Khi học mẫu giáo, mình đã rất tò mò & nhớ lại mỗi ngày mình được chơi với những món đồ khác nhau, chẳng hạn như cà kheo & gạch lắp ghép. Mình cũng đam mê “Anpanman”, “Pretty Cure”, “Curious Geogre” & các bộ khác, cũng như hình tượng yêu thích nhân vật có thể tạo nền tảng từ đó
Tuy nhiên, đó giống như mình có sở thích hơn là mình yêu thích
Theo mình, “sở thích” & “yêu thích” khác nhau. Với mình, thứ gì có thể làm động lực & mang lại động lực mới chính là sở thích
Sở thích đầu tiên của mình là truyện tranh & cuốn “Fairy Tail” mà mình được đọc vào lớp 2 chính là cơ hội mở ra sở thích này. Lúc đó, mình đã dành toàn bộ tiền tiêu vặt để mua truyện về đọc.
Mình cũng bắt đầu vẽ vào khoảng thời gian đấy. Truyện tranh & vẽ tranh là những sở thích đã đi đường dài cho tới tận ngày nay. Khi lớn lên, chụp ảnh & đi du lịch 1 mình trở thành những sở thích quan trọng. Gần đây, mình đã mua máy ảnh chụp siêu zoom để chụp được những bức ảnh về mặt trăng
Vào cuối năm ngoái, mình đã đi du lịch một mình ở Sendai
Mình đã tới nhà hàng “GYUTAN DREAM TSUKASA” trước giờ mở cửa để xếp hàng. Sau khi thưởng thích món lưỡi bò yêu thích, mình đã đi tới Thuỷ cung Nhiệt đới Sendai. Màn trình diễn của các chú vẹt xanh vàng bay qua đầu mình làm mình cực kỳ thích thú (cười)
Sau đó, mình đã đi Matsushima, 1 trong 3 thắng cảnh đẹp nhất ở Nhật Bản, chuyến đi này thật sự ý nghĩa. Lần tới mình muốn đi Nara để xem tượng Phật khổng lồ & nai.
1 chuyến đi hoàng gia là tuyệt vời nhất.
Mình cũng có sở thích sưu tầm. Mình có thể sưu tầm file tài liệu nhân vật, capsule toy & đồ chơi từ máy gắp
Đặc biệt là với capsule toy, mình đặc biệt phải “đấu tranh với bản thân” mà ko thể giao tiếp với mọi người nên mình ko thể kìm nén mà quay thêm
Phần quà nhận được tới giờ phải cỡ thùng các tông to lớn. Mình muốn làm 1 phòng sưu tầm nhưng nhiều thứ quá, mình ko biết bắt đầu từ đâu…
Nhân tiện, bộ sưu tập mà mình có thể sẽ nghiện trong tương lai chính là sưu tầm đồ dùng trên bàn ăn và đồ dùng nhà bếp. Chỉ là mình đang có rất nhiều thứ, vì vậy tôi đang cố gắng kìm nén cơn thôi thúc mua sắm và nhìn đi hướng khác (cười)
Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
✓ Live Streaming✓ Interactive Chat✓ Private Shows✓ HD Quality✓ Free Actions
Free to watch • No registration required • HD streaming
Ngày 10/7 tới, mình sẽ tròn 25 tuổi.Khi chuyên mục này lần đầu lên bài, mình mới chỉ 19 tuổi. Còn bây giờ có các em hậu bối vào nhóm, mình cảm thấy mình thực sự đã trưởng thành rất nhiều. Trước đây, mình là 1 người luôn cố gắng thực hiện mọi việc 1 cách hoàn hảo, nhưng bây giờ, mình có thể quan sát mọi thứ với tâm thế bình tĩnh, điềm đạm. Mình trở nên dịu dàng hơn trong cách mình tiếp cận với cuộc sống. Mình đoán chắc là do mình đã trải qua nhiều chuyện nên nội tâm đã mạnh mẽ hơn.
Nhìn lại năm qua, mình đã tự mình du lịch 1 số địa điểm, và mình cũng đi rất nhiều chuyến du lịch với gia đình. Mình đã đi Công viên Chim Kakegawa, hồ Kawaguchi, Akiyoshidai ở tỉnh Yamaguchi (1 tỉnh có công viên động vật hoang dã). Mình đã đi du lịch 1 mình ở tỉnh Aichi 2 lần, đi chơi ở Thuỷ cung cảng Nagoya, ngắm nhìn cảnh biển & có ghé qua cả tỉnh Yamanashi. Năm nay, mình muốn bắt đầu hành trình du hí của bản thân bằng 1 chuyến đi ở Kagawa, 1 tỉnh được biết đến là có đồ ăn ngon, và đi tham quan đảo Shikoku. Mình đã xem liên tục các video du lịch ở đảo Shikoku.
Đối với công việc, sau sinh nhật năm ngoái, “5th TOUR 2025: “Addiction”” lần đầu cho phép mình được đứng lên sân khấu tại Kyocera Dome ở tỉnh Osaka. Nhắc tới “những lần đầu tiên” thì ko thể ko nhắc đến “điều ước đã thành hiện thực” - concert ở SVĐ Quốc gia được diễn ra vào tháng 4 năm nay. Vào hôm diễn ra “5th YEAR ANNIVERSARY LIVE”, có rất nhiều Buddies tới xem, khát khao được gặp fan của bọn mình vô cùng mãnh liệt. Kết hợp với sự cởi mở, tự do của 1 buổi concert ngoài trời, 2 ngày đó giống như 1 giấc mơ. Bởi Takemoto Yui sắp tốt nghiệp, bọn mình đã diễn “Aozora ga mierumade” - bài hát mang ý nghĩa đặc biệt cho các thành viên Gen 2. Trong phần MC vào ngày 2, vì nhìn thấy khung cảnh trước mắt, cảm xúc mình bỗng trào dâng.
Với bài hát “Nobody’s Fault” - 1 bài hát do mình làm center, thay vì “huỷ diệt”, mình đã chọn “tái sinh”. Chính vì sự lựa chọn đó, về sau này, mình thực sự mới lần đầu hiểu được ý nghĩa của “huỷ diệt”…
Mình biết nói chuyện này nhất định sẽ khiến mình khóc, nhưng mình vẫn muốn chia sẻ cho Buddies biết. Ko phải là chuyện mình nên lựa chọn cái gì vào năm xưa, đúng hơn là để mọi người được lắng nghe những cảm xúc chân thực nhất của mình lúc này. Sau khi biểu diễn “Nobody’s fault” ở SVĐ, bài hát này đã trở nên quý giá với mình hơn bao giờ hết. Thực ra ngày diễn tiếp theo đã xảy ra 1 số sự cố — sau khi uốn tóc, mình quên bôi sáp vuốt tóc, nên phần mắt trái của mình, phần vô cùng quan trọng cho bài hát, đã bị tóc che mất (cười).Ngay tại SVĐ Quốc gia, bọn mình đã công bố tour quốc gia mới & tuyên bố toàn nhóm đang chuyển sang giai đoạn mới, do đó, mình muốn tăng cường tinh thần đoàn kết của cả nhóm hơn bao giờ hết. Đó là lý do mình muốn tăng cường thể lực & sống khoẻ mạnh mỗi ngày.
Mọi năm, mình toàn tự mở tiệc “ăn đồ mình thích”. Năm ngoái là mình ăn sushi. Nhân tiện, gần đây mình cực kỳ siêu mê “Nameraka Purin” của Meito. Có lẽ sinh nhật năm nay, mình chỉ ăn pudding thôi.
mặc cho thời tiết cả ngày hôm nay được dự báo nắng oi ả trên 38 độ C.
Murayama Miu, nữ sinh viên năm 2 ở 1 trường đại học tư thục trên Tokyo, vì tin dự báo thời tiết mà ko mang theo ô đi, & kết quả là phải "chạy đua" với mưa để kiếm chỗ trú chân. Người ướt nhẹm từ đầu đến chân.
Mệt nhoài vì phải chạy 1 mạch từ trường ko ngừng nghỉ, Miu đứng tựa vào lan can ven sông, thầm đoán bản thân sau chuyến này sẽ có 1 trận ốm thật nặng. Dẫu vậy, cô vẫn thích đắm mình trong mưa. Bởi vì mưa rơi, những bí bức trong lòng cô cũng cuốn theo, dẫn lối cô theo 1 mạch suy nghĩ rất riêng, tách biệt với thế giới bên ngoài. Hay nói cách khác, giữa mưa với Miu giống như những người bạn "vô hình".
Bỗng 1 chiếc ô đỏ được giơ lên trước mặt cô. Miu lập tức trở lại thực tại, cô chậm rãi ngước nhìn đối phương - 1 người con trai cao hơn 1-2cm, má bầu bĩnh với đôi mắt 2 mí có duyên, ăn vận đơn giản, ngón út của tay cầm ô đeo nhẫn. Mùi của người này thoang thoảng mùi xả vải nhẹ.
Dáng vẻ ấy, Miu hình như đã trông thấy đâu đó ở khuôn viên trường. Song đó chỉ là 1 mớ ký ức hỗn độn trong vô số ký ức khác của Miu.
"Em che ô đi, lạnh đấy"
Giọng nói trầm ấm đang kéo cô tìm tới hơi ấm sau cơn mưa. Chỉ là…
"Xin lỗi, anh là ai vậy?"
Đối phương là 1 người dưng mà Miu mới gặp lần đầu. Cô vẫn nên đề phòng còn hơn.
Anh ấy gãi đầu, nở nụ cười lém lỉnh như thể "chọc tức" sự dè chừng của cô "Trường chúng ta ở ngay đối diện nhau đấy, em ko biết sao?"
Đối diện trường mình à…, Miu bắt đầu lục lọi cái đầu khó hiểu này, kết cục là chẳng nhớ gì. Cô dè dặt đáp lại là cô ko biết. Anh ấy tiếp tục cười, ánh mắt ko tỏ ý trách mắng cô.
"Mai em tan học lúc mấy giờ?"
"Ể!?… Khoảng 3h30 chiều…"
"Vậy…" Anh ấy chủ động đưa tay cô cầm lấy chiếc ô đỏ, vỗ nhẹ 2-3 lần "chúng ta hẹn nhau ở trước cổng trường nhé"
Chưa kịp để Miu đáp lại, anh ấy đã chạy mất, ko để lại bất cứ thông tin cá nhân nào. Miu đứng thờ thẫn nhìn tay đang cầm chiếc ô đỏ của người con trai lạ mặt đó. Mọi thứ diễn ra trong chớp mắt như 1 giấc mơ ngắn ngủi.
Đúng là 1 người kỳ lạ, Miu bước đi, trong lòng để ngỏ rất nhiều điều muốn hỏi nếu có dịp gặp lại người con trai ô đỏ.
—
3h30 chiều hôm sau,
đúng như lời hẹn, Miu đã đứng trước cổng trường.
Thời tiết kể từ lúc xuất hiện cơn mưa hôm qua đã trở mát hơn.
Sau khi dầm mưa hàng tiếng đồng hồ trên đường về nhà, Miu xuất hiện dấu hiệu sốt nhẹ. Cô hắt hơi, sổ mũi, buộc phải đeo khẩu trang suốt 2 ca học để tránh lây bệnh tới người khác.
"Sao mình lại đứng đây nhỉ?"
Cầm trên tay chiếc ô đỏ, Miu bắt đầu hoài nghi tính thật hư của lời hẹn hôm qua. Đáng lẽ Miu phải được biết tên tuổi của đối phương ngay từ đầu, chứ ko phải cảm giác mập mờ như bây giờ. Miu có thể cắp sách về thẳng nhà ngay sau khi tiếng chuông tan ca học của cô vang lên.
Ấy thế mà Miu vẫn chấp nhận đứng chờ người đó xuất hiện.
Vì người con trai ô đỏ học ngay đối diện, Miu liên tục hướng mắt kiếm tìm bóng dáng đó từ hàng trăm sinh viên ở trường đó bước ra. Giờ Miu mới biết ngôi trường đối diện có tên là Bạch Hạ, trái ngược hoàn toàn với tên trường cô - Hắc Thu. So với Hắc Thu, Bạch Thu có nhiều bạn nam học hơn, bạn nào bạn nấy cao ráo, khôi ngô, hút mắt, khiến người đi qua lẫn các bạn ở trường cô đều xì xào, trầm trồ vì họ. Thế nhưng sức hút của họ ko làm Miu say mê ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cô cảm thấy đám con trai thời này rất bình thường, ko đủ ấn tượng để cô chú ý, kể cả các tuyệt chiêu thả thính phải nói là sát gái nhất. Đó là lý do hội bạn thân hay trêu Miu khó có bồ nhất.
Nhưng người con trai hôm qua lại khác. Anh ấy che ô, nhường lại ô để bản thân dầm mưa đi về cho người con gái mới gặp như Miu; cách nói chuyện cũng thế: nhấn nhá 1 cách tinh nghịch, cợt nhả, nói lúc nào cũng nở nụ cười thật tươi. Có thể thấy đó là 1 người hoạt ngôn, dễ kết thân, song ở anh ấy cũng có sự kỳ lạ, bí ẩn mà bản thân Miu vẫn chưa lý giải được.
10p trôi qua kể từ giờ hẹn, cô ko thấy người con trai ô đỏ đâu. Thú thật, Miu ko kỳ vọng lắm về lời hẹn này. Nếu ko phải do cô thử đặt niềm tin, cô đã ko đứng ở đây. Miu hắt hơi, nhìn đồng hồ đeo tay, tự nhủ kim phút chỉ thẳng số 9 sẽ tự giác đi về, coi như bản thân đã bị lừa.
Đúng lúc đó, tầm nhìn trước mắt Miu bỗng bị ai đó che đi.
"Ai đấy?"
Miu linh cảm người này chính là người con trai hôm qua. Sở dĩ vì mùi hương này rất giống mùi xả vải mà cô đã ngửi thấy ở anh ấy.
"Đoán xem~"
Người đó đáp lại với tiếng cười khúc khích. Ngay lập tức, Miu gạt cánh tay đó xuống, quay lại đằng sau để xem. Quả nhiên ko nằm ngoài dự đoán, đó là người con trai đã nhường ô cho cô hôm qua. Anh ấy hôm nay đeo balo đen, ăn mặc na ná như hôm qua. Anh ấy cười khúc khích vì đã trêu được cô. Miu thầm nghĩ người gì tỏ vẻ bí ẩn mà hay ghẹo người khác thế. Anh ấy chủ động lấy lại chiếc ô đỏ từ tay cô, cười lém lỉnh:
"Em thực sự đã đứng ở đây chờ anh"
Chờ anh hả, Miu giận trong lòng. Thay vì đi ra cổng trường như bình thường, anh ấy đã từ đâu chui ra & che mắt cô lại. Nếu ko phải anh ấy hẹn từ hôm qua, chắc cô nghiêm túc nghĩ đây là 1 thằng biến thái ất ơ.
"Sao em lại đeo khẩu trang vậy?"
Cô định nói thì cơn hắt xì ập đến. Thiệt tình, cái giá phải trả của việc dầm mưa cả chiều qua đây. Chính anh ấy còn thấy cô ướt nhẹm, chắc là phải hiểu rõ sự tình này rồi.
