ đang ăn trưa cùng nhau, món kimchi đậu phụ làm ngực nó nhói lên khi nhớ về nụ cười ngu ngốc của Jong In bất cứ lúc nào bọn chúng cùng ăn thứ này với soju cho xong bữa.
“Hun, cái thứ chết tiệt trong mồm tao này kinh bỏ mẹ.”
“Ê cu bọn mình còn chưa đủ tuổi đâu!”
“Tao biết nên mày câm mõm lại đi! Bà ấy không cần phải biết là bọn mình mới mười sáu!”
“Cái thứ soju này làm anh tê cả lưỡi,” Joon Myun rên lên, cầm giấy ăn lau miệng, mặt đỏ bừng nhưng vài tia sáng thỏa mãn lấp lánh trong đáy mắt. Vai anh thõng xuống khi ngả người ra sau ghế, cà vạt vòng quanh cổ.
“Đàn ông chuẩn men thì mấy cái này đã là gì,” Se Hun gật đầu, hất đống giấy ăn đã dùng lên đĩa sứ, nhìn Joon Myun – người đang liếc mình quỷ quyệt. Nó cũng đã từng như Joon Myun, than thở về chất cồn làm bỏng tê cả lưỡi và Jong In còn chả thèm đếm xỉa đến mấy lời kêu ca ấy.
“Cậu biết thừa là cuộc đời cậu phụ thuộc vào anh chứ hở?” Joon Myun nghiêm mặt và Se Hun gục đầu.
“Đương nhiên là do loại soju này tệ quá. Còn anh thì hoàn toàn ổn.”
“Ảnh lại đến tìm mày nữa, mày biết đấy.” Jong In vừa chiêu một ngụm bia vừa nói, nhìn thẳng vào Se Hun, như chiếu sâu vào mọi ngõ ngách trong lòng nó, khiến Se Hun bất giác rùng mình thật mạnh. Thằng bạn thân nó chỉ biểu hiện thế này một khi có chuyện quan trọng cần bàn luận.
“Ai cơ?” Se Hun hỏi dù biết thừa Jong In đang nói đến người nào.
“Lu Han,” Jong In theo dõi vẻ giả vờ của nó và Se Hun cúi xuống ngắm nghía miếng khăn trắng lót đáy ly martini của mình. “Sau khi mày đi được ba tháng thì ảnh đến. Ảnh phát điên lên khi tao bảo tao cũng không biết mày đang ở chỗ quái nào.” Jong In thở dài và Se Hun gật đầu, nhấp một ngụm chất lỏng ngòn ngọt từ chiếc ly cao cổ. “Tối qua ảnh lại đến, bảo là tao nói dối và tao biết thừa mày đang ở đâu.”
Không khí mịt mù bao trùm khắp cả quán bar, lan từ khói thuốc, hơi bốc lên từ fajita(*) và hamburger trong nhà bếp. Đây là nơi ưa thích của Jong In, cậu là tín đồ ẩm thực.
(*): Một loại bánh của Mexico.
Jong In không còn gọi Lu Han là bố nuôi của Se Hun nữa. Lu Han giờ chỉ là Lu Han mà thôi, cũng như Se Hun chỉ là Oh Se Hun vậy. Nó ít giao du với Jong In mấy ngày này. Tới nhà cậu đồng nghĩa với việc tăng thêm nguy cơ sẽ đụng mặt Lu Han – thứ mà nó đang cố tránh bây giờ.
“Rồi cuối cùng anh ta cũng bỏ cuộc thôi,” Se Hun thở dài và nghĩ rằng đêm còn dài lắm.
Sáng hôm đấy trời mưa. Quả là dịp hiếm hoi bởi nền trời vẫn còn tối, sắc xám nhẹ pha với sắc xanh và ánh vàng lúc bình minh, và Se Hun không mong đợi bắt đầu một ngày từ sáng sớm tinh mơ với thời tiết ảm đạm thế này.
Vẫn còn rất sớm, đồng hồ mới điểm năm giờ ba mươi phút và Se Hun vừa nhấm nháp sữa vừa mở máy tính đặt trên bàn.
“Sao cậu không dùng cái bàn anh kê trông phòng cậu ấy?” Chan Yeol luôn hỏi.
“Vì em thích phòng nào rộng và ngồi trên ban công hay mà.” Câu trả lời của Se Hun bao giờ cũng là như vậy. Nó không nghĩ mình nên kể chuyện mình đã luôn phải ở trong phòng kín với Lu Han, bởi đó cũng là nơi họ bắt đầu, tình yêu này nở từ những chốn riêng tư cùng nỗi mê say hổ thẹn.
Nó không nghĩ mình phải kể với bất cứ ai cảm giác cay đắng của bản thân khi Lu Han còn chẳng buồn gọi cho nó, đi tìm nó, như thể nó đã bị lãng quên và bao năm bên nhau của họ chẳng là gì đối với anh. Nó còn chẳng buồn giấu giếm cảm giác chua cay khi Baek Hyun hỏi liệu nó còn yêu Lu Han chứ.
Câu trả lời sẽ luôn là có.
Khi mùi nước hoa của Baek Hyun len vào khứu giác của Se Hun cũng đã gần bảy giờ. Se Hun ngẩng đầu lên khỏi laptop, nó đang xem các bản báo cáo của công ty và đọc CNN. Baek Hyun giờ trông đã khác xưa, thay những chiếc quần jeans rách tua rua và nụ cười mời gọi bằng đồ bộ đen và sơmi trắng chỉnh chu.
Ánh mắt Baek Hyun nấn ná trên người Se Hun, gật nhẹ đầu trong khi quan sát nó và Se Hun cũng gật đầu chào lại. Baek Hyun hành xử như thể giữa cả hai chưa từng động chạm gì nhau dưới tấm chăn lông cùng những nụ hôn cuồng loạn và những tiếng rên rỉ đứt hơi, và Se Hun cư xử đủ hững hờ khiến Chan Yeol không mảy may nghi hoặc bất kì điều gì cả.
Thỉnh thoảng nó có thể thấy niềm ăn năn trong Baek Hyun. Đặc biệt là những lúc như giờ, khi Chan Yeol đang đứng dựa vào khung cửa tiễn cậu với độc chiếc chăn quấn quanh mình. Tóc hắn rối bù, đôi kính dày cộp đậu trên sống mũi và hắn hôn Baek Hyun dịu dàng, vừa hôn vừa vuốt ve xương hàm cậu. Dù mệt thế nào, Chan Yeol cũng sẽ dậy tiễn Baek Hyun. Ánh mắt hắn luôn tình tứ đắm say và lời lẽ luôn dịu dàng hết mức.
