thiếu ngủ quá, buồn ngủ thấy mẹ luônn :)) ta cũng muốn có ngày được ngủ nướng ở nhà lắm nhưng mà đợt này với suy nghĩ phải kiếm thật nhiều tiền đã không cho phép ta được như vậy, rảnh lúc nào ta đi làm lúc đó, không đi làm thì ta cũng phải đi học, thực sự là mệt thật á, ta cũng không biết nữa, nhưng có lẽ dạo này ta mệt thật nhưng có lẽ thực hiện diện của Thành làm ta vẫn có thể cố gắng được chăng, nhưng mà mekiep nó vẫn chưa tỏ tình ta đàng hoàng nha, ta thì chảnh chó làm giá nhaaa :)) ta muốn được tỏ tình chính thức cơ, chứ không ta không chịu đâu :)) mặc dù Thành không phải mẫu người ta thích, nhưng đơn giản là khi ở bên Thành ta khá thoải mái, nói thật thì ta chẳng cần Thành phải cho ta một cái hứa hẹn gì xa xôi, điêu ta muốn chỉ đơn giản là những lúc bên nhau được thoải mái và cảm nhận được sự yêu đương thôi là đủ. Ta nhận ra là trước đó ta đã quá mong chờ nhiều thứ, một sự kén chọn toàn diện, nhưng rồi khi ta dần dần bước vào thì ta nhận ra, đôi khi nó thật đơn giản, đơn giản hơn suy nghĩ phức tạp của ta rất nhiều. Và đôi khi, suy cho cùng thì ta vẫn là con gái, nói không cần điều gì lãng mạn và sến súa là nói dối :)) ta vẫn như bao cô gái khác sẽ dễ cảm động, dễ thấy mình được yêu thương bởi những thứ đôi khi thấy đối phương nghĩ nó chỉ là một thứ nhỏ nhặt. Thành nó bảo ta trẻ trâu :)) tại ta bảo hắn đợi tuyết đầu mùa đi thì ta đồng ý :)) câu chuyện là hắn thì nhây lắm nhắc đi nhắc lại chuyện về Hải Dương ăn bánh đậu xanh rồi thì về Bắc Ninh ăn bánh phu thê :)) nên ta mới bảo không tỏ tình đàng hoàng ta không đồng ý nhaa quê nhaaa :)) rồi câu chuyện tuyết đầu mùa xuất hiện như phim ngôn tình :)) từ đó giờ nó trêu ta suốt :)) thanh niên này chỉ giỏi chọc ta thôi, thi thoảng ta trả thù được thì ta cũng đâu có vừaa :) nghĩ sao vậyy :)) lè lưỡi lêu lêu tức chỉ biết cười bất lực thôi :)) nói chung là giờ nói thì nói đến sáng mai cũng không hết :)) nay đi làm ngồi rảnh rảnh hứng lên nên vậy thôii :)) chứ nói thật trước giờ ta ít share chuyện tình cảm lắm :)) trừ những người xung quanh ta thuộc đối tượng không biết không được ra thì nói thật là ta chẳng bao giờ share cả :)) nhưng một phép màu nào đó mà giờ chuyện ta với Thành lại được kể từ miệng ta ra một cách tình nguyện :)) ít ra thì là với một vài người, và cho đến bây giờ là lên cả Tumblr :))