"Ồ, hóa ra em bị ốm. Đợi anh xíu"
Anh ấy nhanh chóng cất ô vào balo, lấy chiếc áo khoác nâu hôm qua & choàng lên người cô
"Em choàng tạm áo của anh, chúng ta đi đâu đó nói chuyện nhé".
Miu giật mình trong lúc nắm lấy áo khoác của anh ấy, giọng nhỏ nhẹ hỏi có thể đi đâu được chứ. Rei đáp rằng cứ đi theo anh ấy đi, bảo đảm chỗ sắp tới sẽ làm cô thích. Chỉ vậy thôi, cô đã quyết định đi theo mà ko hề có chút phòng bị gì.
—
2 người vào 1 công viên nhỏ trong ngõ, cách trường 20p đi bộ. Mặc dù đã hơn 4h chiều, ko gian ở đây lại rất yên tĩnh, chỉ có vài ba cô chú trung niên đi bộ hít thở ko khí. Miu ngồi ở 1 ghế dài dưới cây thân gỗ gồ ghề, chờ Reingười con trai đó chạy đi mua cafe ở 1 quán bên đường. Cô gài lấy 1 khuy áo khoác để giữ ko cho rơi xuống đất. Mùi xả vải ở áo khoác tạo cho cô cảm giác anh ấy vẫn đang hiện diện ở đây, ở ngay cạnh cô.
"Cà phê của em về rồi đây"
Người đó trở về với 2 ly cà phê trên tay: 1 ly Latte nóng cho cô & 1 ly Americano cho anh ấy.
Cầm trên tay ly Latte nóng hổi, Miu xuýt xoa uống 1 ngụm nhỏ. Vị đắng của cà phê hòa quyện vị ngọt của sữa đã xoa dịu cảm giác khó chịu trong Miu. Trong khi đó, người ngồi cạnh, đồng thời là người mua cà phê, lại ngồi ngắm cô ko rời mắt. Mỗi lần bị cô liếc nhìn, anh ấy chỉ mỉm cười rồi ngồi ngắm cô tiếp, lBị nhìn thế này, ly cà phê chưa uống giọng nào. Cảm giác mọi chuyện ko diễn ra đúng như dự định, Miu chỉ tay:
"Anh ko định uống cà phê à?"
Rei giật mình, nhìn ly cà phê trên tay mà cười. Ngắm mình tới mức đấy sao, Miu nghĩ thầm.
"Xin lỗi em, tại nhìn em uống trông đáng yêu lắm"
"Đáng yêu sao, anh kỳ thật đấy…"
Rei cười khoái chí, ko hề nhận ra đó là lời chê bai. Anh ấy khom người xuống chống tay lên đùi, ánh mắt nhìn thẳng vào cô ko chút do dự mà đáp:
"Anh kỳ sẵn rồi. Nhân tiện, anh là Ozono Rei, sinh viên Năm 3 khoa Tâm lý học ở Đại học Bạch Hạ. Rất hân hạnh được gặp em"
Miu trầm trồ trước ngành học của đối phương. Được biết ngành học này ko dạy Tâm lý chung chung như mọi người thường nghĩ, nó gồm các phần Tâm lý như Tâm lý học Giáo dục, Tâm lý học Xã hội & Nhận thức, Tâm lý học Phát triển,... để áp dụng vào các vấn đề trong cuộc sống. Nghe đâu, chỉ tiêu ngành này thường lấy rất ít nên có thể hiểu người ngồi đối diện cô là 1 người học giỏi.
Cô ko quên cảm ơn chuyện chiếc ô hôm qua. Rei đáp cô ko cần khách sáo. Anh ấy uống ngụm americano đầu tiên. Cô nhìn từng dòng nước đọng trên thành cốc chảy xuống tay, thầm nghĩ cà phê bị đá át hết vị, uống sẽ bị nhạt phèo.
Rei đặt cốc nước sang bên cạnh, trở lại tư thế vừa xong: "Thế còn em? Em tên gì vậy?"
"Em là Murayama Miu, sinh viên Năm 1 khoa Thiết kế thời trang ở Đại học Hắc Thu…"
"Miu…" Rei cho tay lên cằm, gật gù "1 cái tên đẹp đấy…"
Mọi người xung quanh hay khen tên Miu - 1 cái tên có sự kết hợp giữa 美(Mĩ/mi) & 羽(Vũ/u) với ý nghĩa "Em sẽ tỏa sáng rực rỡ trong cuộc đời bằng chính đôi cánh của mình". Hơn nữa, mọi người cũng khen tên "Miu" khi gọi rất nhẹ nhàng, êm tai.
"Cảm ơn anh đã khen…" Cô khẽ ho
"Em học Thiết kế thời trang sao?" Rei ngạc nhiên "Anh ko ngờ đấy"
"Vậy sao…"
"Bởi vì nhìn em khiến anh nghĩ em học Kinh tế hay Quản trị kinh doanh cơ"
"Anh thực sự dựa vào ngoại hình đối phương mà đoán được ngành học của đối phương à?"
"Miu-chan coi thường rồi, anh từng 1 thời 'bách đa bách trúng' mảng này đấy"
"Nhưng vừa xong, anh đoán sai ngành của em đấy"
"À…"
Nói xong, Rei im lặng nhìn cô, dần dần lảng tránh. Anh ấy thở dài, vẫy tay lên trời 1 cách ngốc nghếch: "Xí xóa, xí xóa, vừa nãy là nháp thôi. Miu-chan đừng để tâm"
Cô bật cười trong lúc uống ngụm latte. Có ai đoán sai xong lại giở bài "vẫy tay xí xóa hiểu lầm" như thế ko. Hơn nữa, Rei đoán ngành học dựa trên ngoại hình, trang phục, khuôn mặt của đối phương - những yếu tố cơ bản nhận diện tâm lý, bình thường chỉ mang kết quả tượng trưng.
"Em cười kìa" Rei cười khoái chí
"Đâu có! Anh nhìn nhầm rồi"
"Rõ ràng là em vừa cười anh xong đấy" Rei chỉ vào mắt mình "Mắt anh làm chứng, em ko thoát được đâu, Miu-chan"
Cô vừa nói vừa ho: "Em thì thấy mắt anh… bị ba hoa nên mới nhìn nhầm thành em…"
"Tsundere quá~" Rei ngả người về phía sau. Lời thừa nhận này ko làm Miu bất ngờ. Mọi người xung quanh, kể cả bố mẹ, hay bảo cô mang nhiều tâm tư & luôn khuyến khích cô mở lòng. Miu cũng tự thấy bản thân "nói ít, làm nhiều", thích ở 1 mình hơn, hay có xu hướng ít thừa nhận mọi thứ từ đầu & ko dễ bị xiêu lòng trước những lời mật ngọt, hành động ra vẻ "người tốt".
"Nhưng anh lại thích những người tsundere như emRei nhìn Miu bằng nụ cười tươi. Thật sự đấy"
Miu biết rõ đây là 1 lời trêu đùa của đàn anh lớp trên dành cho hậu bối như cô.
"Ozono-san" Miu thở dài bất lực "Anh thật là…"
Đáp lại phản hồi của cô, Rei cười trừ. Miu cảm thấy anh ấy là 1 người có cơ địa dễ cười, chuyện gì cũng cười. Phải chăng đó là phản ứng thường thấy đối với mọi người xung quanh.
"Miu-chan" Rei bỗng đổi chủ đề "Em nghĩ tình yêu thế nào?"
Miu thoáng bất ngờ. Giật mình hơn khi Rei đang hỏi cô bằng thái độ nghiêm túc, ko hề có chút cợt nhả, bông đùa nào như lúc nãy. Cốc latte đã nguội đi trông thấy, nhưng cái nóng vẫn âm ỉ lên tay. Tình yêu à, Miu xoa cằm suy nghĩ. Đối với cô, tình yêu giống như thanh socola: ngọt khi con người ta trải qua những xúc cảm thăng hoa, đắng khi tàn nhẫn thức tỉnh con người ta khỏi cõi mộng tưởng hão huyền. Tình yêu gắn kết những trái tim đồng điệu với nhau, song cũng làm con người đau khổ.
"Em ko có niềm tin vào tình yêu" Miu bộc bạch "Tưởng tượng hôm trước mặn nồng nói tiếng yêu, hôm sau lật mặt lạnh nhạt rồi đòi chia tay bằng được. Nếu là em, em cảm thấy bản thân đã bị đối phương trêu đùa cảm xúc. Càng đáng sợ hơn khi đối phương ngoài mặt thề thốt sẽ đi bên nhau suốt đời, thực chất lại "cả thèm chóng chán", phản bội hết lần này tới lần khác, để rồi mọi lời bào chữa đều đổ lỗi ngược lại về phía mình. Căn bản vì đối phương từ đầu đã ko nghiêm túc nhìn nhận tình yêu là 1 thứ họ phải trân trọng".
Miu hỏi ngược lại: "Thế còn Ozono-san? Anh có đồng tình điều đó ko?"
Nói xong, Miu hướng ánh mắt về Ozono Rei, chờ đợi câu trả lời từ người theo ngành Tâm lý học, chờ xem người đó có làm cô kinh ngạc ko. Ngược lại, Rei trầm ngâm lắng nghe từ đầu đến cuối, thi thoảng uống ly americano cho bằng hết. Những gì cô vừa nói, anh ấy suy nghĩ 1 hồi lâu, thậm chí là rất lâu.
"Miu-chan…" Rei hỏi bâng quơ "Em… có muốn hẹn hò thử với anh ko?"
"Hả?!" Cái này vượt quá sức tưởng tượng của cô
"Em bảo… em ko có niềm tin vào tình yêu đúng ko?"
Cô gật đầu.
"Anh nghĩ…" Rei đặt tay lên tay cô "Nếu em đồng ý hẹn hò với anh trong 30 ngày, em nhất định sẽ nhận lấy nhiều thứ hơn đấy"
Anh ấy đang nói cái gì vậy, Miu hoài nghi nhân sinh, tự hỏi những người ngành Tâm lý học liệu có hay hành vi thất thường kiểu thế này ko. Gì mà hẹn hò thử 30 ngày chứ, sao lại đưa ra trò chơi "con nít" bằng cái giọng chắc nịch đến thế chứ.
"Ozono-san đang nói gì vậy!?" Miu né tránh "Hẹn hò 30 ngày sao!? Ko thể nào!"
Rei dứt khoát đáp lại: "Đó là vì Miu-chan chưa thử. Sao em biết được là ko thể thành công chứ"
Càng lúc Rei ngồi sít lại gần Miu hơn. Khoảng cách giữa 2 người thu hẹp bằng 1 cú chạm tay.
"Ozono-san, gần qu—"
"Suỵt! Để anh nói"
Rei cho tay lên miệng Miu, ko để cô mở lời 1 câu nào. Biết rõ bản thân đang ở chiếu dưới, Miu chịu thua trước sự ranh mãnh táo tợn của đàn anh.
"Trong vòng 30 ngày, chúng ta đóng giả thành 1 cặp đôi đi. Chúng ta có thể làm bất cứ điều gì mà 1 cặp đôi hay làm. Miu-chan nghĩ sao?"
Ko 1 lời nói được đáp lại, chỉ có tiếng lá kêu lách cách vì gió thổi qua làm trung tâm. Nó mát, nó dễ chịu, làm Miu vỡ lẽ lời nói lúc ở cổng trường của Rei. Cả 2 nhìn nhau, trong lòng dường như đã biết chắc sự xuất hiện của đối phương đã đánh dấu 1 bước ngoặt lớn trong cuộc đời mình bằng thử thách mang tên "30 ngày hẹn hò".
Tại Học viện Hoàng gia Sakamichi - ngôi trường của giới tinh hoa trong xã hội, Yamashita Shizuki, 1 cô gái xuất thân từ 1 gia đình điều hành nguyên 1 tập đoàn thú bông nổi tiếng toàn cầu, đang bước đi dưới sự chứng kiến của các bạn học trong trường. 2 tay để hờ ở đằng trước, người đi thẳng, mắt nhìn về trước với thần sắc quý phái, toát ra vẻ cao quý của 1 quý cô kiêu sa. Ai chào hỏi gì, cô đều cười, đáp lễ nhẹ nhàng, nồng hậu. Cung cách của cô được rất nhiều bạn nữ lấy đó làm gương, có bạn thậm chí còn hỏi cô có học nghi thức từ ai không? Quả nhiên, câu trả lời của Shizuki vẫn như thường lệ.
"Không có gì đâu, mình chỉ học nghi thức từ 1 quý cô xuất thân bình thường"
Thế là các bạn trong trường lại đồn đại về "quý cô xuất thân bình thường" của Shizuki. Người thì nghĩ bố mẹ cô thuê luôn cựu giáo viên dạy nghi thức ở học viện về dạy, người thì nghĩ với gia thế giàu có hiện tại, Shizuki thừa sức học nghi thức của các giáo viên hàng đầu ở nước ngoài, người thì lại nghĩ đơn giản "quý cô" đó là cô giáo trong học viện.
Thế nhưng, tin đồn vẫn mãi là tin đồn.
"Quý cô xuất thân bình thường" trong mắt mọi người là hình hài do tự họ minh họa, còn với Shizuki, "quý cô xuất thân bình thường" chính là 1 người hơn cô 7 tuổi, tóc nâu ngắn ôm mặt, luôn đeo cắt kính Không gọng, & từng cử chỉ, hành vi của chị ấy luôn toát ra khí chất "Không ai sánh bằng" - thứ giữ chân thành công bố mẹ Shizuki vốn có tiêu chuẩn rất cao về nghi thức hoàng gia, mặc cho gia cảnh có phần khiêm tốn.
"Quý cô" đó chính là Fujiyoshi Karin,
Người cô rất ngưỡng mộ,
hay được cô gọi bằng biệt danh thân quen "Cô giáo Linh".
—
Buổi học của lớp dạy nghi thức hoàng gia là "Học cách nhìn thẳng trong lúc đi". Shizuki đã rất kỳ vọng về nội dung buổi học cho tới khi Karin giao 1 bài tập "nghe rất đơn giản": bước đi mà đảm bảo sách Không bị rơi xuống.
"Cô Linh, bài tập này có hơi…"
"Trò định bảo bài này dễ đúng Không?"
Trái với thần thái Không biến sắc của Karin, Shizuki như bị nắm thóp. Mỗi lời nói ra, cảm giác "Mình đang nói dối" lộ rất rõ bởi bản thân cô nói dối rất lộ.
"Đâu có, tại em nghĩ… cô Linh sẽ giao bài nào đó đủ làm em bất ngờ tí…"
"Bài này Không bất ngờ với trò à?"
Thôi bại lộ rồi, đành thật thà vậy.
"Dạ… có 1 xíu ạ…"
"Em biết điều đầu tiên người ta nhìn vào tiểu thư là gì Không?"
Karin cầm lại chồng sách, chờ đợi Shizuki trả lời. Karin chưa bao giờ để lộ vẻ thiếu chuyên nghiệp, cả thái độ & tác phong: nghiêm khắc chỉ ra khuyết điểm & bắt cô tập đi tập lại cho đến khi thuần thục.