“Anh yêu em. Lái xe cẩn thận nhé, Baek.” Chan Yeol nói với cậu hôn phu làm Baek Hyun đỏ mặt vì Se Hun không thể rời mắt khỏi cảnh này.
Sao một con quái vật tồi tệ như Baek Hyun có thể nhận được tình yêu cao quý không gì sánh được thế này?
Tại sao Se Hun không thể?
Nó nhìn ra chỗ khác, tôn trọng khoảnh khắc riêng tư giữa hai người họ bằng cách bỏ lên lầu,kìm lại một tiếng khịt mũi khi Baek Hyun đánh vào đầu Chan Yeol và mắng anh chưa gì sáng ra đã đâm nhũn nhẽo và Chan Yeol kêu hắn còn muốn lắm và gạ Baek Hyun rằng liệu cả hai làm thêm tăng nữa có được không.
Hai mươi phút sau, Se Hun bước ra khỏi nhà tắm và thở dài khi nhìn qua cửa sổ phòng mình. Baek Hyun đang vội vàng lao ra khỏi cổng, cà vạt biến mất cùng mái tóc xổ tung và Chan Yeol cười phá lên, ầm ĩ đến nỗi vọng lên đến tận lầu hai.
“Đ*t nhà anh, Park!” Se Hun nghĩ nó có thể nghe được tiếng Baek Hyun chửi thề khi ném túi xách vào ghế phụ và vòng sang phía bên kia, ngồi vào ghế lái.
“Em vừa mới làm mấy phút trước đó thôi!” Chan Yeol tươi cười đáp lại và Se Hun bỏ đi, tròng chiếc sơmi xám lên người, cài từng khuy lại và bắt đầu ngắm nghía soi gương.
Joon Myun đã nhắc đi nhắc lại với nó rằng ngoại hình là một trong những nhân tố quyết định cho công việc của mình. Nó cần phải có được lòng tin của khách hàng và bản thân phải trông thật hoàn hảo, thật đáng tin, phải luôn luôn cẩn trọng với tất cả những gì mình nói trong bất cứ hoàn cảnh nào.
Lu Han chưa từng gặp bất cứ vấn đề gì trong khoản này và bọn họ còn làm cùng một việc. Se Hun tự hỏi không biết có phải liệu Joon Myun đã phát điên rồi không.
Text: Dậy đi! Đừng quên mua donut cho anh đó, thanh kiu!
Joon Myun là đồ chết giẫm. Họ đã làm việc cùng nhau được ba tháng rồi và dù rằng anh luôn nhiệt tình giúp đỡ Se Hun, nó vẫn nghĩ anh là đồ chết giẫm.
Se Hun chưa bao giờ kể điều này với Jong In mỗi khi họ ngồi ở quán bar lúc nửa đêm, chưa bao giờ nói với cậu rằng mình đang sống với một cặp đôi đang loay hoay mỗi ngày với việc tinh lực dư thừa và lúc nào cũng có nhu cầu phải thông báo cho cả thế giới biết về hoạt động về đêm của họ.
Họ không bao giờ đóng cửa khi làm chuyện đó và thỉnh thoảng Se Hun về nhà và bắt gặp ngay cảnh hai người đang đè nhau ra trên sofa trong phòng khách, nó không bao giờ ngồi lên cái ghế này. Nếu may mắn hơn nó sẽ chỉ thấy cảnh họ đang hú hí với nhau trên bàn bếp hay nằm trên ghế xem TV. Còn trong trường hợp tệ nhất, cửa phòng sẽ mở toang và Se Hun sẽ được chiêm ngưỡng hoạt động của họ ngay trên nền thảm trải sàn.
Những lúc đó má Baek Hyun thường ửng hồng, môi sưng lên đỏ rực, miệng phát ra những tiếng rên dài khi Chan Yeol mạnh mẽ thúc sâu vào trong cậu. Sau những lần như vậy Se Hun không khỏi nghĩ thế họ còn để giường đấy làm gì khi đằng nào họ cũng chẳng dùng. Thậm chí nó còn chẳng hiểu sao Chan Yeol cần tìm người thuê nhà cùng trong khi mình hắn cũng đủ sức trả tiền nhà.
“Dạo này sống sao?”Jong In ra vẻ hứng thú hỏi và Se Hun ước nó có thể nói với thằng bạn thân rằng cuộc sống hiện tại chẳng khác gì được xem phim khiêu dâm miễn phí mỗi ngày.
“Ổn.” Se Hun nhún vai. Đã năm tháng từ khi nó chuyển ra và cơn nghẹn trong lồng ngực khi đó giờ chỉ còn âm ỉ. Nó sẽ sống thôi.
“Thế mày sao?” Se Hun hỏi lại và Jong In nhún người.
“Kyung Soo đang xin nghỉ việc. Ảnh sẽ nghỉ ngơi khoảng hai tháng trước khi bắt đầu việc mới.” Jong In mỉm cười, khuôn mặt và ánh mắt như dịu lại. Cuối cùng sau tất cả, cậu đã có thứ mình cần. Cậu đã có Kyung Soo. Quả là thứ tình yêu vị kỉ. Nhưng làm như Kyung Soo sẽ thích thú khi Jong In đêm nào cũng ra ngoài như vậy.
Theo góc độ của nó, cả hai người họ đều mang lòng chiếm hữu đối phương.
“Thế bao giờ ảnh nghỉ?” Se Hun hỏi, nghĩ rằng đây là câu hỏi phù hợp nhất lúc này.
“Ảnh làm nốt tuần sau thôi.” Jong In chống tay lên má. Cậu chẳng thể lộ liễu hơn được nữa với cái vẻ đắm say trong men tình ấy. Nụ cười ngốc nghếch rộ trên mặt Jong In và mắt cậu nheo lại đầy hạnh phúc.
Jong In và Kyung Soo cùng đến thăm nhà nó. Chan Yeol đi vắng hai tuần để tham gia một hội thảo khoa học nào đó và Baek Hyun trông có vẻ khốn khổ khi nói chuyện với Kyung Soo. Nhìn Baek Hyun, Se Hun hồi tưởng lại lần mình nhớ Lu Han khủng khiếp khi Baek Hyun thay thế anh sau khi ra trường ở căn hộ của Kyung Soo.
