Ngày quen hắn, bố mẹ đã đuổi tôi ra khỏi nhà. Khóc trước mặt bậc sinh thành, tôi cúi lạy ba lần rồi bước đi.
Tôi ở với hắn trong căn phòng chật hẹp. Chúng tôi đã có khoảng thời gian hạnh phúc cho đến khi tôi phát hiện hắn có nhân tình.
Trong phút chốc, mọi thứ tôi cố gắng chỉ là hạt cát giữa sa mạc. Ngày kéo vali ra khỏi phòng trọ, tôi hiểu bố mình nói đúng.
Tỉnh yêu là phù phiếm, có đáng để quay lưng với mọi thứ? _____
Lấy được bằng đại học, tôi tìm cách hạ gục tất cả mọi kẻ cản chân mình. Nhìn ra cửa sổ căn chung cư cao cấp, tôi hiểu rằng: Một giây bốc đồng có thể xấu xa khôn cùng. Vậy mà muốn làm kẻ tốt lại khó nghìn lần.
Thành phố lúc ấy quất từng đọt roi không khoan nhượng, và ta chẳng thể làm gì ngoài việc tàn ác để bảo vệ mình. _________
Rồi anh xuất hiện. Người chính trực, thẳng thắn. Khi phỏng vấn anh, tôi nhận ngay. Chúng tôi dần có tình cảm với nhau. Một lần khi khách hàng ve vãn tôi, anh lạnh lùng đứng dậy, đấm cả ‘thượng đế”. Tôi chết trân ngay tại chỗ. Xin lỗi rối rít, tôi kéo anh ra, gằn giọng.
- Anh muốn mất việc, HẢ?
Anh câm như hến. Tôi bắt anh nói, người vẫn im lặng. Đến khi tôi tôi dùng túi xách đánh vào mặt anh, gào lên “NÓI ĐI”, anh mới đáp trả.
- Không ai được phép làm vậy với em. Em là con quỷ là chuyện của em. Trong anh, em chỉ là ngọn nến trước gió mà thôi.
Tôi nhìn anh trân trân rồi cười to, sau đó nước mắt lại ứa ra. Mọi kí ức trở về.
Giây phút cương nghị theo tình yêu rồi bị bội phản.
Giây phút trở thành kẻ mạnh bằng cách đạp đổ người khác.
Sau tất cả, giữa những con sói hung hãn ở đời, tôi khóc trước một-người-khờ.
Anh ôm tôi. Mọi lớp mặt nạ bị xóa sạch. Nước mắt cuốn đi sân si ở đời. Sau tất cả, ai cũng mong chờ kẻ nào đó lột sạch mọi dối trá của mình.