"Có phải là gia thế đúng Không?" Shizuki giải thích "Bởi vì em là học sinh ở học viện Hoàng gia Sakamichi, nơi có các bạn xuất thân từ tầng lớp thượng lưu"
Nói xong, Shizuki thấy cô giáo chỉ gật đầu, Không nói lời nào. Cô bắt đầu tự hỏi bản thân đã nói sai ở đâu. Cô tự cảm thấy đã là học sinh ở đây, việc bị hỏi về gia thế là điều khó tránh khỏi, đúng hơn, nó chính là câu mở miệng của bất cứ học sinh ở đây khi làm quen. Là con gái của tập đoàn thú bông toàn cầu Yamashita, cô gần như lắng nghe trăm cái lời khen về gấu bông "của nhà làm được" hằng ngày.
"Haizzz…"
Cuối cùng, Karin mới phản ứng, song đó là tiếng thở dài.
"Cô học trò ngốc nghếch này…"
Karin mỉm cười 1 cách gượng gạo, vừa đặt lại sách lên đầu học trò, vừa nói: "Là học sinh học viện Hoàng gia Sakamichi, Không phải bạn nào sẽ biết gia thế của bạn kia thế nào, thay vào đó, họ sẽ quan sát cung cách của đối phương. 1 sự quan sát & phán đoán của bản thân sẽ ít nhiều giúp ích cho em trong việc chọn bạn mà chơi"
"Chọn bạn mà chơi sao" Shizuki cầm lại đống sách
"Em đi thẳng, nhìn thẳng & có thần sắc, họ sẽ thiện cảm. Ngược lại, em đi thập thò, làm gì cũng lén lút, mờ ám, họ sẽ tự biết mà tạo khoảng cách với em"
"Người ta nhìn thần thái mà quyết định 1 phần con người mình" - câu nói của mẹ bỗng hiện lên làm Shizuki đồng cảm với lời Karin vừa nói. Những quy tắc lễ nghi hoàng gia đôi khi Không dừng lại ở việc xây dựng hình ảnh của bản thân nói riêng và gia đình Yamashita nói chung, nó còn là 1 thứ vũ khí sắc bén giúp cô sinh tồn trong giới thượng lưu đầy mưu mô. Cả mẹ & cô giáo Linh đã ở ngoài xã hội đủ lâu để biết mặt tốt, mặt xấu của con người, để chỉ dạy những điều nên và không nên cho thế hệ sau như cô.
Shizuki lưỡng lự nhìn chồng sách trên tay, quyết định thử sức với bài tập của Karin. Vừa đặt lên đầu, cả người cô như muốn đi theo chồng sách. Sách ngả bên nào, cô nghiêng sang hướng đó. Nhưng chẳng mấy chốc, sách đã rơi xuống sàn tứ phía. Cô luống cuống nhặt từng cuốn sách, Không quên nhìn lên người vừa nói 1 câu chí mạng, lo nghĩ bản thân sẽ bị phạt làm gì đó.
Nhưng thay vì trách mắng, Karin đi nhặt cuốn còn sót lại, nói:
"Đó là lý do bài tập này được ra đời. Thời gian đầu, em chưa kiểm soát được cơ thể, tập nhiều rồi, dần dần đi thành quen, rèn cho em nét đi lại"
Thoạt nhìn bài tập này tưởng dễ, cho tới khi tự mình thực hành, Shizuki mới cảm nhận chính xác được nó khó tới nhường nào. Đi làm sao để sách Không rơi xuống là 1 chuyện, cô còn phải rèn cả cách để tay, cách nhìn xung quanh & tư thế khi đi. 1 bài tập lớn chứa đựng cả nhiều bài tập nhỏ khác. Quả nhiên là cô giáo.
"Trò có còn suy nghĩ đó nữa Không?"
Karin đưa cuốn sách, đồng thời hỏi lại lần nữa. Shizuki nhận lấy sách sách:
"Thưa cô Linh, em thấy bài này khó rồi…"
Cô biết bản thân đã sai từ lúc phản ứng với bài tập này. Đó là lý do khi nói, cô đã ngoảnh đầu sang hướng khác. Càng sai hơn khi cô đang trả lời người khác mà lại Không nhìn vào người đối diện - cô giáo Karin.
"Được rồi, Tiểu thư Yamashita đi lại giúp cô"
Lại là Tiểu thư Yamashita. Từ khi theo lớp dạy nghi thức Hoàng gia, Karin chưa từng gọi tên Shizuki bao giờ. Mặc dù đã nhiều lần cô đề nghị đổi cách xưng hô, cô giáo vẫn theo cách gọi lịch sự cho tới giờ.
"Cô Linh, cô lại gọi em như thế rồi…" Shizuki phồng má hờn dỗi: "Cô… vẫn gọi em bằng họ…"
"Về điều đó…" Cô giáo đứng dậy, chỉnh lại gọng kính "Tiểu thư nên tập cho thuần thục đi"
1 bài tập đi thôi mà Shizuki phải tập liền tù tì, đan xen các bài học nghi thức Hoàng gia khác. Thời gian đầu, cô nản đến mức cứ hễ sách rơi là lòng bức bối Không ngừng, song phải kìm nén lại. Thái độ của cô chỉ thực sự thay đổi khi đích thân Karin thị phạm tư thế đi chuẩn của 1 quý cô. Những bước đi dứt khoát với cơ thể thẳng tắp, vẻ mặt có thần, có sắc. Không những đi Không làm rơi sách, ở Karin còn toát ra sự lịch thiệp, duyên dáng, làm con người ta say đắm. Chỉ trong giây lát, Shizuki đã thực sự rơi vào lưới tình, ngắm mãi Không chán.
Chỉ khi tới giờ giải lao, Shizuki mới dồn toàn dũng khí tiến lại gần, hỏi:
"Làm thế nào để có những bước đi giống cô Linh?"
Karin để cốc trà xuống đĩa, từ tốn đáp:
"Đó là Tiểu thư phải kiên trì. Không phải ai cũng đi thành thạo từ những ngày đầu, thậm chí người có kinh nghiệm vẫn phải tập đi hàng ngày"
Cô giáo khẽ cười: "Bản thân Tiểu thư Yamashita vẫn còn vụng về nên e là phải tập về lâu về dài"
"Thế cô Linh nghĩ em sẽ tập đi được như vậy trong bao lâu?"
Karin để lại sách lên bàn, nói: "Cô xin phép Không trả lời câu này, thay vào đó, trò hãy dùng sự quyết tâm của mình"
Shizuki cảm thấy từng lời cô giáo nói là từng nhát dao đâm thẳng vào người cô. Hóa ra, hình tượng của Yamashita Shizuki trong mắt cô giáo chỉ là hình tượng tiểu thư đài các, quyền quý có hành vi vụng về như đứa con nít lên 5, thích chơi thú bông thôi ư…
"Nếu cô nói vậy…" Shizuki hạ quyết tâm "Em sẽ tập đi cho tới khi thuần thục, thậm chí vượt xa cả cô Linh. Lúc đó, cô phải chấp nhận điều kiện này ở em"
"Điều kiện?" Karin Không dao động
"Đó là đổi cách xưng hô. Không phải là "Tiểu thư Yamashita" nữa, mà là "Tiểu thư Shizuki". Em muốn được gọi là Tiểu thư Shizuki. Nhất định phải là "Tiểu thư Shizuki""
Shizuki đặc biệt nhấn mạnh "Tiểu thư Shizuki" để khiến cô giáo ghi nhớ bằng mọi giá. Cô đã khắc ghi từng lời nói của bản thân cũng như từng cử chỉ của cô giáo lúc thị phạm. Cô nhất định phải làm cô giáo tâm phục khẩu phục bằng những bước đi thực thụ của 1 quý cô.
"Có nhất thiết phải v—"
"Cô Linh, em nhất định sẽ làm được. Cho tới lúc đó, cô phải nhìn em đấy nhé"
Shizuki Không cho cô giáo lên tiếng nửa lời. Karin bất lực:
"Cô hiểu rồi. Nếu trò kiên quyết như vậy, cô sẽ Không cản. Hy vọng "Tiểu thư Yamashita" nói được làm được"
"Cô Linh hãy đợi đấy, học trò này rồi sẽ thành công"
Thế là Shizuki lao vào tập luyện Không ngừng nghỉ, kể cả cả ngày trên trường hoặc buổi tối trước khi đi ngủ. Dần dần, tư thế đi của Shizuki dần bắt đầu thay đổi. Từ 15s rơi sách, thời gian giữ thăng bằng sách tăng dần lên 1p, 2p,…; từ tay duỗi thẳng khi đi, cô bắt đầu từ vung tay nhẹ nhàng đến tập để cố định tay lên trước khi đi; từ cơ thể luôn phải cử động theo sách để Không rơi, cả cơ thể giờ bước đi thẳng tắp; từ mắt liên tục đảo lên, đảo xuống, Không thể hiện được nhiều biểu cảm, sắc thái của cô có hồn, thoải mái cười đùa với mọi người hơn. Shizuki đã lột được chiếc vỏ kén "vụng về" đó mà hóa thân thành 1 quý cô tiểu thư.
Ấy mà Karin vẫn một mực Không gọi tên cô lần nào. Có đi đẹp, đi tốt đến mấy, Karin chỉ gật gù, thậm chí còn soi mấy tiểu tiết "mắt thường còn Không nhìn thấy được". Có lúc Shizuki nghĩ bụng cô giáo cứ làm quá lên để giữ bản thân trong khuôn phép "cứng nhắc". Nhưng Không vì thế mà Shizuki bỏ cuộc, cô kiên trì tập luyện hằng ngày, chờ đợi ngày cô giáo gọi tên.
—
Trong tiết thực hành Nấu ăn ở Học viện, cô giáo giao mỗi học sinh làm bánh Canelé - 1 loại bánh ngọt nổi tiếng ở Pháp. Shizuki được ghép nhóm với Murai Yu - con gái trưởng gia tộc Murai lừng danh & Mukai Itoha - con gái thứ 2 ở 1 dòng họ sản xuất rượu sake vùng Saijo - đặc sản tỉnh Hiroshima.
"Shii-chan, quý cô xuất thân bình thường của cậu thế nào rồi?"
Nghe xong, Shizuki đang khuấy bột bánh mà phải khựng lại, cảm giác như bắn trúng tim đen.
"Yu, cậu đang cố tình chọc tớ đúng Không?" Shizuki dằn mặt
"Nào có, nào có" Yu chối lẹ "Bởi vì hôm nay thấy cậu im lặng, tớ mới tò mò mà"
"Shizuki-chan với cô giáo Fujiyoshi có chuyện gì à?"
Shizuki lên cơn khuấy hỗn hợp bột 1 cách giận dữ. Có chuyện gì à, nhiều lắm… Má chứ, cho mình tập đi tập lại 1 bài hoài, đi có tiến bộ đến mấy lại Không mở miệng 1 tiếng nào! Không khen Không gì cả, lại còn đi soi lỗi "ở đâu trên trời xuống biển, ít ai lường trước". Thực sự tiêu chuẩn quý cô trong mắt cô giáo Fujiyoshi Karin là gì đây!? Bộ xưng tên khó đến thế à!? Mình đã đổi cách xưng hô chỉ sau 3-4 buổi học, còn cô giáo Linh vẫn gọi "Tiểu thư Yamashita" 1 cách trịnh trọng. Theo học cô giáo Karin được 3 năm, chưa 1 lần nào cô giáo lột bỏ nét tao nhã, lịch thiệp trước mặt cô - 1 người luôn có tư tưởng hiện đại.
"Shii-chan à…" Yu gọi nhỏ nhẹ
"Hả!?"
Cả Yu với Itoha giật nảy mình, Không nghĩ cô bạn thân sẽ đáp lại 1 cách cáu gắt. Đi đôi với lời nói chính là hỗn hợp socola trên tay Shizuki đang bắn tung tóe ra sàn. Nhận thấy sự tình đang đi xa, Yu đành ra tay:
"Itoha-chan chỉ hỏi thôi, sao cậu lại gắt giọng với bọn tớ thế?"
"Tớ có gắt gỏng đâu!" Shizuki cãi lại
"Shizuki-chan khuấy đồ bắn hết ra sàn rồi"
Itoha chỉ tay xuống sàn - nhân chứng cho sự tức giận "nhất thời" của Shizuki. Thấy xong, mặt Shizuki ửng đỏ lên, luống cuống vơ tạm chục tờ giấy trên bàn lau mà quên mất rằng cô đang dể bát hỗn hợp ngay bên cạnh, suýt chút nữa va vào người mà đổ lênh láng.
"Shizuki-chan" Itoha giải nguy bát hỗn hợp "Sao cậu lại để bát dưới sàn? Cậu làm đổ là đổ luôn bao công sức đo đạc nguyên liệu của tụi mình đấy"
"Trời trời, Shii-chan thường ngày đã trở lại"
Cả Yu với Itoha cùng lau dọn giúp Shizuki. Chỉ có 2 người họ mới biết rõ con người thật của quý tiểu thư Tập đoàn Thú bông Yamashita danh giá. Yamashita Shizuki là 1 người rất vụng về: đụng đâu là đổ vỡ đến đấy, chơi môn gì đều xếp áp chót hoặc bét & rất hay quên. Khổ nỗi, trong khi mọi người có thể khắc phục khuyết điểm bằng việc trao dồi & tập luyện, "Phong độ là nhất thời, đẳng cấp là mãi mãi" chính là câu khẩu hiệu Không thể Không xứng đáng hơn với sự hậu đậu trường kỳ này.
"May cho cậu là cô giáo của Shizuki-chan Không ở đây đấy" Itoha vừa nói, vừa dọn dẹp trên bàn "Không thì bọn tớ cũng chẳng bao che nổi cho cậu"
'Thật đấy, Shii-chan lúc nào cũng gồng mình vậy, trông lạ lẫm lắm. Phải Không, Itopi?"
"Tớ đồng tình"
"Thế cậu với cô ấy đã xảy ra chuyện gì phải Không?"
"Nào có!" Shizuki chối "Mấy cậu cứ hiểu lầm tớ"
"Shizuki-chan bớt xạo, tụi này chẳng biết thừa lần nào gặp cậu là cậu phải khen lấy khen để cô giáo Fujiyoshi. Im ỉm như hôm nay tức là có chuyện rồi"
"Học 3 năm học cùng nhau như thế, bọn tớ lại chẳng rõ cô giáo Fujiyoshi có vị trí như thế nào trong lòng cậu. Cậu có chối đến mấy thì sự việc đều xác định ngay từ đầu rồi"
Đúng là Không thể né tránh được 2 con người này. Nhưng cũng vì là bạn thân thiết của 2 người, Shizuki mới dám thể hiện con người thật. Do đó, cô xin nhận thua & kể đầu đuôi câu chuyện về vụ tập đi & cách xưng hô của cô giáo. Cứ tưởng Yu & Itoha lên tiếng bênh vực cậu, ai ngờ…
Yu gật đầu rất tâm đắc: "Xưng hô bằng họ của cậu nhu thế quả nhiên là 1 hành vi chuẩn mực của 1 quý cô"
"Nghe Shizuki-chan tả mà cảm nhận được khí chất ngập tràn"
"Mà lại còn 'xuất thân bình thường' nữa chứ. Quào, thật lòng muốn học thử cô ấy 1 lần xem sao nha, Shii-chan"
"Không, tại tớ thấy cô Fujiyoshi làm đúng. Bản thân Shii-chan biết rõ điều đó đúng Không?"