“Trò này thật lố bịch,” nó nghe tiếng Baek Hyun ngồi trên đi-văng than thở. Cả bọn đang ngồi trên chòi canh, xem một đám đàn ông vật lộn nhau giành bóng trên chiếc TV màn hình phẳng. Cậu có vẻ khốn khổ và nó chắc Jong In cũng vậy cả thôi. Ngay lúc đó, Baek Hyun nhoài ra chộp lấy điện thoại để trên bàn nước.
Kyung Soo đeo một nụ cười tự mãn trên mặt trong khi Jong In ngồi cạnh nhóp nhép nhai bánh biscotti mà Se Hun mới mua vừa nãy cho Chan Yeol trước khi nhớ ra rằng hắn đi vắng mất rồi.
“Yeol à? Alo? Anh có nghe thấy - ừ, ừ, im đi đội anh đang thắng rồi kìa.” Se Hun không thể hiểu nổi mấy cái thứ bóng banh và tại sao mọi người dốc một đống tiền đổ vào cá độ.Trừ là trong trường hợp của Baek Hyun, sôi sục lên vì mấy chiêu trò khiêu dâm nóng bỏng(*).
(*): Nguyên văn là kinky sex, hình thức tình dục áp dụng nhiều chiêu trò để tăng sự thú vị, ờ nôm na là thế mình cũng không biết dịch sao cho thoát ý, vì trong tiếng Việt người ta bê nguyên xi từ gốc vào thành cụm từ luôn rồi.
Se Hun và Jong In đều đang ngồi dưới đất. Jong In dựa vào chân Kyung Soo trong khi Se Hun đang nhấp chuột lướt web trên laptop đặt trên bàn nước.
Text: Mở thư đi! Xem anh gửi chú cái gì này!
Se Hun làm theo lời anh và tất cả những gì nó nhận được là một tin nhắn không đề, nội dung bên trong chỉ vỏn vẹn một dòng: Xem cái nè nè! <3 <3 <3 và một đường dẫn đến Youtube.
Nó nhíu mày, bởi đoạn video ghi hình con mèo bị kẹt trong hộp giấy chẳng có gì buồn cười cả. Bọn mèo còn là giống vật xấu xí nhất nó từng thấy trên đời.
Text: Mở lại thư đi! Anh gửi lại cái khác rồi này!
Se Hun nhướng mày, nhưng cảm thấy lòng nhẹ nhõm.Vai nó lỏng ra chút ít, nó biết đoạn phim rõ vớ vẩn nhưng dẫu sao chính mình cũng đã cười ngớ ngẩn theo khi Darth Vader ghi bàn và dùng sức bóp cổ trọng tài.
Text: Mấy ngày cuối tuần có vẻ ảnh hưởng kha khá tới sức khỏe tinh thần của anh đó, hyung. Em lo cho anh đấy.
Baek Hyun hét rống lên trong khi Kyung Soo hò reo vì vui mừng khi có thông báo hết giờ. Jong In vẫn không có vẻ hứng thú lắm và Baek Hyun thì lờ đi điện thoại đang đổ chục hồi chuông. Hẳn là Chan Yeol gọi đến sau khi cùng xem trận bóng từ tận Berlin và đang muốn khoe khoang chiến thắng.
Text: Đừng có mà quên là anh đang xem xét cậu cho đợt thưởng tiếp theo.
Text: Ô kê sếp. Sáng mai em sẽ mua mấy cái donut đến cho anh.
Điều đáng buồn ở đây là Joon Myun còn chả phải sếp của nó. Là đàn anh, phải, nhưng hẳn không phải là cấp trên.
Một Kyung Soo thất nghiệp khá là phiền, bởi khi Jong In phải ra ngoài buổi tối để tiếp khách hàng, Kyung Soo cho rằng việc đến chơi nhà Se Hun là cần thiết. Lúc nào lý do của anh cũng sẽ là, “Cặp kè với Jong Dae vui hơn, nhưng nó sắp phải đi công tắc tận hai tháng lận.”
“Cái này tởm quá Kyung Soo, anh thật sự không nấu được đâu.” Se Hun làu bàu khi vét nốt giọt súp gà cuối cùng Kyung Soo nấu. Anh chỉ nhún vai khi nhét cái hộp dùng để đem soup đến vào trong túi nilon và lườm nó.
“Mẹ cậu hẳn gặp sai lầm nghiêm trọng khi nuôi dạy cậu đó. Bả đáng nhẽ phải dạy cậu cách cư xử và trân trọng khi người khác làm gì cho cậu chứ.” Kyung Soo lắc đầu, nét thất vọng hằn rõ lên trên mặt và Se Hun chỉ biết thở dài. Nó đã quen dùng mấy câu bình luận đầy châm chọc. Kyung Soo lúc nào cũng quan trọng hóa vấn đề.
“Mẹ anh thì khác đấy, để anh lượn đi lượn lại dạy đời tất cả mọi người.” Se Hun thả chiếc bát mình vừa dùng vào bồn rửa. Ít nhất nó cũng ăn xong phần của mình.
“Ờ tao là một thằng con hoang. Mẹ tao chửa hoang tao và khi tao năm tuổi bả tái hôn với dượng tao. Vậy nên tao có quyền làm những gì tao muốn.” Kyung Soo cười đểu và lần này Se Hun không ngại ngần giơ ngón giữa vào mặt anh như đang dự tính.
Mọi thứ những ngày này mới khôi hài làm sao. Nó đã từng ườn èo ở nhà Jong In tìm trò tiêu khiển, đợi Lu Han đến đón sau khi anh xong việc. Nhưng giờ thì là Kyung Soo đến quấy rầy nó trong lúc đợi Jong In đi đàm phán ở ngoài.
Se Hun mừng vì tối nay không có trận bóng nào và TV thì đang chiếu phim ‘Bones’. Đồng hồ điểm mười giờ khi Baek Hyun lao vào nhà, cà vạt nới rộng vắt vẻo xung quanh cổ. Trông cậu tươi hẳn lên ngay lập tức khi phát hiện ra chiếc túi nilon trắng trên bàn ăn.
“Đồ ăn!” Cậu chàng reo lên và Se Hun im lặng nhìn Baek Hyun rút một chiếc thìa ra từ giá để đồ trên quầy bếp và vơ lấy hộp đựng đồ ăn. Cậu ngồi xuống cạnh Kyung Soo, miệng phát ra một tiếng kêu thỏa mãn và bắt đầu múc súp. Se Hun ngồi bệt trên sàn, laptop bật sáng choang trên bàn nước.
