Con người được sinh ra trên đời rốt cuộc là điều tuyệt vời kỳ diệu hay là khởi sinh của sầu đau? Nhân duyên vô tình khiến những mảnh đời gặp nhau, chúng ta chạm nhau ánh mắt, nụ cười, nắm bàn tay hôn môi và đắm chìm vào thứ đam mê không tưởng...Chúng ta vẽ cho chính mình một tương lai huyễn hoặc, chỉ có đôi mình. Và tưởng như cả thế giới được nắm trong tay mình, một thế giới luôn đẹp bởi những niềm tin nhân tạo. Thế rồi, trong một buổi “giông gió” ta đổ bể mọi vọng tưởng, vô tình để cái thứ mang tên “định mệnh” xóa nhòa và nhấn chìm mọi đam mê...
Ngày a năm y anh ấy chia tay cô và tới với một người khác
Ngày b năm y anh ấy chia tay cô và tới với một người khác
Ngày c năm y anh ấy chia tay cô và tới với một người khác
Ngày nọ năm kia bọn họ chia tay và bắt đầu với một con người mới. Tất cả bọn họ và người mới đều sắp cưới nhau...
Đó là chuyện cái sự yêu mà tôi thấy trong cả năm. Không phải người trong cuộc nên tôi chẳng thể biết ai là kẻ sai, kẻ đúng, ai là kẻ đáng trách hay ai là kẻ đáng thương, và tôi cũng không quen việc phán xét, buộc tội ai. Bởi lẽ, tôi cho đó là lẽ thường tình “everything happens for a reason”.
Mấy năm qua hai người họ yêu thương và chiều nhau lắm, chị giống như “con mèo nhỏ” của anh, người mà anh thương, cưng nựng hết mực. Họ chơi với chúng tôi và thi thoảng làm những trò mà khiến chúng tôi phát hờn, giận. Anh chăm sóc chị, đưa đón, trò chuyện, tâm tình, đi du lịch,... Và chỉ mới cách đây hơn 1 tuần, chình ình một bức avatar mới của anh bên một cô chị khác kèm theo dòng caption mùi mẫn và cả “new relationship” khiến tôi ngã bật ghế vì bị cả dấu “?” rơi trúng sọ... Ngay lúc đó tôi nghĩ anh ấy đang đùa, vì anh là người hài hước, bắng nhắng và hay trêu đùa. Nhưng, anh đã xóa mọi bức ảnh và kỷ niệm về chị mất rồi, nên sự đùa ở đây là phi lý.
Tôi nghĩ người yêu cũ của anh sẽ shock lắm, vì chỉ sau 1 tháng anh gặp người mới, họ yêu nhau và quyết định sẽ kết hôn sau vỏn vẹn 10 ngày yêu nhau chính thức. Chị gọi cho một trong số đứa bạn tôi và hỏi han về chính mớ bòng bong trong mối quan hệ của mình. Chính chị còn chẳng tìm được lý do cho sự ra đi của anh. Không phải chị không tốt, cũng không phải anh là kẻ đê tiện, nhưng họ vẫn phải rời bỏ nhau. Tôi không thấy chị nổi cơn thịnh nộ, không khùng điên, chị khá bình tĩnh, bình tĩnh trong sự rối loạn của tâm trí, của cảm xúc. Bình tĩnh trong nỗi buồn của “con mèo nhỏ”...
“Tao nói thật, từ khi ông L bỏ chị V yêu bà H, đến chỗ làm nhìn mặt ông ý tao chả muốn nói bất cứ chuyện gì. Tao không thích cách ông L đối xử với V như thế. Hãm lắm, thật đấy! Khổ thân chị V”.
Mấy cô gái nhạy cảm thương nhau cũng là lẽ thường. Cho dù có thiên vị cho nhau một chút cũng không có gì đáng phiền vì đâu đó trong quá khứ họ cũng đã từng bị đối xử như vậy nhưng chẳng đủ can đảm trách cứ người mình thương. Cô bạn y như tôi khi xem xong bộ phim “500 days of Summer”, xem cả trăm lần vẫn cáu tức phát điên khi Summer rời bỏ Tom nhanh như một cơn gió... Còn họ thì giống như Tom và Summer vậy. Cho tới cuối cùng, vào một ngày một trong hai người họ trưởng thành trong chính sự trưởng thành của mình, họ sẽ nhận thấy ...
“Realizing everything you believe in is complete and utter bullshit...”
Ở thế giới chúng ta sống luôn tồn tại những quy luật khó hiểu, và sẽ có những biến cố đến với chúng ta trong những thời điểm tồi tệ nhất mà chẳng có một vị Bụt nào hiện lên khi ta kêu khóc. Tình yêu cũng không nằm ngoài những quy luật khó hiểu. Trong cuộc sống, chúng ta chí ít cũng nên dành một chút phần trăm cho cái thứ “định mệnh” để khỏi ngỡ ngàng khi một ngày “định mệnh” muốn tìm đến bạn và phá hỏng mối quan hệ của bạn và phá vỡ mọi dự định. Nếu nó đem đến sự tuyệt vọng hay nỗi sợ hãi cũng chỉ là muốn thử thách những con người chưa bao giờ thương tổn mà thôi.