"Đúng!" Shizuki gật đầu 1 cách cục súc "Nhưng tớ Không thích cảm giác lúc nào phải lịch sự như thế"
"Tiểu thư Shizuki có khác gì với tiểu thư Yamashita đâu nhỉ?" Itoha lọc hỗn hợp bánh qua rây "Đều là gọi cậu thôi mà"
"Itoha, nó khác hẳn hoàn toàn. 1 bên là xưng bằng họ, còn lại là xưng bằng tên. Tất nhiên giữa họ với tên, xưng bằng họ lịch sự, đúng quy tắc, nhưng mà tớ đã học cùng cô Linh được 3 năm. Mọi buồn phiền, lo âu của tớ, tớ đều kể hết cho cô ấy. Tớ muốn được gọi bằng tên vì tớ muốn xoá nhoà khoảng cách giữa tớ với cô Linh. Tớ Không muốn cô ấy vì gia cảnh mà phải gồng mình ra dáng làm quý cô, lúc nào cũng nghiêm nghị dạy những quy tắc Hoàng gia suốt thế"
Nói xong, Shizuki bỗng mệt ngang. Đột nhiên nói những lời kìm nén trong lòng từ lâu đã khiến nguồn năng lượng thường ngày bay luôn cùng năng lượng tiêu cực. Chỉ lo lời đã nói Không lọt tai 2 cô bạn ngang ngược của cô.
"Thôi bọn tớ hiểu rồi" Yu vừa lấy khuôn bánh để dưới gầm, vừa hỏi: "Cậu muốn cô ấy gọi bằng tên đúng Không?"
"Hể!?"
"Nếu cậu muốn, bọn tớ có cách"
"Hể!????"
"Cậu phản ứng như thế nữa là khỏi giúp luôn đấy"
Bị Yu dọa, từ biểu cảm thất thần, vẻ mặt Shizuki tươi tắn trở lại, mong chờ cách 2 người bạn đang nhắc đến chính là gì. Trong lúc hoạn nạn, sự giúp đỡ của những người bạn thân là phao cứu sinh Không thể tuyệt vời hơn.
—
Trong 1 Không gian rộng lớn được bài trí trang hoàng, lộng lẫy, Yamashita Shizuki diện cho mình 1 diện mạo táo bạo nhất từ trước đến nay: đầm đen hở lưng, tóc búi, đeo chiếc khuyên tai, vòng tay & nhẫn, giày cao gót đen "tông xì tông". Trái ngược với cô, Karin lựa chọn bộ váy liền ôm người có cổ, tay xoè, tóc uốn đuôi ôm mặt, che đi đôi khuyên tai ngọc trai.
Tiệc chiêu đãi của gia tộc Murai tổ chức 1 lần 3 tháng với sự tham gia của đại đa số những người có địa vị trong giới thượng lưu. Người chủ trị bữa tiệc là Murai Hiroshi, người đàn ông máu mặt trong quân đội Hoàng gia, đồng thời là tiêu điểm của mọi con mắt đổ dồn vào. Họ tới đây Không chỉ để gặp gỡ, trao đổi người đàn ông đó, mà còn mở rộng mạng lưới quan hệ trong các lĩnh vực thông qua bố Yu. Mấy chỗ thế này quả thực Không có đất cho mấy đứa con nít bước vào.
Đó là lý do Yu rào sẵn vụ này bằng cách tổ chức 1 tiệc tối giữa Itoha, Shizuki, Yu & các cô dạy nghi thức hoàng gia của 3 bạn. Yu còn bảo cậu ấy sẽ nhờ quản gia riêng dẫn vào hôm diễn ra tiệc chiêu đãi của cả nhà, hứa sẽ giúp kế hoạch của Shizuki diễn ra thành công. Ngược lại, Shizuki phải tặng bộ sưu tầm thỏ bông sắp tới cho Yu & Itoha, coi như đôi bên đều có lợi. Chính vì biết bản thân Không phù hợp ở chốn có nhiều người máu mặt, bên cạnh việc tập đi cho thuần thục, Shizuki phải luyện thêm chiêu từ chối khéo từ mẹ & quản gia.
"Đây có phải là tiểu thư Yamashita & cô giáo dạy nghi thức đúng Không?"
1 vị quản gia trạc sáu mươi mặc đồ chỉnh tề chủ động tiến lại gần hỏi cô. Bác ấy giới thiệu mình là quản gia riêng của Murai Yu, tức người cần tìm lúc này của cô.
"Dạ đúng rồi, cháu chào chú"
"Cô chủ Yu đã giao nhiệm vụ cho tôi dẫn 2 người tới phòng trà ở sâu bên trong Hội trường. Xin mời 2 người đi theo tôi"
Shiuki & Karin đi theo quản gia. Chú ấy đi trước, còn 2 cô trò đi theo sau. Mọi người bây giờ "tay trong tay" ly rượu champagne nhập từ phương Tây, nói chuyện rôm rả đủ mọi thứ chuyện, cả công việc lẫn cuộc sống cá nhân. Song song với đó là những đĩa đồ ăn Nhật, châu Âu liên tục được đưa lên Hội trường. Món nào món nấy được nêm nếm gia vị cẩn thận, bảo đảm hợp khẩu vị với mọi thực khách.
Không hiểu sao, khác với thường ngày, Karin lại chủ động đi gần cô, thậm chí còn giơ tay hờ hờ sau lưng. Cô Linh tính làm gì đây, Shizuki Không giấu nổi sự tò mò về hành động khác thường này, song Không gian trang trọng đã Không cho phép cô sơ sẩy.
Đi vào sâu bên trong Hội trường lớn là những căn phòng hội nghị quy mô nhóm nhỏ khoảng 8-10 người. Trước khi mở cửa phòng hội nghị đầu tiên, quản gia chúc 2 cô trò có 1 buổi tiệc trà chan hoà. Quản gia vừa mở cửa, Yu trong bộ đầm tím xoè nhẹ, để kiểu tóc búi giống cô, đã đứng sẵn trước cửa chào đón.
"Shii-chan đừng lo, mọi người ở đây đều được tớ dặn trước rồi"
"Shizuki ơi~" 1 người bạn khác lớp thân với cô, Yu & Itoha - Airi 'tay bắt mặt mừng' "Lâu ngày Không gặp cậu"
"Airitan, dạo này Không thấy cậu đâu cả, lớp mới vui quá nên quên luôn bọn tớ rồi à?" Shizuki bắt tay lại, Không giấu nổi sự vui mừng với người bạn lâu ngày mới gặp.
Airi bào chữa: "Đâu có, do lớp tổ chức nhiều hoạt động quá, tớ bị cuốn vào thôi"
"Shizuki-chan có biết tụi này chờ cậu lâu lắm Không?" Itoha ra sau, vẻ mặt điềm đạm hơn "Sắp uống xong 1 chén trà bá tước Anh Quốc chỉ có ở nhà Yu-chan thôi"
"Xin lỗi, xin lỗi~"
"Tiểu thư Murai, tiểu thư Mukai & tiểu thư Taniguchi, tôi là Fujiyoshi Karin, cô giáo dạy nghi thức Hoàng gia của tiểu thư Yamashita, rất hân hạnh được gặp các em"
Như mọi lần, Karin chắp 2 tay ra trước, cúi chào 1 góc 45 độ. Từng động tác của cô giáo rất chỉnh chu, hút mắt. Đó là lý do ấn tượng đầu tiên của bất cứ ai gặp gỡ Fujiyoshi Karin lần đầu đều nhắc tới hành vi, cử chỉ, là điều Shizuki dõng dạc đi khoe với mọi người trên học viện.
"Rất hân hạnh được gặp cô" Cả 3 người bạn của Shizuki đáp lại lời chào của cô giáo bằng nghi thức Hoàng gia thường thấy. Ở ngay sau lưng, lần lượt 3 cô giáo của 3 người bạn thân tiến lại gần chào hỏi.
"Chị là Saito Fuyuka, người dạy nghi thức của tiểu thư Itoha, rất hân hạnh được gặp cô giáo Fujiyoshi"
"Chị là Tamura Hono, giáo viên riêng của tiểu thư Airi, rất vui được gặp em, Fujiyoshi"
"Còn chị là Khôngbayashi Yui, giáo viên dạy quy tắc Hoàng gia của tiểu thư Yu, rất hân hạnh được gặp cô giáo"
3 cô giáo ở đây đều là những người có kinh nghiệm vô cùng dày dặn trong giới này. Nghe danh đã đủ để mọi người nhớ tới. Song điều khiến Shizuki cực kỳ bận tâm lúc này, chính là 3 cô đều xưng 3 vị tiểu thư kia bằng tên. Đúng, các cô giáo đang thể hiện mối quan hệ gần gũi với học trò thông qua hành động xưng hô bằng tên. Thôi xong mình rồi, Shizuki xị mặt, lập tức nghĩ ra viễn cảnh cô giáo Karin xưng cô bằng họ.
"Mọi nguời!" Hono vỗ tay nhẹ "Tất cả đông đủ ở đây rồi, chúng ta trở về bàn để dùng bữa tối thôi"
Tất cả đều di chuyển ngoại trừ Karin & Shizuki. Nhìn thấy khung cảnh mọi người trò chuyện vui vẻ với nhau, cô bần thần đứng nghĩ rằng 3 người bạn theo học các cô vào những thời điểm khác nhau, có người học trước, có người học sau, thế nhưng họ vẫn tạo dựng 1 mối quan hệ có sự tin tưởng lẫn nhau để gọi hẳn bằng tên nhau. Còn với Shizuki, cô Không biết phải gọi chính xác mối quan hệ với cô giáo Karin là gì? Giữa 2 người, chắc Shizuki Không thể đọc được suy nghĩ của cô giáo Karin, 1 người vốn luôn tạo dựng hình tượng "quý cô xuất thân bình thường" bí ẩn.
"Tiểu thư!"
"Vâng!" Cô giật mình, quay sang thấy Karin đứng ngay bên cạnh. Khoảng cách đủ để chạm tay khiến người cô nóng ran. Càng ngạc nhiên hơn, cô giáo chỉ xưng vỏn vẹn "Tiểu thư" chứ Không phải "Tiểu thư Yamashita" như mọi khi.
Karin vỗ nhẹ lưng cậu, nói: "Đừng căng thẳng, cứ coi đây là 1 tiệc trà như thường ngày"
Thật kỳ lạ, 1 người vốn luôn tôn nghiêm của bản thân, luôn rạch ròi trong mối quan hệ cô trò như Karin lại có nét dịu dàng. Chỉ hành động đó thôi, Shizuki ngộ ra rằng cô đang cố làm trầm trọng hoá vấn đề. Shizuki hít 1 hơi sâu lấy lại bình tĩnh, tự nhủ bản thân đã tập luyện suốt bao năm cũng như dự rất nhiều bữa tiệc lớn nhỏ, chưa kể những người tham dự lần này là hội bạn thân ở Học viện Hoàng gia Sakamichi, làm gì phải căng thẳng tới mức đấy.
Cô bước đi, trong lòng hạ quyết tâm phải chinh phục cô giáo Fujiyoshi Karin, quyết thay đổi mối quan hệ Không tên này.
—
Tiệc tối diễn ra trong bầu Không khí khá thoải mái. 1 phần là những vị tiểu thư đều thân nhau trên trường, 1 phần là Không có giám sát của người lớn & cũng 1 phần là bữa tiệc được tổ chức tách biệt với tiêu chiêu đãi ngoài kia. Đồ ăn cũng vì thế mà làm ít món hơn, đơn giản hơn.
"Cô Fujiyoshi" Yu hạ dao dĩa xuống, giơ tay nói "Em khá tò mò về cách cô dạy Tiểu thư Shizuki, cô có thể kể cho mọi nguời ở đây được Không?"
Yu, kế hoạch hay đấy, Shizuki gật gù ưng ý.
"Tiểu thư Airi từng kể 1 ít về em" cô giáo Hono hưởng ứng "Em chia sẻ 1 ít kinh nghiệm để cùng bọn chị lắng nghe góp ý được Không?"
Cô giáo thoáng ngạc nhiên, nhưng cô nhanh chóng đặt dao dĩa xuống bàn ngay ngắn, bắt đầu kể:
"Yamashita Shizuki là học trò đầu tiên của em"
Shizuki khựng lại, tự lục lại ký ức trong đầu xem cô đã được nghe kể chuyện này từ ai chưa.
"3 năm trước, em vô tình gặp tiểu thư Yamashita trong 1 lần đi đến Học viện Hoàng gia Sakamichi để làm ít giấy tờ. Lúc đó, tiểu thư bị đi lạc khỏi nhóm bạn trong lúc tìm địa điểm làm bài tập môn Sinh học. Em ấy ngồi ở sau 1 góc cây khóc thút thít, bộ đồng phục lấm bẩn vì va đập vào đất đá, cây cỏ"
Karin bỗng giơ tay phải trước mặt: "Tiểu thư Yamashita đã nắm chặt tay em trên con đường trở lại Học viện Hoàng gia Sakamichi. Em ấy kể đủ rất nhiều chuyện, về em ấy, về gia đình, về trường học, về những mối quan hội xã giao có được trong giới,… thật khác với những gì mọi người hay bảo về Tiểu thư"
"Mọi người nói gì về Shii vậy?" Airi hỏi
"Là 1 cô tiểu thư băng lãnh, mặt khó đăm đăm, tính cách khó tiếp cận, lúc nào cũng mạnh mẽ"
Shizuki cầm thìa ăn súp Không vững, cô liếc nhìn sang Yu để tìm kiếm lý do, nhưng kết quả nhận lại chính là 1 cú lắc đầu từ cô bạn. Nhìn sang 2 cô bạn còn lại, cô vẫn phải nhận những cái lắc đầu.
"Nếu Không phải như em nghe bảo, em nghĩ bạn ấy lần đầu gặp như thế nào?"
Karin ngẫm nghĩ.
"Mềm lòng, nhạy cảm & vụng về"
Ôi, hoá ra mình trong mắt cô Linh Không hề cao quý chút nào cả, Shizuki ôm mặt xấu hổ.
"Cách em ấy Không hề có phong thái của 1 tiểu thư: vụng về, có gì nói đấy, thậm chí nói rất thẳng. Đôi chỗ, chị tự hỏi trong giới thượng lưu thực sự có 1 vị tiểu thư như này thôi à…"
Trời má, sao nghe có mùi nguy hiểm vậy, Shizuki thầm ước ở trong căn phòng này xuất hiện 1 cái lỗ đủ vừa cho cô chui xuống thật sâu để quên đi cảm giác bị mần nhục.
Thấy sắc mặt Shizuki Không tốt, Karin nhận ra cô học trò đang nghĩ mình nói xấu trước mặt các bạn & các cô nghi thức Hoàng gia khác. Karin cười mỉm trước dáng vẻ đau khổ vì tính hay nghĩ quá sự tình của cô học trò vụng về.
"Nhưng mà… chính nét tính cách của Tiểu thư Yamashita là nét chấm phá trong giới thượng lưu đã quá nổi bật với những phép tắc cứng nhắc, cổ hủ. 3 tiểu thư có đồng tình Không?"
"Em thấy đúng" Airi lên tiếng đầu tiên "Shii Không nền nã như bao người em gặp. Cậu ấy nghe cái gì Không vừa ý là cục súc liền, còn nạt lại người khác nữa. Chơi với cậu ấy Không hề có cảm giác khoảng cách gì cả. Em rất thích tính cách đó của Shii".