“Kyung Soo, nếu không phải vì tao đang đói ngấu thì tao đã mửa cái đống này lên mặt mày rồi.” Baek Hyun tuyên bố ngay sau thìa thứ nhất.
“Cảm ơn, tao cảm kích lắm lắm.” Kyung Soo nghiêm mặt và bọn họ dành thời gian còn lại của buổi tối xem Booth và bác sĩ Brennan tranh cãi trong xe.
“Ảnh lại đến chỗ tao đó.” Jong In kể với Se Hun qua điện thoại. Đã quá nửa đêm và sang hôm sau là chủ nhật. Se Hun vẫn còn thức, quăng đống đồ đã được mặc trong ba ngày vào máy giặt, điện thoại được kẹp giữa vai và má. “Trông ảnh tuyệt vọng lắm Se Hun-nie, mà ảnh cũng có vẻ gầy đi nữa.”
Se Hun đảm bảo rằng mình đã bỏ đúng lượng nước xả vải vào máy lần này. Baek Hyun luôn cằn nhằn trước việc nó dùng hết nước xả bởi Se Hun luôn nghĩ rằng cái này còn quan trọng hơn bột giặt.
Ngày trước, Lu Han luôn là người lo việc giặt giũ trong nhà.
“Không phải lo về anh ta đâu.” Se Hun thở dài và nhấn nút khởi động máy giặt rồi đi ra khỏi phòng giặt là, tạt qua khu bếp và nằm ườn lên chiếc đi-văng đặt tại ban công. Sau khi giặt xong, chỉ cần phơi đồ nữa là hết việc.
“Se Hun-nie, mày có chắc là mày ổn không đấy?” Giọng Jong In rất nhẹ, như thể cậu biết thừa câu trả lời là gì. Nhưng kiểu gì Se Hun cũng đáp lại.
“Đương nhiên. Mày đang nói cái qué gì đó?” Lời nói dối chưa bao giờ chát thế trong khoang miệng.
Bữa tối với Joon Myun trước đây thường gượng gạo bởi anh chàng luôn quá mức hăm hở với công việc, luôn vui tươi và hào hiệp. Nhưng qua thời gian, họ đã hòa hợp hơn, bởi Joon Myun chính là một tên khốn phiền hà và lỗ mãng y hệt Kyung Soo. Bản chất thật của anh ta lòi ra sau hai tuần quen biết, khi bắt đầu lợi dụng quyền hạn đàn anh bắt Se Hun mua cà phê và mấy thứ tương tự cho mình.
Nhưng giờ Se Hun luôn vui vẻ mua cà phê cho anh mỗi sang dù dạo này nó còn chẳng bị sai.
“Ôi thực đơn như cức.” Joon Myun gầm nhẹ trong khi lật tới lật lui quyển thực đơn với một nụ cười bất đắc dĩ, hiển nhiên đang cố ra vẻ lịch thiệp hào hoa. Dù anh trông như ác quỷ tái sinh.
“Thế chúng ta còn đến đây làm gì?” Se Hun đảo mắt qua thực đơn, cảm thấy ngực như thắt lại trước dòng ghi món nấm Portobello và mỳ Ý sốt kem bởi nó vẫn còn nhớ mình đã cảm thấy thế nào khi lần đầu tiên nhận ra là mình thich Lu Han.
Thỉnh thoảng nó nghĩ điều đó thật đáng thương. Đã gần sáu tháng và nó cần phải từ bỏ thôi. Đấy chính là mục đích tại sao sao ban đầu nó lại bỏ đi.
“Một đồng nghiệp của anh - ờ, thực ra tụi anh cũng chả thân lắm vì lúc nào cậu ta cũng buộc tội anh cướp mất khách hàng. Anh còn chả hiểu, ý là khách có quyền chọn bất kì ai họ muốn làm việc với, đúng không? Quyền con người mà, có phải tại anh đâu.” Joon Myun nhún vai.
“Hỏi thêm lần nữa, sao chúng ta lại ở đây?” Se Hun đơ mặt bởi nó nghĩ câu chuyện ‘một đồng nghiệp của anh’ lại xen ngang vấn đề này.
“À ờ. Không, bọn anh đã ở buổi hội nghị tối qua, cậu biết đấy, cái anh phải đi cùng anh quản lý?” Joon Myun nhìn Se Hun và nó gật đầu xác nhận. “Anh với cậu ấy có nói chuyện và anh có kể về cậu, kể là đồ đệ của tôi sẽ đánh bại cậu thôi. Anh còn giới thiệu sơ về cậu, mấy cái thứ mục tiêu, trường cậu học ngày xưa và mấy thứ kiểu kiểu thế.”
“Wow hyung, giờ anh đã tự đắc về em đến thế sao?” Se Hun cười toe, thầm vui vì anh chàng thực sự đã coi mình như đồ đệ, một điều gì đó đáng để tự hào. Tất cả mọi người đều biết Joon Myun giỏi thế nào, và được coi là đệ tử của Joon Myun? Hẳn là nói dối nếu Se Hun không nói là mình thấy hãnh diện vãi cả ra.
Tuy vậy, Joon Myun khịt mũi.
“Hẳn nhiên là cậu ta chả phải mối đe dọa gì lắm. Thực ra những gì cậu ta làm rất khá, tuy nhiên đôi khi hơi tự mãn và khách hàng thực ra không ưa mấy người kiêu căng như vậy.” Joon Myun nhún vai”. “Mà cậu ta cứ gọi anh là Suho, chả hiểu sao.” Joon Myun vẫn tay gọi phục vụ, hẳn là đã quyết định ăn gì.
Tim Se Hun như lỡ một nhịp, lòng nghẹn lại và ruột gan nhộn cả lên. Nó thấy nhói đau trong ngực và mặt nóng lên, đầu ngón chân ngón tay lạnh ngắt. Se Hun có cảm giác như cả thế giới vừa đổ ập lên mình và đột nhiên mọi thứ đều sáng tỏ và nó thấy chóng mặt.
Nó biết đúng hai người từng dùng từ “Suho” trong ngành này. Kris và -.
“Tên ảnh là gì?” Se Hun hỏi, nhìn thẳng vào mặt anh chàng lớn tuổi hơn. Joon Myun ném cho nó một cái nhìn nghi ngại.
“Lu Han. Cậu ta bảo anh nên đưa cậu đến đây và nên trân trọng mấy kiểu đệ tử này nọ đi.” Joon Myun nhún vai và nói với người phục vụ đem cho anh vang đỏ và thịt cừu.