"Itopi thích Shizuki-chan ở chỗ cậu ấy Không hề cao ngạo, đối xử bình đẳng với mọi người trong lớp nói riêng & ở học viện nói chung, còn hay mua quà lưu niệm cho các bạn nữa. Itopi vẫn còn để quà của Shizuki-chan ở chỗ tủ để đồ trong phòng"
"Em thì…" Yu cố tình liếc sang Shizuki, cười ranh mãnh: "đồng tình với tính cách mà cô giáo Fujiyoshi đã nêu. Hồi đầu mới quen, em có nhờ Shii-chan mở hộp kẹo đường để em chạy có tí việc. Lúc trở về, mọi thứ vẫn như trước đó, hộp kẹo đường chưa mở, còn Shii-chan ngồi thở, tay ửng đỏ cả lên. Lạ ngay, em kêu nhờ người khác giúp thì Shii-chan lại từ chối, kiên quyết tự mình mở nắp hộp bằng mọi giá. Mặc dù kết quả sau đó là có người đi ngang qua mở giúp, cái dáng vẻ vụng vẻ mà đầy quyết tâm của Shii-chan đã khiến em quyết định làm bạn với cậu ấy"
"Còn nữa, có lần em với Shii xem 1 bộ phim tình cảm ở nhà em. Cậu ấy khóc gần nửa sau bộ phim, kêu là xúc động trước sự quyết tâm theo đuổi tình yêu của nam chính đối với nữ chính. Chỉ 1 chi tiết đó thôi đủ cho em thấy Shii sống tình cảm đến thế nào rồi"
Nghe các bạn kể tốt về Shizuki, lòng cô vui vì được đón nhận cả những khuyết điểm mà hiếm 1 tiểu thư nào có được. Nhưng điều càng làm cô ngạc nhiên hơn chính là người đã gợi câu hỏi trên - cô giáo Karin.
"Cô hiểu rồi" Karin đáp bằng giọng thanh thản
"Vậy em đã được chọn làm cô giáo dạy nghi thức Hoàng gia như thế nào?" Fuyuka hỏi
"Đó là khi em nhận được cuộc gọi từ Tập đoàn Yamashita. Họ bảo em đến trình diện trước Chủ tịch & vợ của ngài ấy. Em tới đấy & lại gặp Tiểu thư cùng Vợ chồng Chủ tịch. Tiểu thư lúc bấy giờ ra dáng hơn so với lúc gặp ở trường" Karin nhìn Shizuki "Mẹ Tiểu thư kể chính em ấy là người đề đạt lựa chọn em làm giáo viên nghi thức Hoàng gia nhờ đọc được cuốn kỷ yếu các khoá trước trên thư viện. Tiểu thư đã thực sự chọn em vì những thành tích trong đó. Nhưng quyết định của em ấy đã vấp phải phản đối của bố mẹ bởi em vốn Không phải là người cùng tầng lớp với nhà em ấy, cộng thêm Không có kinh nghiệm giảng dạy như 3 chị ở đây"
"Em nói cũng đúng" Yui chùn xuống "Nội là giáo viên thuộc gia đình tầng trung lưu, họ đã Không nhận rồi. Em thậm chí còn Không có kinh nghiệm đi dạy con cái ở giới thượng lưu, bố mẹ tiểu thư Yamashita Không phản đối mới lạ"
"Nhân tiện, thứ lỗi cho chị" Fuyuka cắt ngang "Trước khi làm cô giáo dạy nghi thức cho tiểu thư Yamashita, em đã làm gì sau khi tốt nghiệp vậy?"
"Em phụ giúp công việc kinh doanh gỗ cho cha mẹ"
"Ồ, thế chắc em cũng được luyện nghi thức Hoàng gia thông qua các lần tiếp xúc với đối tác"
"Đúng vậy"
Yu ngạc nhiên: "Nếu thế, cô Fujiyoshi đã làm thế nào thuyết phục được bố mẹ Shii-chan vậy?"
"Đó là nhờ Tiểu thư Shizuki"
"Vừa xong, cô Linh vừa gọi tớ là 'Tiểu thư Shizuki' ư?" - cô hốt hoảng thì thầm với Yu, cậu ấy Không đáp gì ngoài việc gật đầu đồng tình. Nhìn sang cả Airi, cả Itoha, 2 người cũng giống Yu. Coi như đó là gọi thật rồi. Cô liếc nhìn sang người ngồi bên cạnh - cô giáo Linh.
"Tiểu thư Shizuki đã tin tưởng em từ lúc bị lạc, cảm nhận rằng em sẽ dẫn dắt em ấy trở thành 1 vị tiểu thư xinh đẹp có quyền lực trong tương lai. Em ấy còn lấy thành tích học tập để giữ chân em bằng mọi giá. Sự quyết tâm đó đã thuyết phục được họ, họ đã toàn quyền giao Tiểu thư cho em, đặt niềm tin vào em sẽ dạy em ấy nên người"
Karin lại nhìn Shizuki, nhưng lần này mới thực sự chạm mắt nhau. 1 bên ngại ngùng đến má ửng đỏ cả lên, 1 bên Không dao động, song biểu cảm có mềm mại hơn, gạt bỏ lớp nghiêm nghị thường ngày. Ôi, cái cảm giác gì thế này, sao mình Không thể có 1 giây phút nào được nhìn cô Linh nghiêm túc vậy. Cô Linh nói đúng, mình nhạy cảm quá rồi.
"Shizuki-chan à~" Itoha chọc "Bản mặt cậu giờ đỏ âu như cà chua đến mùa rồi đấy, để Itopi đi hái giúp nhé"
"Ê! Itoha!" Shizuki hét "Đừng trêu tớ mà!"
"Itoha-chan nói đúng, Shii à, mặt cậu đỏ cả lên kìa. Có cần tớ nhờ quản gia lấy giúp khăn ướt xoa quanh mặt cho đỡ đỏ Không?"
"Ủa!?" Shizuki ôm mặt hốt hoảng, mặt đảo lia lịa xung quanh "Mặt tớ đỏ thật à!?"
Tất cả đều gật đầu, đặc biệt Yu còn "đổ thêm dầu vào lửa", chọc Shizuki vì được cô giáo xưng bằng tên nên cử chỉ, hành vi mất kiểm soát hoàn toàn. Thế là Shizuki đứng phắt dậy, quạu lại dưới sự chứng kiến của 6 người còn lại. Tiệc tối cuối cùng lại diễn ra trong bầu Không khí khá hỗn loạn, nhưng lại vui Không tưởng. Các bên gắn kết mối quan hệ bằng các cách riêng: các quý Tiểu thư quyền quý "thân càng thân hơn", các cô giáo mở rộng thêm mạng lưới của mình trong việc trao dồi, học hỏi, truyền dạy những bài học hay cho Nghi thức Hoàng gia. Các bên hứa hẹn nhau cho những lần thưởng trà, tiệc tối trong tương lai.
Còn riêng kế hoạch của Yamashita Shizuki, nó đã vượt quá thành công hơn mong đợi.
—
"Cô Linh"
"Hm?"
"Tại sao cô lại đổi ý gọi thành tên em thế?"
Trên đường trở về dinh thự, Shizuki giữ mãi trong lòng về hành động của cô giáo ở tiệc tối ban nãy. Không biết có phải do Yu hỏi đúng vấn đề hay còn lý do nào khác Không. Đột nhiên thấy mong chờ quá chừng.
"Không có gì lắm"
Nghe là đã biết nói dối
"Cô Linh lại lảng tránh nữa rồi, em tin phải có lý do đằng sau để cô gọi em như thế nhé"
Karin im lặng 1 hồi lâu, để rồi bị hỏi:
"Đầu buổi tiệc, Tiểu thư có buồn khi thấy mọi người xưng hô bằng tên, còn cô thì Không đúng chú?"
Shizuki Không ngờ đến cả biểu cảm thầm kín nhất cũng bị cô giáo nhìn thấu. Cô ngại ngùng gật đầu, nhưng có chống chế thêm là cô Không quá buồn vì chuyện đó.
"Cô học trò ngốc nghếch này…" Karin chạm ngón trỏ lên trán "Không phải cô ngại gọi, hay ghét cách xưng hô đó, 'Tiểu thư Yamashita" là cách gọi thể hiện sự tôn trọng của cô dành cho em, đồng thời là giúp em xưng hô sao cho chính xác trong tương lai. Đó là cô đang rèn em như vậy. Còn 'Tiểu thư Shizuki'…" Karin cười mỉm "Cô sẽ dùng lại vào 1 dịp Không xa".
Shizuki thất vọng tràn trề trước lời nói có tính sát thương của cô giáo. Hoá ra, con đường gọi bằng tên còn xa xăm hơn con đường đi lên Dải Ngân Hà bao la rộng lớn.
"Em tưởng cô đổi cách xưng hô từ bây giờ luôn"
Karin lắc đầu nhẹ, 2 tay đan lại vào nhau vươn ra về trước: "Như thế lại dễ với em quá"
"Dễ sao!? Cô có vẻ thích hành học trò thật đấy"
"Thì nghi thức đi lại của cô, trò vẫn đang hoàn thiện đúng Không? Cô sẽ tới ngày em sẽ bước đi 1 cách tự tin, dõng dạc như 1 quý cô"
"Nếu em đi vượt quá kỳ vọng của cô Linh, cô nhất định phải gọi em bằng tên đấy"
Thế mới là Tiểu thư Shizuki mà mình biết, Không còn nếp chuyển sang chủ đề khác như trước, Karin trả lời trực diện với 1 sự kỳ vọng mới về quý tiểu thư vụng về này:
Tay chân mình dễ lạnh cóng. Mình thấy nếu để như vậy thì sẽ ko tốt cho sức khoẻ của mình, do đó mình nghĩ “Mình muốn tăng cường lưu thông máu”. Kể từ mùa đông năm ngoái, mình bắt đầu chú trọng việc làm ấm cơ thể (giữ ấm & duy trì sức khoẻ)
Một trong những cách mình thường làm là ấn huyệt và tăng cường lưu thông bạch huyệt. Trong 1 khoảng thời gian sau mỗi buổi tập nhảy, vì cơ thể toát mồ hôi, dễ gặp lạnh nên mình sẽ giãn cơ trong lúc cơ thể còn ấm. Ở nhà, hằng ngày sau khi tắm xong thì mình sẽ giãn cơ
Điểm quan trọng là phải giãn cơ ở phần lưng, 1 bộ phận được bảo là giúp tăng cường lưu thông máu & các cơ mặt sau đùi thường ko được sử dụng nhiều như mặt trước của đùi
Thực tế, mình là người cứng nhắc nhất trong Sakurazaka46… Hơn nữa, mình sẽ đi tất lúc đi ngủ hoặc dán miếng giữ ấm quanh ngón chân để giữ ấm hoặc thỉnh thoảng dùng chăn điện. Nếu cơ thể mình gặp lạnh sau khi làm việc trong nhiều giờ như đi quay, mình sẽ dùng “Gối mát xa cổ COMEDYKING” để giữ ấm cổ & giãn cơ. Cùng với đó, mình nhấn mạnh việc tắm quanh năm.
Menu mùa đông cũng lấp đầy đồ ấm. Mình thích ăn súp lắm. Mình có thể ăn mọi lúc mọi nơi. Hồi trước, mình có tìm mua được 1 cuốn sách công thức nấu ăn có tên "100 món súp giảm cân giàu protein (たんぱく質たっぷりやせスーブ100)" ở hiệu sách. Mình nghĩ nếu muốn chăm sóc bản thân thì sống khoẻ mạnh hơn sẽ tốt hơn. Cuốn đó có tận 100 công thức làm súp (cười). Trong lúc đọc công thức, mình cố gắng làm món súp nấm yêu thích của mình như nấm kim vàng, nấm hương và súp gà viên. Mình sẽ bắt đầu thái thịt để làm súp. Bên cạnh đó, với những món tốn nhiều thời gian làm như súp rau Ý hay súp ngô, mình sẽ mua gói súp về ăn (cười). Các gói súp có thể mang đi được, rất là tiện luôn
Nói về sự ấm áp, hồi là học sinh, mình hay đeo đai giữ ấm bụng hình nhân vật hoạt hình lúc ngủ với chị gái. Gần đây, mình có chút hứng thú với khăn quàng cổ. Nhưng thực ra là mình thuộc kiểu người ko thoải mái với đồ vật xung quanh cổ mình nên mình đã ko đeo khăn từ lâu. Song mỗi lần thấy khăn đa màu, mình lại thấy dễ thương
Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
✓ Live Streaming✓ Interactive Chat✓ Private Shows✓ HD Quality✓ Free Actions
Free to watch • No registration required • HD streaming
🌱 Điều quan trọng nhất khi chọn quần áo chính là kích cỡ. Mặc dù được bán ở cửa hàng trực tiếp, mình có thể tra tên sản phẩm mình muốn trên các website bán quần áo để kiểm tra size cẩn thận hơn. Mình nghĩ chìa khoá để cân đối tỷ lệ mặc đồ cho những người nhỏ con chính là chiều dài phần thân trên. Nếu dài quá, mình mặc sẽ bị nhỏ hơn, hoặc là nếu ngắn quá, mình mặc sẽ thành trẻ con. Chọn đúng chiều dài chính là mẹo
Chất liệu cũng rất quan trọng với mình. Nếu gây kích ứng lên da dù chỉ là 1 chút, mình sẽ ko muốn mặc lại lần nữa nên hầu hết quần áo đều được mình chọn chất liệu tạo cảm giác dễ chịu cho da
🌱 Gần đây, mình nghiện mặc các bộ đồ có hoạ tiết nơ. Hồi trước, mình từng mua áo len cardigan có hoạ tiết nơ trên đó. Mình tin fan sẽ biết rằng mình thường mặc áo len nỉ sọc xanh lá cây có nơ mà mình yêu thích. Chất liệu áo len ko bị quá nữ tính là 1 điều tốt
Mùa hè này, mình muốn được thử sức với bộ outfit denim đầu tiên trên đời!!
Có lẽ bắt đầu bằng các bộ tối màu đầu tiên có dễ hơn ko? Mặc dù mình khao khát có outfit phong cách & lành mạnh như áo phông trắng x denim, tiêu chuẩn có vẻ cao 1 chút he… (cười)
Mình rất thích mũ & có khoảng 20 cái mũ các loại như mũ lưỡi trai & mũ bucket. Ngay cả khi mình mặc những bộ quần áo giống nhau có thể trông khác biệt với chỉ 1 chiếc mũ & khiến sự kết hợp thêm phần ấn tượng nên mình hay đội quanh năm suốt tháng khi ra đường.
Mình hay mua nhiều quần áo online, nhưng với mũ, việc tìm ra chiếc mũ hợp với khuôn mặt mình vô cùng cần thiết. Đó là lý do mình cố thử trực tiếp tại cửa hàng trước khi mua
Chiếc mũ mà mình luôn yêu thích là mũ bucket nhung nâu được mình đội trong suốt 3 năm qua
Nhưng vào giữa hè, mình sẽ chuộng kiểu mũ nhẹ & thoáng mát như mũ rơm. Màu sắc tươi sáng với kiểu đan ren, như trong ảnh, gợi lên ko khí lễ hội. Thực ra hồi mình 3 tuổi, mình thích kiểu mũ bucket hồng, và trong tấm ảnh chụp vào thời điểm bấy giờ, mình hay đội chiếc mũ đó nhất (cười) Mình bắt đầu bị mê mũ khi gần lên cấp 2. Mình tình cờ đội thử 1 chiếc mũ được đựng trong túi may mắn và nghĩ, "Trông sành điệu quá!". Nó màu đen, trên mũ có thêu số như mũi khâu. Trông giống học sinh cấp hai nhỉ? (cười)
Mình có gần 10 mũ lưỡi trai đủ màu, hầu như toàn màu trầm & thương hiệu mình hay mua là New Era. Giống như trong ảnh, mình thích kiểu mũ hơi uốn vành & ôm sát chút. Mũ lưỡi trai sẽ được dùng nhiều vào mùa thu hơn. Thực tế, chiếc mũ vành được mình đội lần đầu trong buổi chụp lần này có phong cách của Yamasaki Ten. Bình thường, mình nghĩ nó khó phối đồ, nhưng nếu bạn từng đội rồi, bạn có thể đội trong cuộc sống hằng ngày
1 phát hiện mới! Trong số các loại mũ, loại mũ yêu thích của mình chính là mũ len đầy màu sắc dễ thương. Đội mũ đó sẽ ấm & phối đồ được vào mùa đông
Loại mũ mà mình hứng thú nhất hiện tại là kiểu babushka màu trắng. Mặc dù nhìn giống cái khăn hơn mũ đội, nếu tìm được mẫu nào phù hợp, mình muốn đội thử
Lần đầu mình được thử làm nail là lúc mình học Năm 3 Sơ Trung
Cơ hội đến được là lúc mình đọc được chuyên mục đặc biệt về nail trong tạp chí. Mình nhớ lúc đó mình đã chọn sơn màu xanh aqua. Mình đã mua 1 lọ sơn móng tay ở cửa hàng 100 yên & cố sơn thử. Thật ra là hồi đó, mình ko hề thích bộ móng nhỏ của mình. Nhưng kể từ khi bắt đầu đi làm, mình có nhiều cơ hội làm móng hơn, fan cũng khen móng mình “dễ thương" nhiều hơn. Kể từ đó, mình thích bộ móng của mình
Màu sắc bộ móng trong công việc thỉnh thoảng được quyết định dựa trên trang phục & concept buổi chụp, và cũng có lúc mình sẽ được tự chọn màu móng sau khi tham khảo ý kiến của các chị makeup. Cơ bản, đa số màu móng sẽ được chọn màu sáng để dễ phối với trang phục
Điều khiến mình ấn tượng trong buổi chụp bìa album thứ 2 chính là màu nâu trầm. Khoảnh khắc được đánh màu đó vào móng, nó có kết cấu lì, tươi mới & thú vị, dễ thương & thời thượng như 1 thanh socola. Mình vẫn nhớ mình đã bí mật ghi nhớ “sẽ mua màu sơn lì vào 1 ngày nào đó!” (cười)
Nhân tiện, trong meguri, có 1 số bạn fan đã vẽ chân dung & nhân vật yêu thích của mình lên móng, các bạn ấy còn làm cả những bộ móng nghệ thuật như penlight hay logo buổi diễn cho mình xem. Cũng có nhiều bạn biến “Aruhi-kun" thành những bộ móng nghệ thuật, các bạn ấy thực sự rất vui khi dồn tình cảm vào bộ móng!
Nếu tự làm móng, bình thường mình sẽ làm vào lúc có tâm trạng tốt vào ngày nghỉ. Gần đây, mình thích màu lạnh với màu Morandi (đại khái là màu kiểu trầm nhạt, thanh lịch mà tinh tế), đặc biệt là màu xanh biển & màu kiểu pistachio (màu hổ phách). Mình có tổng 10 lọ sơn móng tay, có bao gồm màu nâu, hầu hết đều dễ phối với outfit của mình
Mình chưa từng thử làm bộ móng nghệ nghệ, nhưng mình cũng rất hứng thú với các mẫu kiểu từng ngón là 1 hình Pokémon khác nhau, chủ đề nơ, những bộ móng nghệ thuật nhẹ nhàng & dễ thương. Thật ko ngờ, mình cũng thích cả móng dễ thương nữa. 1 ngày nào đó, mình muốn được thử để móng dài kiểu gyaru (cười)
Tour diễn “5th TOUR 2025 ‘Addiction’ diễn ra từ tháng 4 → tháng 8 năm 2025. Bởi thời gian tổng duyệt cũng rất dài, tour diễn đã diễn ra nửa năm, điều có thể nói là “Giai đoạn 1 của năm”. 3 single, 1 album đã phát hành - sự kiện quan trọng nhất trong năm qua. Cùng với nó, vũ đạo của 11th single “UDAGAWA GENERATION” là khó nhất. Mặc dù tự tin về nền tảng thế lực, mình cũng cảm nhận được giới hạn của cơ thể & để lại 1 kỷ niệm tiếc nuối. Tuy nhiên, cơ duyên của mình với bài hát này là vô cùng to lớn, trở thành cơ hội cho mình nâng cao thể lực của mình. Ở 1 nửa còn lại của năm, mình đã tới Singapore cho 1 sự kiện anime & tham gia “Buzz Rhythm LIVE 2025”
Trong cuộc sống cá nhân, khả năng di chuyển của mình cải thiện rõ rệt. Mình đã du lịch tới Aichi 1 mình & xem cá voi sát thủ với cá heo trắng tại Thuỷ cung Công cộng Nagoya. Mình cũng bắt chuyến tàu điện với mẹ tới Yamanashi để ngắm núi Phú Sĩ. Mình cũng đi cáp treo ở hồ Kawaguchiko & ăn đồ ăn ngon. Mình cũng tới thuỷ cung Kaiyukan với gia đình ở Osaka. Mình cũng nghe Tamura Hono bảo tỉnh Kochi đẹp lắm. Và bởi tỉnh Kagawa có mở 1 Pokémon Center mới, mình còn mê mì udon nữa, mình muốn tới tỉnh Kochi & Kagawa vào dịp nào đó
Điều hạnh phúc nhất là được đóng vai chú hề trong tour diễn. Khi số lần xuất hiện tăng lên, nó có thể được thay đổi dần dựa vào tâm trạng của chú hề (cười). Thỉnh thoảng mình rất vui khi nghe Buddies nói “Màn hoá trang chú hề thú vị quá!”. Mình tự đi mua đạo cụ & sticker cho mỗi lần đóng vai
Món đồ có giá trị mà mình mua chính là “My Book” (Jibun no Hon) vô tình thấy ở hiệu sách. Quyển đó chỉ in 365 ngày trong tuần. Đó là 1 cuốn sách mà bạn có thể giữ làm nhật ký cho riêng mình. Mình đã ngỡ mình sẽ trở nên lười biếng giữa chừng cơ (cười). nhưng mình cứ chăm chú vẽ minh hoạ vé phim & concert hàng ngày. Mình biết ơn khi biết mình là 1 người có thể theo đuổi tới cùng!
Ở phần đầu của năm, món ngon nhất lại là món cua mà mình đã ăn trưa với Matsuda Rina. Hơn nữa, thứ lối cuốn nhất là anime “Dược sư tập sự”. Mình muốn trở thành Mao Mao nhiều tới nỗi còn cắt thành kiểu công chúa (cười). Nếu muốn tóm tắt năm 2025 bằng 1 từ, đó là “Du lịch”. Mình đã tập trung tốt vào biểu diễn & concert. Mình cũng du lịch 1 mình, ăn tối với các thành viên sau giờ làm,… Và có nhiều thời gian để trở lại về thời thơ ấu
Mục tiêu năm 2026 là giãn cơ mỗi ngày mà ko làm biếng để cơ thể được dẻo dai. Trong cuộc sống, mình muốn đi khinh khí cầu mà mình luôn muốn thử. Nếu là với “Hikaru no me”, mình hy vọng năm tới được chụp ngoại cảnh! Thật tốt nếu tới “Công viên Hoa & Kakegawa” hoặc thuỷ cung.
Sau khi duy trì điều đó suốt cả năm 2025, mình đã mua lại quyển đó cho năm 2026.
Mình bắt đầu viết nhật ký từ hồi cấp 2, mình viết gần như hàng ngày qua app “Ghi chú” của điện thoại. Mình còn viết trong suốt quá trình thi tuyển & sau khi gia nhập Sakurazaka46 nhằm lưu trữ những kỷ niệm về sự kiện. Song cái suy nghĩ “Chuyện gì xảy ra nếu mất dữ liệu..” làm mình phiền não nên mình đã chuyển sang viết sổ tay. Năm ngoái, mình tình cờ thấy “Jibun no Hon” ở tiệm sách, 1 cuốn sách chỉ ghi ngày tháng & thứ trong tuần. Mình thường ghi lại sự kiện, cảm xúc trong ngày. Vào những hôm ghi hình trên TV, mình sẽ viết tên show hoặc đề cập trang phục mới lên đầu. Mặc dù ko có quy tắc nghiêm ngặt nào khi viết, mình thường viết kèm minh hoạ, hoặc phác hoạ những mẩu chuyện 1 khung trong ngày, dán vé xem phim, hình dán hoặc cả pháo bông từ các buổi biểu diễn. Ngày nào càng có nhiều sự kiện, mình càng vẽ nhiều hình, thi thoảng sẽ còn có Aruhi-kun góp mặt. Có 1 số ngày chỉ có mỗi “Hmm~”, “Ah~” hoặc “Oh~” trong khi các hôm khác chỉ có mỗi hình vẽ Snorlax với phần thoại “Buồn ngụ quá” (cười)
Nhân tiện, vào những ngày có buổi diễn kéo dài 2 ngày, mình sẽ lấp đầy 2 trang giấy. Mình sẽ ghi lại những điều ko muốn quên từ buổi diễn & cảm xúc ngay sau khi kết thúc, và sẽ có các thành viên góp mặt nữa. Bên cạnh biểu cảm của fan hâm mộ & khung hình thấy được, mình cũng sẽ viết 1 số điều cần phản ánh. Máy in ảnh mini “iNSPiC” của Canon mà mình mua riêng cho nhật ký cực kỳ hữu ích nha, mình dùng nó để in ảnh từ điện thoại rồi dán vào nhật ký. Bút bi của mình là dòng bút Copic đen hay dùng để vẽ Aruhi-kun cùng màu chì để tô bóng. Thực ra, hồi mới bắt đầu viết, mình đã tưởng mình sẽ lười ngang giữa chừng nên có thể kiên trì được suốt 1 năm qua khiến mình thực sự rất vui. Mình hay để nhật ký ở phòng khách & thường viết trước khi lên giường. Kể từ bắt đầu viết nhật ký ở “Jibun no Hon”, niềm vui trong việc đi mua đồ văn phòng phẩm chuyên dụng càng tăng. Và bởi mình muốn viết gì đó trong nhật ký, mình bắt đầu học được cách kiếm tìm những khoảnh khắc hạnh phúc nho nhỏ trong cuộc sống thường ngày. Năm nay lại mua mới “Jibun no Hon” & bắt đầu viết vào ngày đầu Năm mới, mình hy vọng năm nay sẽ là 1 năm mình mong chờ được mở nhật ký ra giống như năm ngoái ♪
Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
✓ Live Streaming✓ Interactive Chat✓ Private Shows✓ HD Quality✓ Free Actions
Free to watch • No registration required • HD streaming
—— Tâm thế của bạn trong lúc chuẩn bị cho Debut Countdown Live diễn ra ngày 8/12 là gì?
🪶: Mong muốn của em là thể hiện Sakurazaka46 tới khán giả với tư cách là nhóm nhạc năng động xứng đáng với sự ủng hộ kiên định của họ. Trong Countdown Live của Keyakizaka46, em đã vừa phấn khích vừa bối rối. Lần này, em được thúc đẩy nhiều hơn bởi ý thức trách nhiệm mạnh mẽ - quyết tâm hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
🌱: Vì bọn em sẽ biểu diễn những bài hát mới mà fan chưa từng xem trước đó, em liên tục suy nghĩ về cách tiếp cận từng bài hát. Em nghĩ những nỗ lực của em sẽ giúp người xem ko nghĩ rằng “Đây có phải là tất cả những gì Sakurazaka46 mang đến ko?”
—— Quả thực đó là 1 buổi diễn đạt sức kỳ vọng!
🌱: Cảm ơn chia sẻ chân thành của anh. Nhưng em tin bọn em có thể làm tốt hơn nữa.
— Chính xác là vì động lực này đã tạo cảm giác “Nobody's Fault” luôn ko ngừng tiến hoá
🪶: Mỗi lần Hikaru-chan trình diễn bài hát này, em ấy đều toát ra vibe rất khác biệt. Em luôn để ý điều mới mẻ như “Ồ, lần này em ấy lại thể hiện bằng cách này”
—— Vì nhóm đã đổi tên thành Sakurazaka46, vai trò của Kobayashi-san trong nhóm có đổi thay ko?
🪶: Em ko cảm thấy em phải thay đổi điều gì đó. Thực tế thì ngược lại - sau khi trở thành Sakurazaka46, em thấy quan điểm của mọi người về em đã thay đổi. Nhưng cũng giống hồi ở Keyakizaka46, khát vọng “muốn nhóm vững mạnh hơn” của em ko bao giờ lay chuyển.
—— Ở phần bình luận trước đó của bạn về thể hiện sự quyết tâm, các bạn có dùng cụm từ “mọi người trên thế giới”
🌱: Vâng. Bây giờ, em liên tục hy vọng bọn em có thể trở thành 1 nhóm nhạc mà mọi người trên thế giới đều biết tới
🪶: Mặc cho khác biệt về ngôn ngữ, em hy vọng bọn em vẫn có thể truyền tải tinh thần toàn nhóm thông qua các màn trình diễn & giao lưu với mọi người trên thế giới.
Thế giới Hình ảnh của Sakurazaka46
Giải mã thế giới quan của họ qua những MV và PV solo tuyệt vời
Sakurazaka46 đã phát hành single đầu tay “Nobody's Fault” vào 9/12. Những hình ảnh sống động, đa tầng đi kèm với đĩa đơn này thực sự rất ấn tượng. Hãy cùng nghe các thành viên chia sẻ về những câu chuyện đằng sau quá trình quay MV & các video "bonus".
—— Morita-san, ấn tượng của bạn khi quay các MV của Keyakizaka46 là gì?
🌱: Keyakizaka46 có rất nhiều tác phẩm thể hiện thế giới riêng độc đáo của nhóm. Em cảm thấy vibe nhóm ít “dễ thương”, thiên về “ngầu” hơn. Bài hát em cực kỳ thích là “Hiraishin**”.** Cảnh bọn em giơ ngón chữ V sau đoạn “Itsu datte soba detattete yaru yo” thực sự làm em ấn tượng mạnh. Em đã thích bài hát đó rồi, song xem MV càng thúc đẩy sự yêu thích đó lên tầm cao mới.
— Và bây giờ, MV có sự góp mặt của bạn trong single đầu tay của Sakurazaka46 đã được phát hành. Single lần này bao gồm A-side 3 đội hình, gồm bài chủ đề “Nobody's Fault,” bên cạnh là “Naze koi wo shite konakattan darou?” & “Buddies”.