Se Hun không thể lí giải nổi cơn run đang chạy dọc sống lưng mình hay cảm giác da gà đang nổi rần trên người nó. Hay cái cách nhịp tim gõ liên hồi đang biến nó thành một bãi bầy nhầy.
Cả bữa tối như một lời nhắn rằng ‘anh đã thấy em rồi’.
Hôm đó là thứ bảy. Baek Hyun và Chan Yeol vẫn đang say giấc bởi bình minh còn chưa rạng, và Se Hun nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, đầu óc quay cuồng còn ngực như thắt lại.
Chuông điện thoại lại vang lên, mặc kệ hai cuộc gọi bị lờ đi lúc trước và rồi ngay sau đó cuộc gọi thứ ba trở thành cuộc gọi lỡ tiếp theo. Se Hun thấy tay mình ướt đẫm, ruột gan như xoắn lại và nó tưởng như có thể nôn cả tim gan phèo phổi ra với nhịp tim đập cuồng loạn thế này.
Lu Han gọi cho nó, sau sáu tháng.
Tới cuộc gọi thứ bảy, Se Hun run rẩy cầm máy lên và nhấn nút trả lời, mừng vì giọng mình nghe cương quyết khi cất tiếng.
“Xin chào?” Nó đã xóa số điện thoại anh từ lâu, nhưng những con số đó vẫn in hằn trong tâm trí. Không có tiếng đáp từ đầu dây bên kia trừ tiếng thở nặng nề.
“Se Hun-nie?” cuối cùng Lu Han cũng cất lời, vọng qua ống nghe khiến Se Hun mềm nhũn. Giọng anh như nghẹn lại và Se Hun không thể tin được đã sáu tháng trôi qua kể từ lần cuối nó được nghe thấy tiếng nói êm ái của anh. “Se Hun-nie, anh không thể tiếp tục thế này nữa.” Lu Han nói. Anh nghe có vẻ bình tĩnh, chỉ dường như hơi nghèn nghẹn như thể đang cố nuốt cái gì, nhưng vẫn khá điềm nhiên.
Se Hun không khỏi cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Lu Han lúc nào cũng điềm tĩnh trong mọi việc. Bởi anh mạnh mẽ, còn Se Hun thì yếu đuối.
Nó lăng thinh không đáp. Nó còn không biết phải làm gì ngoài nhìn chòng chọc vào bức tường đối diện, mắt nhòe đi và tưởng như ngạt thở.
“Chúng ta không dành cho nhau,” cuối cùng Se Hun cũng cất lời. “Đừng làm thế này với bản thân mình nữa, tôi không thể cho anh thứ anh cần.” Se Hun ngả người vào thành giường, chăn đắp ngang chân, tóc vẫn còn rối bù sau giấc ngủ.
“Em là cái gì mà quyết định thế nào là tốt thế nào là không?” Giận dữ, Lu Han luôn trả đũa với những gì mình không hiểu bằng cơn giận. Se Hun thở dài, dùng mu bàn tay dụi mắt. Nó quên không rửa mặt trước khi đi ngủ tối qua nên giờ thấy mắt hơi dính và lờ đờ.
Nó nhìn đồng hồ mắc trên tường, phòng vẫn còn tối nhưng các con số cùng kim được làm bằng chất dạ quang. Mới là sáu giờ ba lăm sáng.
“Se Hun-nie, làm ơn, anh muốn em quay lại.” Cuối cùng Lu Han cũng thốt lên và Se Hun thấy nghèn nghẹn, lòng quyết tâm dần sụp đổ bởi nó biết chỉ cần Lu Han hỏi, nó có thể tự tay xé toạc tim mình.
Nó muốn kết thúc cuộc gọi vì thừa biết câu trả lời của bản thân sẽ là gì. Vậy là nó cúp máy. Tim Se Hun đập như điên khi nó để điện thoại lên bàn bên cạnh.
Lu Han thật chẳng công bằng.
Tối hôm ấy, Kris ghé qua. Đó vốn chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên khi Se Hun gặp anh bởi khi nó đang trên đường tới chỗ Jong In thì vừa đúng lúc Kris bước ra khỏi cửa chính với một cô gái cao ráo khêu gợi.
“Ơ, này. Cậu làm gì ở đây vậy?” Kris trông có vẻ khá ngạc nhiên và Se Hun chỉ gật đầu đáp lễ. Người phụ nữ đi cùng anh rất đẹp, cao và duyên dáng trong bộ áo cổ chữ V ngắn tay màu đen giản dị và quần ngắn ngang đùi. Cổ cô đeo một chiếc vòng vàng đơn giản.
“Em sống ở đây,” Se Hun đáp và Kris nhìn nó với sự bối rối thoáng trong ánh mắt trước khi vẻ thấu hiểu hiện lên trên mặt.
“À,” Kris thở dài. “Vậy anh đoán cuối cùng cậu với Han không đi đến đâu hả?” Người phụ nữ bước về phía vọng ngắm khi được Baek Hyun giơ tay vẫy vào. Hẳn là cô cũng thấy mình đang xen vào một cuộc đối thoại riêng tư.
Nó có nghe Chan Yeol nói Kris phải đi công tác ở Đài Loan gần sáu tháng và mới quay về hai ngày trước. Có lẽ đấy là lí do Chan Yeol rủ anh ở lại cùng. Và bảo sao không lạ khi Kris không biết gì về chuyện nó đã chuyển về sống với Chan Yeol.
Se Hun không nghĩ sẽ có gì có thể làm nó ngạc nhiên bây giờ nữa. Như là việc Kris dễ dàng chấp nhận chuyện của Se Hun và Lu Han ngày trước và ra vẻ chẳng có gì. Chỉ như Se Hun đã nghi ngờ - người đàn ông này hẳn phải biết đã có chuyện gì giữa Lu Han và nó.
“Anh định nói là anh biết chuyện chúng em à? Se Hun cúi xuống đi giày, không biểu hiện gì trên nét mặt, quần jeans nó bó sát nhưng vẫn thoải mái duỗi co. Nó còn chả buồn che giấu khi bắt đầu câu chuyện. Dù sao thì Lu Han cũng là đồ khốn, nó nghĩ trong khi buộc dây giầy. Nó mặc độc một chiếc quần skinny xanh thẫm và áo phông trắng cổ V.
“Dù thế nào thì Lu Han cũng chưa bao giờ giấu diếm chuyện này.” Kris nhún vai, dựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực và Se Hun bất động. Đột nhiên nó thấy lạnh, đầu óc quay cuồng và người như muốn nhũn ra.
“Ý anh là sao?” Nó ngước lên, chăm chú nhìn vẻ mặt không cảm xúc của Kris và Se Hun thấy môi khô khốc.
“Ờ, nhớ khi cậu đưa nó cái nhẫn không? Hay mấy đôi tất ấy? Hoặc là hóa đơn tín dụng chẳng hạn? Nó lải nhải về mấy thứ đó suốt ngày,” Kris khịt mũi. “Cậu tiêu một đống tiền của nó.” Anh lắc đầu và Se Hun từ từ đứng dậy, lùi về sau vài bước để tạo một khoảng cách thoái mái giữa hai bọn nó bởi nó đang có cảm giác sắp mửa đến nơi.
Chiếc nhẫn bạc, đôi tất đỏ, cả xanh, vàng, da cảm đủ cả - hay cả đống tiền nó đã tiêu hoang vào việc mua đồ ăn, giày mới và máy tính bảng.
Như thể sự ngỡ ngàng vừa mới bật ra khỏi Se Hun, Kris nhíu mày nhìn nó. Anh đã để tóc đen, dùng gel chải ngược tóc lên, trông hoàn mĩ với sơmi trắng và quần tây xám. Anh rút điện thoại ra khỏi túi, lục tìm một lát trước khi giơ ngược lại để Se Hun có thể thấy được màn hình.
Mặt nó nóng lên trước cảnh mình đang thơm má Lu Han và anh cười toe toét đến mức cơ mặt có thể đứt đến nơi. Cùng là một với bức ảnh được lồng trong khung bạc đặt trên bàn làm việc của Lu Han.
“Nó gửi cho anh tầm một năm trước. Anh vẫn còn giữ bởi thằng khốn đấy còn lấy làm ảnh đại diện trong danh bạ.” Kris lưỡng lự bắt đầu. “ Đừng bảo cái này không được phép nhé?” Anh có vẻ băn khoăn, còn Se Hun thì thấy mình như một thằng khờ.
“Anh ấy có bao giờ nói gì về bọn em không?” Se Hun không hiểu sao lại có chút van nài trong giọng, lòng bàn tay nó ướt đẫm còn chân thì run rẩy.
“Ờ không, không hẳn, nhưng không phải hóa đơn tín dụng, cái nhẫn và cái ảnh là đủ chứng minh rồi sao?” Kris nhướng mày, “Ý anh là, tại sao nó lại phải trả hóa đơn nếu hai người không yêu nhau chứ, không phải sao?”
Se Hun ra ngoài gặp Jong In vào đêm đó, cảm thấy mình như một thằng khờ.
Nó tỉnh dậy và thấy ba cuộc gọi nhỡ. Mọi chuyện đang trở nên ngớ ngẩn.
Và rồi chuông cửa kêu vang.
Một hai lần đầu, tiếng chuông còn nhẹ nhàng nhưng rồi bắt đầu trở nên dồn dập. Se Hun cáu kỉnh lật chăn ra, thấy mặt nóng bừng bởi chẳng phải thiên tài cũng đoán được thằng ngu nào đang bấm chuông ông ổng ngoài kia đến nỗi người chết cũng có khi phải dậy.
Mới sáu giờ mười lăm phút sáng.
Chan Yeol vốn ngủ không sâu và nó không muốn mình bị đuổi sớm khỏi nhà – nhất là khi đời nó đang khởi sắc.
Vẫn còn quá sớm. Nó vẫn chưa chuẩn bị cho điều này đến.
Lu Han đứng ngoài cửa, trông phờ phạc. Chiếc BMW đậu sau anh. Anh mặc áo phông xám và dưới là quần shorts đen. Tóc rối bù và má ửng hồng. Se Hun cảm tưởng mình có thể sụp xuống ngay khi đấy.
Chiếc nhẫn bạc lấp lánh trên ngón áp út bên trái của anh.
Chúa mới biết nó nhớ anh đến thế nào.
Lu Han mở to mắt, một tay siết chặt lấy điện thoại và tay kia cầm chìa khóa xe hơi.
Cả hai chìm vào im lặng. Se Hun đứng ngượng nghịu trong bộ quần ngủ xám và áo thun trắng bó, chân trần giẫm trên sàn đá lạnh bên cạnh chiếc Peugeot 308 đỏ của Baek Hyun. Chiếc xe vốn dĩ là của Chan Yeol, nhưng hắn đã để lại cho cậu và trả toàn bộ học phí cho Baek Hyun.
Baek Hyun đã từng có lần kể rằng cả cậu và Chan Yeol vốn là trẻ mồ côi. Họ biết nhau từ năm ba tuổi, Baek Hyun đã phải buôn chất kích thích để chi trả cho phí chi tiêu của Chan Yeol khi cả hai mới lên mười bốn. Việc duy nhất Chan Yeol có thể làm là học bởi hắn chính là một thiên tài, và được nhận tài trợ từ một văn phòng nghiên cứu.
Baek Hyun chỉ ngừng việc buôn bán thuốc vào năm hăm mốt, chuyển về sống với Chan Yeol khi được hắn cầu hôn và cả hai đã bên nhau từ đấy.
Lu Han là người chủ động trước, anh bước về phía cửa.
“Về nhà đi,” Lu Han hổn hển. “Dừng lại và về nhà đi, Se Hun-nie.” Lu Han bình tĩnh nói, thả điện thoại và chìa khóa xe vào túi quần. Nếu Se Hun không nhìn thấy tay anh run bắn, hẳn nó đã nghĩ anh chẳng quan tâm tới chuyện này.
Sao anh có thể điềm tĩnh đến vậy trong khi Se Hun thấy tồi tệ thế này?
“Anh còn định làm thế đến bao giờ?” Se Hun hỏi, sự cay đắng lẫn trong giọng nói. “ Cho tới khi tôi vẫn là bạn cùng nhà tạm thời của anh hả?” Lu Han trông bối rối, cảm thấy bị sỉ nhục khi đấm thẳng vào khung cửa sắt.
“Đây là tất cả những gì sao? Se Hun - “
“Không, anh không hiểu sao? Anh xấu hổ vì tôi, Han ạ.” Se Hun ngắt lời. “Anh có biết cảm giác như thế nào khi bị giấu giếm như thứ ghê tởm nhất trên đời không?”
“Se Hun, em đang vô lý đấy.”