🌱: Vị trí center, bố cục đội hình, vũ đạo hay thậm chí là những nét đặc trưng ở những bộ đồ chuyên dụng cho từng bài hát hoàn toàn khác nhau. Em tin lần trải nghiệm 3 tác phẩm này sẽ giúp mọi người cảm nhận được “hiện tại” của Sakurazaka46.
— Trước tiên, tôi muốn hỏi về “Nobody's Fault”. Trải nghiêm được quay ngoại cảnh diễn ra như thế nào?
🌱: Hòn đảo Sado, địa điểm quay của bọn em, vô cùng tuyệt đẹp - Em suýt nữa đã muốn chuyển đến đó sống hẳn (cười). Ko khí trong lành, nước trong veo, đến cả đám mây còn tạo ra hình dạng đáng yêu. Em ko thể ko ngừng chụp ảnh. Những cảnh cuối cùng ở Shibuya đã tạo ra 1 sự tương phản rõ nét với khung cảnh thiên nhiên xung quanh, điều này thực sự gây ấn tượng mạnh với em.
—— Bạn đã thể hiện biểu cảm nào để thể hiện được thế giới quan của bài hát?
🌱: Thành thật mà nói, có 1 số đoạn em thấy em chưa lột tả đúng như em mong đợi. Rất nhiều lần em muốn quay lại cảnh đó vào hôm sau. Lúc quay MV, bọn em chưa đổi tên nhóm. Do đó, thay vì nói rằng cách hiểu của bọn em về thế giới quan ngày đó hoàn toàn khác với bây giờ, em sẽ nói rằng em ko nhớ mọi thứ như thế nào.
——Chắc hẳn bạn đã có rất nhiều lần đấu tranh nội tâm nhỉ?
🌱: Vì đây là MV cho bài hát chủ đề của Sakurazaka46, em dồn mọi sức lực để khiến MV có chất lượng tốt. Nhưng trong quá trình tổng duyệt cho Keyakizaka46 The Last Live, trong người em ngập tràn những xúc cảm & những suy ngẫm đi kèm với việc kết thúc hoạt động (với cái tên Keyakizaka46).
— Có phân cảnh nào mà bạn cảm thấy quay đạt nhất ko?
🌱: Em nghĩ đoạn em nhảy “mặt đối mặt” lại ra thành quả khá ưng ý (cười). Khi đó, em cảm nhận được em phải dồn hết sức mình vào khoảnh khắc đó.
— Đạo diễn có diễn giải chủ đề cho bạn ko?
🌱: Đạo diễn có đề cập tới chủ đề “khát khao tự do & gắn kết”. Em nghĩ đoạn các thành viên ôm nhau đại diện cho chính “gắn kết” đó.
— Trong “Nobody's Fault”, mỗi thành viên có câu chuyện riêng của họ
🌱: Em ấn tượng với mối liên kết giữa Sugai (Yuuka)-san với (Fujiyoshi) Karin-chan. Ở cuối MV, có phân cảnh Sugai-san đưa bức tranh cho Karin-chan. Thật ra bọn em đã quay cảnh Sugai-san xé toạc bức tranh đó sau khi Karin-chan nhìn thấy, nhưng ko được đưa vào MV chính thức. Đó là lý do tại sao bức tranh lại xuất hiện với băng dính dán trên đó sau này. Từ MV, cảnh đó trông khá đột ngột—như thể chị ấy chỉ trả lại bức tranh thôi — nhưng đằng sau đó là cả một câu chuyện dài. Tương tự với cảnh giữa (Yamasaki) Ten với (Tamura) Hono. Cuối MV, Ten giúp Hono kéo dây xích, nhưng bọn em cũng quay cả cảnh Hono cố kéo dây xích, rồi bị Ten nói “Vô ích chị ơi”.
Niềm vui lớn nhất của em chính là được biết rằng mọi người xem MV cảm thấy vui vẻ.
TAKAHIRO-sense trở thành người quay phim bằng drone…
— Thế còn lần quay MV “Naze koi wo shite konakattan darou?”?
🌱: Có 1 phân cảnh khi những sợi dây tượng trưng cho ánh nhìn của những người xung quanh, nhưng dù đã tập dượt bao nhiêu lần đi nữa, việc kéo căng dây đồng loạt vẫn rất khó. Sau khi quay xong, nhìn thấy thành quả tuyệt vời trong bản dựng cuối cùng đã giúp em yên tâm hơn
— Ở đoạn mở đầu MV, Fujiyoshi-san quan sát các thành viên khác từ bên ngoài
🌱: Vâng, có thể nói cậu ấy quan sát 1 cách lạnh nhạt
— Cảm giác như mọi người bị cuốn theo nguồn năng lượng mà Fujiyoshi-san mang lại, cuối cùng mới nhảy tự do như được giải phóng vậy
🌱: Thật ra, biểu cảm mỗi khác biệt đều khác. Đạo diễn dặn bọn em rằng “Tôi muốn bắt trọn tính cách & câu chuyện riêng của từng thành viên”. Tất cả bọn em đều mang “tính cách & câu chuyện” của bọn em vào MV, thảo luận với đạo diễn về cách thể hiện, rồi mới quyết định cách quay.
— Morita-san, bạn hình dung nhân vật có “tính cách & câu chuyện” như thế nào?
🌱: Em nghĩ tốt nhất là ko nên nói ra những gì em đang suy nghĩ (cười).
— “Buddies” thì sao?
🌱: MV cho bài hát này dùng các thước phim quay bằng drone. Thời tiết hôm đó siêu đẹp trời, em cảm nhận được vẻ đẹp của Tokyo hoà quyện cùng với lời bài hát. Trong lúc quay, bọn em ko thấy được thước quay bằng drone nên lúc được xem MV hoàn chỉnh, bọn em bị choáng ngợp trước khung cảnh hùng vĩ được drone ghi lại!
— Cảnh solo đều được quay ở trên sân thượng. Bạn ko thấy sợ sao?
🌱: Em ko. Đạo diễn kêu em “cứ di chuyển tự do đi” nên em đã nhảy cẫng lên 1 cách vui sướng.
— Các cảnh cả nhóm nhảy nhìn trông rất chuẩn xác. Tôi tưởng tượng được tất cả các bạn đều cảm thấy áp lực nặng nề để ko làm xáo trộn vị thế của mình.
🌱: Trong vũ đạo, TAKAHIRO-sensei làm người điều khiển drone, di chuyển qua lại giữa bọn em. Trong lúc quay chính thức, thầy ấy liên tục chỉ đạo người quay phim, hét lên “Hướng này! Hướng này!”. Nhìn thầy ấy như vậy làm cả nhóm bật cười.
— Hoá ra những nụ cười trong MV thực chất là để phản ứng khi thấy TAKAHIRO-sensei à?
🌱: Vâng, em nghĩ đôi phần là đúng đấy (cười)
— Cảnh tất cả các bạn đứng quay thành vòng tròn thực sự làm tôi ấn tượng
🌱: Bởi vì lúc bọn em đứng thành vòng tròn mà chạm mắt nhau, bọn em có thể tạo sức mạnh cho nhau. Niềm vui lớn nhất của em chính là được biết rằng mọi người xem MV cảm thấy vui vẻ.
— Bạn có học các kỹ thuật biểu đạt thị giác ko?
🌱: Vì mỗi bài hát có cách tiếp cận khác. ko thể nói “Em nên thể hiện bằng cách này” 1 cách chung chung cho tất cả mọi trường hợp. Em luôn luôn hướng tới việc thử những biểu cảm mới lạ cho từng phân cảnh. Nhưng em lại ko muốn quyết định ngay trước mặt, kiểu “Lần này em sẽ quay như thế này. Em cảm thấy những lời giải thích trước lúc ghi hình sẽ ko được hiệu quả.
— Là thành viên Sakurazaka46, bạn có cảm thấy thôi thúc muốn thử sức bản thân với 1 phong cách khác cho MV này chưa?
🌱: Nếu phong cách hình ảnh của bọn em giữ nguyên, như thế sẽ gây nhàm chán cho cả người xem lẫn người sáng tạo. Cá nhân em nghĩ phá vỡ hình tượng mà nhóm đã thực hiện vào thời điểm đó ở từng single lại là 1 điều cực kỳ tuyệt vời nhất.
— Bạn có muốn thử sức với MV mang phong cách dễ thương ko?
🌱: Hmmm~ Với những MV mang phong cách dễ thương, em nghĩ việc tạo nên sản phẩm chỉ có Sakurazaka46 mới truyền tải được mới là điều tốt nhất. Bọn em muốn thử sức mọi thể loại, do đó, cho dù định hướng hình ảnh có như thế nào, bọn em đều hướng tới việc thể hiện “Sakurazaka46 vibe” đặc trưng.
MV được quay dưới thiên nhiên tuyệt đẹp ở hòn đảo Sado
Cảnh các thành viên giúp đỡ lẫn nhau để lại dấu ấn đậm nét
FLASH Special Gravure BEST (24.12.20 - Morita Hikaru ver)
Mình muốn tô nhuộm bản thân!
Em muốn quay lại MV
— Bạn được lựa chọn làm center single đầu tay “Nobody’s fault” của Sakurazaka46. Bạn cảm thấy thế nào vào chính thời khác được xướng tên?
🌱: Khoảnh khắc đó đúng nghĩa là sốc. Ban đầu, lúc thành viên Gen 2 Takemoto (Yui) được xướng tên, em tự nhủ “À, có 1 thành viên Gen 2 được gọi tên kìa”. Sau đấy, càng có nhiều thành viên Gen 2 được gọi tên, em thấy vui cho mọi người. Tất cả đều là đồng nghiệp, là bạn mà em luôn làm việc cùng nên em thấy vui vì họ đã làm được. Nhưng khi công bố xong hàng 2. chỉ còn duy nhất hàng 1, em tin chắc em bị loại rồi.
— Mặc dù bạn nghĩ là bất khả thi, bạn đã trở thành center
🌱: Tất nhiên là em luôn muốn làm 1 phần trong việc sản xuất bài hát chủ đề cho single đầu tay nên để nói em cảm thấy vui lúc đó là chưa đủ. Nhưng thành thật mà nói, sốc vẫn hơn hẳn vui.
— Tâm trạng của bạn khi bước vào quá trình quay MV như thế nào?
🌱: Cảm xúc của em cực kỳ hỗn loạn. Theo trình tự thời gian, bọn em vẫn là Keyakizaka46 vào lúc ghi hình. Song bọn em đã quay MV cho Sakurazaka46. Mình ko thể làm gì hơn ngoài việc thấy vô định trước thực tại đó. Em cứ liên tục tự vấn bản thân rằng nên biểu diễn trong sự nhận diện mới này như thế nào
— Bạn có thảo luận chuyện này với các thành viên khác ko?
🌱: Dạ ko. Với buổi diễn cuối cùng của Keyakizaka46 sắp diễn ra, em cảm thấy mọi người đều chìm trong suy nghĩ của riêng mình. Em nghĩ em ko thể tạo áp lực lên họ với những phiều muộn cá nhân của em. Em tin rằng em phải tự giải quyết vấn đề này bằng cách của mình.
— Cảm nhận của bạn khi xem MV chính thức là gì?
🌱: Em muốn quay lại MV. Em cảm nhận như thế kể từ hôm sau khi quay xong MV. Mỗi lần em nghe “Nobody's Fault”, em dần dần thích bài đó hơn, cảm xúc của em về bài hát cũng thay đổi. Bài hát này mang nhiều cách hiểu khác nhau. Do đó, phiên bản em thể hiện dựa vào suy nghĩ của em vào hôm quay MV lại ko ổn vào thời điểm này. Vào ngày hôm đó, điều em đã thể hiện có thể sẽ ổn. Nhưng bây giờ, em lại tin sẽ có cách phù hợp hơn để thể hiện bài hát này.
— Năm 2020 vói bạn là 1 năm như thế nào?
🌱: Đó là 1 năm đầy đổi thay. Tên nhóm đổi, mọi người trên toàn cầu phải chứng kiến lối sống bị thay đổi đáng kể - 1 điều vô cùng khắc nghiệp. Các buổi diễn của bọn em phải chuyển sang hình thức online, với các buổi diễn được chiếu qua hình thức livestream. 2020 quả là 1 năm đòi hỏi bọn em phải làm quen với những đổi thay này.
— Bạn thấy bạn đã quen những thay đổi đó chưa?
🌱: Các buổi diễn trực tiếp thực sự khó. Truyền tải cảm xúc thông qua video là đủ khó rồi, kết nối mạng cứ bị lag. Nhưng em thấy hình thức phát trực tuyến thật ra khá hay. Nó cho phép bọn em tận dụng tối đa ko gian & thử biểu diễn phong cách diễn mới chưa từng thể hiện trước đây. Chẳng hạn, với buổi diễn cuối của nhóm, em thực sự thích công nghệ ánh sáng hôm đó. Với cả, trước đây vé bán ra đều qua hình thức xổ số, còn bây giờ là bất cứ ai muốn xem đều có thể xem trực tiếp, điều em cho rằng là tốt.
— Mục tiêu của bạn trong năm 20121 là gì?
🌱: Mục tiêu cá nhân của em chính là mở rộng tầm nhìn bản thân. Em muốn học thêm 1 số kỹ năng mới - ngay cả khi nó chỉ là 1 kỹ năng nhỏ - để có thể giải quyết nhiều việc hơn. Em thực sự chưa từng có sở trưởng nên lúc nào cũng thấy ngại khi bị hỏi vậy (cười). Vào các chương trình âm nhạc cuối năm, vì là center, em chắc chắn sẽ đối mặt với tất thảy câu hỏi, em ko chắc liệu mình có thể trả lời tốt ko. Em thấy ko được chắc chắn lắm. Trong lúc có các hoạt động cá nhân là điều quan trọng, nhìn thấy những nỗ lực bên ngoài của các chị tiền bối luôn khiến em cảm thấy các chị thật ngầu, thật tuyệt vời làm sao. Nên em cũng hy vọng toàn nhóm có thể mạnh mẽ hơn. Nếu từng thanh viên phát triển cá nhân mạnh mẽ thì toàn nhóm sẽ lớn mạnh hơn. Em muốn trở thành 1 phần trong 1 tập thể liên tục phát triển mạnh mẽ hơn, em muốn tiếp tục trưởng thành hơn nữa.
Đĩa đơn đầu tay của Keyakizaka46 phát hành vào tháng 3/2016. Vào thời điểm đó, Keyakizaka46 chỉ có các thành viên Gen 1, và chính nhóm đã được định hình bởi lứa thế hệ đấy. 2 năm rưỡi sau, sau khi Gen 2 gia nhập, các thành viên Gen 2 cũng được sắp xếp vào nhóm trong năm 2020. Giữa các thành viên đến từ các Gen khác nhau vẫn còn tồn tại 1 khoảng cách nhất định. Vậy thì hôm nay hãy cùng trò chuyện với họ về chủ đề đó.
Bọn em muốn trở thành 1 nhóm nhạc vượt qua mọi ranh giới!
Bọn em muốn đứng trên sân khấu Tokyo Dome 1 lần nữa!