“Tôi không muốn quay lại với anh,” Se Hun lắng đầu, bùng nổ, tay nắm chặt. “Tôi không muốn quay lại với những gì chúng ta từng có nữa.” Se Hun chế nhạo và Lu Han nghiến chặt răng.
Anh không còn trông bình tĩnh nữa, hai tai đỏ lựng và Se Hun không hiểu tại sao tim mình càng ngày càng đập nhanh như vậy.
“Thế em muốn anh làm gì nữa?” Lu Han hỏi, mặt tuyệt vọng, “Em còn muốn anh làm thêm gì nữa?” Giọng anh vỡ òa, nhưng anh vẫn tỏ ra cứng cỏi. Bởi Lu Han luôn mạnh mẽ, gió, mưa, lửa cháy – tất cả đều không thể tác động đến anh.
“Lu Han, tại sao anh lại phải để tôi làm thế này? Anh không hiểu sao? Anh giờ đây rốt cuộc có thể hạnh phúc rồi. Anh có thể tìm một cô gái tốt và cưới cô ấy như anh dự định – “.
“Sao em dám nói vậy!” Lu Han đẩy mạnh cửa, lắc miếng kim loại, mặt đỏ bừng và mắt long lanh. “Sao em dám trong khi em chính là người đã biến đổi anh! Biến anh thành cách thứ này – thứ này, thành một thằng bê đê đáng khinh bẩn thỉu!” Lu Han hét lên cay đắng. “Em đã làm anh thành ra như vậy!”Anh trông tái ngắt, đầy tuyệt vọng.
Se Hun rụt lại trước những lời lẽ đầy tổn thương của Lu Han, như thể nó chẳng là gì ngoài một hoàn cảnh, một thứ bệnh dịch đê hèn và nó thấy như muốn ọe ra.
“Anh cút đi.” Se Hun hét vào một Lu Han đang hoảng hốt và quay vào trong cửa.
“Se Hun, đợi đã! Ý anh không phải thế!”
Nó quay lại và trợn mắt hoảng hốt khi thấy Lu Han lùi lại trước khi nhảy trên cửa, chân bám vào phần rào và trèo vào trong, cho thấy tính linh hoạt tuyệt vời. Nó đã quên rằng anh rất nhanh và khỏe.
Anh còn thậm chí không thở hổn hển khi nhảy xuống đất và lao tới chỗ Se Hun. Cổ tay nó bị anh nắm lấy phát đau. Se Hun mím chặt môi.
“Đừng đi,” Lu Han nói, “Nói anh phải làm gì đi – anh thề anh sẽ làm, nên hãy quay lại đi.” Giọng anh vỡ òa, hàm nghiến chặt và mắt như bốc lửa.
Se Hun chăm chú ngắm Lu Han, xương gò má anh lộ rõ và tóc có vẻ ngắn hơn, gần như được uốn quăn dợn sóng.
Lu Han lại chẳng công bằng.
Se Hun gần như nhũn ra trước anh và nếu Lu Han cứ tiếp tục như vậy, nó có thể ngay dọn đồ và đầu hàng ngay tức khắc. Nhưng liệu có đáng không? Đáng để quay lại với Lu Han? Đáng để ở bên anh lần nữa?
Để bị che đậy thêm lần nữa?
“Nói tôi biết anh muốn gì đi, Lu Han?” Se Hun thở hắt ra, giọng run lên khi Lu Han tiến lại sát hơn, khoảng cách giữa họ chỉ còn vài inch ngắn ngủi.
“Anh muốn chúng ta lại ở bên nhau,” Lu Han nói ngay, không do dự khiến Se Hun gần như ngừng thở. Anh trông rất kiên quyết như thể biết rất rõ mình muốn điều gì.
“Nhưng anh thấy hổ thẹn vì tôi,” Se Hun nói, “Anh thậm chí còn không để tôi chạm vào anh.” Lu Han nhướng mày, đơ mặt.
“Gì cơ? Se Hun, em biết anh không thích bị đụng chạm mà.”
“Nhưng Min Seok thì được,”
“Cái đó khác, nó là bạn thân anh – “
“Còn tôi thì là người yêu anh!” Se Hun hét lên. Đã rất lâu rồi nó mới to tiếng và thậm chí còn chẳng mảy may nghĩ đến việc hàng xóm thấy mình là mối phiền hà.
Không khi mà tim nó đang đập thình thịch, mồ hôi túa ra trên trán, hai tai và cổ nóng bừng thế này.
Lu Han trông như thể vừa bị tát vào mặt, mắt trợn tròn còn môi bặm lại. Tai anh cũng đỏ bừng và vẫn cắn chặt hàm. Anh nhìn xuống bàn tay đang nắm cổ tay nó, nới lỏng tay ra và Se Hun thở phào khi cơn đau biến mất.
“Anh xin lỗi,” Lu Han thì thầm. “Hãy cho anh một cơ hội, anh sẽ thay đổi! Thề có Chúa anh sẽ thay đổi.” Lu Han ngước lên nhìn nó.
“Anh còn chẳng buồn tìm tôi. Trong sáu tháng tôi đi anh còn chẳng buồn gọi cho tôi.” Se Hun rít lên cay đắng, vai căng lên nhưng cổ tay vẫn để Lu Han giữ lấy.
“Em đã bỏ đi mà, Se Hun-nie.” Lu Han nói qua hàm răng nghiến chặt, “Không một lời giải thích, em bỏ đi. Bỏ lại đống thẻ tín dụng và chìa khóa xe trên bàn như thể em là một trai bao, em có biết điều đó làm tổn thương lòng tự trọng của anh thế nào không? Cái tôi của anh, cả cảm xúc của anh nữa?” Lu Han thả tay Se Hun ra, thay vào đó, anh ôm lấy mặt nó bằng cả hay tay. Anh giữ rất chặt, gần như ép má Se Hun lại với nhau.
“Ồ thế bây giờ vấn đề là lại về cái tôi của anh hả?” Se Hun nạt và Lu Han trông hoảng loạn, mắt mở to và mặt tái đi.
“Cái gì? Không, Se Hun, em không hiểu rồi.” Lu Han lắc đầu.
“Vậy thì thôi vòng vo đi và nói cho tôi biết anh muốn cái quái gì nào.” Se Hun gạt tay anh ra khỏi mặt mình.
“Anh đã nói là anh muốn em quay lại.” Lu Han thốt lên đau khổ.
“Lu Han, em không muốn lại phải giấu giếm nữa.” Se Hun thở hắt ra và mặt Lu Han hằn lên tuyệt vọng. Vậy là nó chủ động trước, hít một hơi thật sâu trước khi lùi lại.
Mọi việc không còn kiểm soát được nữa. Nó đang rối bời lên và còn không biết trái phải ra sao.
Nếu anh công khai,” Lu Han nhẹ nhàng bắt đầu, nhìn Se Hun quyết liệt khi tay phải nắm chặt lấy mép áo Se Hun. “Nếu anh công khai, em sẽ về chứ?” Se Hun trợn tròn mắt và thấy người lạnh toát.
Nó không nói gì, không thể nói gì bởi Lu Han không có ý vậy thật, đúng không?
Khi anh rút điện thoại ra, Se Hun hoảng loạn. Nó không biết tại sao, nhưng bản thân mình sợ vãi cả ra. “Lu Han, anh làm gì vậy?” Se Hun run rẩy hỏi khi Lu Han mở khóa màn hình và bắt đầu tìm gì đó.
Lu Han cười cay đắng khi tập trung vào màn hình và đặt điện thoại lên tai. Anh chỉ trả lời độc một câu, “Đang là năm giờ năm sáu ở Bắc Kinh,”
Lu Han thật tàn nhẫn, thực sự rất tàn nhẫn.
Nó chỉ biết cuộc điện đà đã kết thúc khi anh ném máy xuống sàn garage. Tiếng vỏ ốp điện thoại rời ra khỏi thân máy vang lên lách cách chói tai, cũng như mọi chuyện bây giờ vậy.
“Đó là bố anh,” Lu Han run rẩy. “Đúng ra là hòm thư đến của ổng,” anh cười nhạt. Chân anh nhũn ra và Lu Han gục xuống, kéo cả Se Hun ngã xuống theo. Se Hun chỉ thấy trống rỗng và tê liệt, bởi nó đã là thằng khốn độc ác nhất trên đời, chỉ vì ích kỉ mà đẩy Lu Han đến mức này.
Cả hai ngượng nghịu gục xuống sàn, đầu gối trái của Se Hun gập vào trong ngực, chân phải duỗi ra và Lu Han kẹp giữa đùi nó, anh ngồi kiểu quỳ, tay vẫn giữ chặt lấy áo Se Hun.
Mặt trời đang lên và Se Hun gần như thét lên khi Lu Han ẩn đầu vào ngực Se Hun thật mạnh, giấu mặt sâu trong lòng nó. Se Hun vòng tay qua vai anh, kéo anh lại gần hơn.
“Han, em xin lỗi,” Se Hun thốt lên trống rỗng, bởi còn gì để nói lúc này đây? Nó gần như có thể thấy được hậu quả của việc Lu Han vừa làm. Cha mẹ anh là những người bảo thủ, nó biết chẳng mấy chốc mà họ sẽ từ anh, cũng giống như Kyung Soo vậy, mẹ và dượng đã không nhận anh sau khi anh thông báo với họ rằng mình và Jong In đã đính ước với nhau.
“Lũ đồng tính bẩn thỉu!” Đêm đó Jong In đã nức nở với nó qua điện thoại, kể với nó họ đã gọi Kyung Soo bằng cái tên gì. Cậu khóc không phải vì họ đã dùng những từ ngữ đấy với Kyung Soo, mà bởi anh đã bị xúc phạm nặng nề. Cậu khóc hộ Kyung Soo bởi anh luôn tỏ ra thờ ơ lãnh đạm.
Nó lờ đi tiếng nức nở từ phía Lu Han. Nó giả bộ rằng mình không nghe thấy, bởi Lu Han luôn cho rằng mình cứng cỏi. Ít nhất lúc này nó nên tôn trọng ý anh.
“Lý do duy nhất anh không muốn ai biết về chúng ta là vì anh không muốn mọi người biết rằng anh đã trở thành gay một cách thảm thương bởi tên khốn hoàn hảo này,” Lu Han nức lên và dùng tay còn lại vò đầu bất lực. “Bởi vì em bỏ đi, không phải chính điều đó biến anh thành một thằng ngu khi nghĩ rằng ai đó, hoàn hảo như anh lại chỉ cần mỗi anh thôi?” Lu Han dập đầu liên tiếp vào ngực Se Hun. “Và rồi cuối cùng, em đi thật.”
Se Hun không khóc, mặt nó không hề ướt do lệ tràn ra từ khoé mắt.
“Em bỏ đi vì nghĩ rằng anh hổ thẹn vì em,” Se Hun thú nhận. “Thực sự đau lòng khủng khiếp, em chỉ không muốn cùng kéo cả hai đi xuống,” tay nó lạnh ngắt, run bần bật khi luồn vào mái tóc dợn sóng của Lu Han.
“Nếu giờ em lại bỏ anh, Se Hun-nie, em sẽ là thằng khốn độc ác nhất quả đất này. Anh sẽ nguyền rủa em và đến cả đời sau, sau nữa của em,” Lu Han khóc và Se Hun chỉ gật đầu.
Bệnh làm sao khi lời thề của Lu Han chẳng khiến nó thấy bị đe dọa chút nào.
“Em hứa,” Se Hun mỉm cười, tim thắt lại nhưng đầu nhẽ bẫng. “Em hứa, Lu Han, vĩnh viễn nhé?”
Vĩnh cửu chỉ là dối trá, nó biết vậy, nhưng chỉ một lần thôi, lần này thôi, nó muốn Lu Han là mãi mãi của mình.
“Ừ,” Lu Han cười vả ngẩng đầu lên nhìn Se Hun. Trông anh xơ xác, nước mũi chảy ròng ròng. Mặt Lu Han đỏ bừng, môi sưng húp. “Em không còn sự lựa chọn nào đâu, xin lỗi nhé.”
Nó đã làm gì để trên tất cả, thứ cuối cùng Lu Han chọn chính là mình?
Se Hun không biết tại sao trong tình trạng khốn khổ này mình lại cười rạng rỡ.
Cuối cùng thì nó cũng đã có điều vĩnh cửu của riêng mình.
“Nghe cũng không tệ lắm,” Se Hun cười toe, và lần đầu tiên nó phải thừa nhận rằng có thể ngồi đây, khóc lóc tỉ tê cùng Lu Han thật tuyệt. Nụ hôn của họ mang vị mặn, và hơi nhầy nhụa.
Mãi mãi thật tình nghe cũng chẳng đến nỗi nào.