— Cảm nghĩ của các bạn khi nghe tin bộ ba này sẽ xuất hiện trong buổi chụp hình này?
🌱: Em nghĩ sự kết hợp này mang lại cảm giác mới lạ.
🧀: Chắc đây là buổi chụp hình của bọn mình với đội hinh này ha?
🦔: Ý em là bộ ba của mỗi thành viên đến từ Gen 1, Gen 2 & Gen 2 mới à?
🌱: Đúng thế. Đó là lần đầu tiên em có buổi chụp hình với thành viên Gen 2 mới. Ồ, em có nhớ Ozono-san có đưa đồ ngọt cho em sau khi kết thúc buổi quay MV.
🧀: Hehehe
🌱: Sau khi kết thúc buổi quay, lúc mọi người dặn bọn em trở về vào ngày mai ở cửa khách sạn, Ozono-san nói với em: “Nè, gói kẹo này cho em”
— Đột nhiên đưa mỗi đồ ngọt thôi à? (cười). Kiểu tạo bất ngờ đó nhất định sẽ làm người ta giật mình
🧀: Em nghĩ (bởi em ấy là center cho chính bài hát được quay MV này), chắc hẳn Morita-san sẽ mệt nên đưa đồ ngọt cho em ấy chính là 1 cách nói “Em vất vả rồi” của em.
🌱: Và đó chính xác là loại kẹo em hay ăn luôn
🧀: Đúng, trước chị có thấy em ăn loại này, “Ồ, ra là em ấy thích loại kẹo này”, chị ghi nhớ vậy đó
🌱: Wow, điều đó thực sự làm em vui nha
🧀: Sau đấy, lúc đi mua sắm cùng nhau, Hikaru-chan đã nhét món đồ chơi khổng lồ dành cho trẻ nhỏ vào giỏ hàng của em.
🌱: Ahaha, kiểu đồ chơi hình kẹo cao su đúng ko?
🧀: Em tự hỏi liệu em thực sự có mua ko, nhưng lúc sau lại thấy em ấy để lại lên quầy.
—Quả là 1 câu chuyện ấm lòng đấy. Trước đây, các thành viên Gen 2 với Gen 2 mới chưa có trò chuyện mấy đúng ko?
🌱: Đúng thế
🧀: Nhưng trong lúc quay MV, bọn mình ở bên nhau suốt mà, nên chị nghĩ khoảng cách nhất định thu hẹp nhiều đó.
🌱: Với bản thân là 1 thành viên Gen 2, em cũng cảm nhận được khoảng cách với các chị Gen 1 đã thu hẹp rõ nét. Em đã học hỏi được rất nhiều từ các chị í.
🦔: Chính xác là vì có các thành viên Gen 2 tồn tại, Gen 1 bọn chị cảm thấy bọn chị cần hành động giống chị gái. Như Hikaru-chan, em ấy dễ thương cực kỳ, chỉ muốn chiều chuộng thôi. Song em cũng cảm thấy em ko nên nuông chiều quá nên chỉ lặng lẽ dõi theo em ấy từ xa. Và ở đây còn có Rei-chan từ các thành viên Gen 2 mới - em ấy lại là 1 cô gái có năng lực & đáng tin cậy. Mọi người có thể cảm nhận em ấy yêu nhóm nhiều thế nào, & em ấy có mặt tham vọng về công việc. Em ấy nhất định sẽ trở thành thành viên ko thể thiếu của nhóm trong thời gian tới
🧀: Em thấy vinh dự vì chị đã cảm nhận bọn em như vậy đấy
🦔: Nhưng thật lòng mà nói, em chưa có nhiều cơ hội để trò chuyện với các em ấy. Em ko phải tuýp người bắt đầu chủ đề trò chuyện (cười)
🌱: Trong số các chị Gen 1, Risa-san là người em muốn trò chuyện nhất
🦔: Thật sao?
🌱: Thật ạ!
🧀: Risa-senpai, em luôn muốn được thảo luận 1 số chuyện với chị!
🦔: Nghe các em ấy nói vậy làm chị vui! 2 em có thể tới nói chuyện bất cứ lúc nào
🧀: Em nên thảo luận với chị chuyện gì đây… A, cái này khá ngại để nói bây giờ. Tí nữa chúng ta nói chuyện được ko?
🦔: Thế chúng ta gặp nhau ở trong xe trên đường về nha (cười)
—— Vì tất cả 3 thế hệ - Gen 1, Gen 2 & Gen 2 mới - đều ở đây hôm nay, chúng tôi muốn hỏi định hướng tương lai của nhóm. Vừa xong, các bạn có đề cập tới tầm quan trọng trong việc “gia tăng năng lực cá nhân của từng thành viên”, điều đã gây ấn tượng tới tôi. Bằng cách tăng cường sức mạnh từng người như vậy, ý của các bạn là mỗi thành viên đều chia sẻ khát vọng biến nhóm vững mạnh hơn đúng ko?
🦔: Tất cả bọn em đều hy vọng đạt được điều đó. Em nghĩ thể hiện bài hát theo cách mà từng thành viên có thể được coi là nhân vật chính có thể tạo ấn tượng mới lạ cho mọi người. Tất cả bọn em đều khát khao được đứng ở sân khấu Tokyo Dome với tư cách là Sakurazaka46.
🧀: Em thực sự muốn biểu diễn ở Tokyo Dome! Bởi các thành viên Gen 2 mới bọn em gia nhập nhóm sau concert của Keyakizaka46 ở Tokyo Dome.
🦔: Em tin được việc bước chân vào Tokyo Dome qua quá trình hoạt động chăm chỉ chính là bài test năng lực cá nhân của mỗi thành viên. Theo điều đó, việc gia tăng sức mạnh cá nhân ở mỗi thành viên là cần thiết. Em cũng muốn thảo luận việc “trở lại Tokyo Dome” với các thành viên khác sau này.
🌱: Em muốn biểu diễn ở 1 SVĐ lớn. Em cũng hy vọng được đứng trên sân khấu nước ngoài trong tương lai.
🧀: Em thường cảm thấy bọn mình nên trở thành 1 nhóm nhạc vượt qua mọi ranh giới. Dù sao, hoa anh đào đâu phải là loài hoa chỉ nở ở mỗi Nhật Bản.
🦔: Bọn em xem rất nhiều bình luận của fan quốc tế về cảm nghĩ của họ ở trong các video của nhóm. Bọn em thực sự cũng muốn tích cực gặp họ.
Với ánh nhìn thành thật hiện lên trong đôi mắt, cô ấy thẳng thắn chia sẻ cảm xúc: “Mình rất bất ngờ vì đây là single đầu tiên có double A-single trong toàn hệ thống Sakamichi Group, mình còn ngạc nhiên hơn khi được xướng tên làm center”. Mặc dù single lần này đánh dấu lần thứ 5 làm center, tông giọng của cô ấy toát lên sự mới lạ.
Cô ấy cũng tiết lộ thêm rằng cùng với thử thách double A-side singer, nhóm còn thử sức thể loại mới trong từng bài hát. ‘Lonesome Rabbit” là bài hát mang thể loại rock ko giống như các title trước, vũ đạo được tạo ra dành cho bọn mình coi như là khó nhất từ trước đến nay. “What’s “KAZOKU”?” là OP anime “Nhiệm vụ Tối thuợng của Gia đình Yozakura-kun”, đánh dấu bài hát anime đầu tiên của nhóm. “Bọn mình cũng được thử sức với phong cách hát mới. Mình nghĩ bọn mình càng biểu diễn từng bài hát nhiều lần, các bạn càng có thể tận hưởng sự tiến hoá trong đó”.
"Mức độ khó cao nhất từ trước đến nay" có nghĩa là gì đối với 1 nhóm đã liên tục mang đến những màn trình diễn vũ đạo xuất sắc? “Có 1 phần nhảy nước ngoài có tên là “52 Blocks”. Đây là lần đầu tiên bọn mình thử 1 phong cách nhảy đòi hỏi bọn mình liên tục chạm vào cơ thể để tạo ra âm thanh" - cô ấy giải thích 1 cách rõ ràng, chắc chắn. “Khi học vũ đạo, mình ko thể ko ngừng nghĩ về nó.Mình cảm giác mình tiếp tục nhảy ngay trong tâm trí cho bất cứ mình làm gì, hay thậm chí khi mình nhắm mắt”. Trong lúc thừa nhận đây là “thử thách để thực hiện”, cô cũng đồng cảm cho rằng “đó sẽ là 1 phần vũ đạo gây nghiện”
“Bình thường sẽ có các anh chị biên đạo hướng dẫn, song lần này chỉ có các thành viên học nhảy cùng nhau. Dưới sự dẫn dắt của đội trưởng Matsuda Rina, bọn mình đã cùng nhau quay phim & xem lại đoạn phim đó”. Trong quá trình tập luyện phần vũ đạo chưa từng có này, các thành viên đã có nhiều khám phá thú vị. Cô cũng cảm nhận được sự mới mẻ khi quan sát kỹ các hậu bối luyện tập & cùng nhau thúc đẩy nhau tiến bộ. “Vì đây là lần đầu tiên bọn mình làm điều này, mình nghĩ đó là khoảng thời gian để củng cố tinh thần đoàn kết ở nhóm,” cô chia sẻ với vẻ mãn nguyện.
★ Giọng nước mắt “Hạnh phúc” ở SVĐ Quốc gia
Vào tháng 4, nhóm đã tổ chức “5th YEAR ANNIVERSARY LIVE” ở MUFG Stadium (SVĐ Quốc gia) tại Tokyo, thiết lập kỷ lục khi thu hút 140k người trong 2 ngày diễn ra concert. Single lần này đánh dấu khởi đầu cho năm thứ 6 hoạt động, cô ấy hoàn toàn thấu hiểu được tầm ảnh hưởng to lớn khi tiếp nhận vị trí center ở thời điểm lúc bấy giờ. “Mình muốn single lần này trở thành 1 single nâng cao tinh thần đồng đội & đoàn kết tổng thể của toàn nhóm” cô ấy tuyên bố mục tiêu của mình. Cô ấy tiếp tục chia sẻ: “Mình muốn tất cả chúng ta cùng nhau làm việc để tạo ra (single này) mặc cho bất kể sự khác biệt về thế hệ”. Tất cả đều đồng lòng tiến bước về phía trước. Lời nói của cô ấy thấm đẫm 1 sự quyết tâm mạnh mẽ.
Trong ANNIVERSARY LIVE, có 1 khoảnh khắc hiếm hoi cô ấy rơi nước mắt khi chia sẻ cảm xúc bản thân. Cô suy ngẫm: “Mình nghĩ đôi khi nuớc mắt có thể mang hàm ý tiêu cực, nhưng đó là những giọt nước mắt đến từ niềm hạnh phúc thực sự”. "Nhìn thấy vẻ mặt của mọi người & cảm nhận được bầu không khí ấm áp đó khiến mình rất hạnh phúc, lòng tràn đầy biết ơn. Mình đã có thể truyền đạt chính xác những gì mình muốn nói" - cô nói trong khi trân trọng khoảnh khắc đó.
“Mình hy vọng single lần này sẽ vui vẻ gấp đôi bình thường. Mình luôn làm việc với hy vọng tất cả Buddies sẽ tận hưởng điều đó, mình rất vui khi các bạn đón nhận với tâm thái như vậy, thế nên mình sẽ tiếp tục cố gắng hết mình”.
Với tình cảm chân thành dành cho Buddies được khắc sâu trong trái tim, em ấy sẽ dành giai đoạn “trái ngọt” này để tiến tới tour diễn arena sắp tới & Tour châu Á.
Hii: Em luôn yêu thích idol, nhưng trong lúc xem các màn trình diễn trực tiếp, em đột nhiên tự hỏi "Họ sẽ thấy khung cảnh gì từ sân khấu nhỉ?". Em muốn tự mình ngắm nhìn khung cảnh đó nên đã quyết định làm idol.
Airi: Em cũng yêu thích idol, nhưng Sakurazaka46 đặc biệt kết hợp được sự mới lạ với linh hoạt. Em đã có ý nghĩ "Nếu mình có thể biểu diễn 1 cách ngầu như các chị thì vui biết bao" nên em đã thi tuyển vào Sakurazaka46.
▶ Vì các bạn đang làm công việc idol, có khi nào các bạn cảm nhận được sự biết ơn hay thất vọng ko?
Hii: Bọn em gọi fan của tụi em là “Buddies", được nhin thấy nụ cười của các bạn hay nhận những lời ý nghĩa từ các bạn í khiến bọn mình vô cùng hạnh phúc! Do đó, như 1 cách đáp lại - hoặc đúng hơn là nguồn sức sống cho những người ủng hộ bọn em - bọn em sẽ nỗ lực mang tới sự hiện diện, màn trình diễn truyền cảm hứng cho các bạn.
Airi: Đó là khi em nhìn thấy Buddies nở nụ cười trong các buổi diễn, hay nhìn thấy các bạn cảm động. Chính những khoảnh khắc đó khiến em nhận ra màn trình diễn thực sự chạm tới trái tim mọi người chính là điều em hạnh phúc nhất!
▶ Liệu suy nghĩ hay cách tiếp cận của bạn có thay đổi kể từ khi ra mắt ko?
Hii: Hồi em mới vào nhóm, mọi thứ đều mới lạ, em thực sự chưa có đủ khả năng quan sát. Nhưng rồi 1 ngày, khi dần bắt nhịp được với hoạt động nhóm, em đột nhiên nhận ra "Có rất nhiều người tham gia sản xuất single/album của bọn mình!". Em luôn tràn đầy sự biết ơn tới họ, càng khiến em muốn trân trọng các sản phẩm của nhóm nhiều hơn nữa.
Airi: Ngay sau khi gia nhập Sakurazaka46, em đã quyết định rằng "Mình sẽ toàn tâm toàn ý với công việc idol!" & ý nghĩ đó chưa hề đổi thay. Bây giờ có các em hậu bối mới vào, em cũng suy nghĩ về cách bọn em có thể khiến các em ấy nghĩ "Họ thật ngầu!", "Mình muốn theo chân họ" khi tham gia hoạt động nhóm.
Về "Nhiệm vụ Tối thượng của nhà Yozakura-san"
▶ Các bạn hãy chia sẻ cảm nhận về OP “What’s KAZOKU?”
Hii: Bài hát lần này tập trung vào thông điệp "Những gắn kết gia đình" - trọng tâm nội dung của anime. Khi em thể hiện, em đã nghĩ tới gia đình & nhận ra rất nhiều điều mới mẻ nên em hy vọng mọi người có thể lắng nghe bài hát với chính suy nghĩ đó.
Airi: Khi nghe bài này lần đầu, bài hát gợi nhắc em về gia đình em ở quê nhà. Em nhận ra em chưa từng bày tỏ tình cảm chân thành của em tới họ nên từ nay, em muốn nhấn mạnh rằng em yêu cả nhà. Điểm em muốn các bạn chú ý nhất là đoạn solo đầu bài của Morita-san! Các bạn hãy lắng nghe thật kỹ highnote trong trẻo của chị ấy.
▶ Các bạn có thể chia sẻ cảm nghĩ khi nghe tin bài hát của Sakurazaka46 được trở thành bài hát mở đầu anime
Hii: Em yêu mến anime, nên em luôn luôn hy vọng bọn em có cơ hội thể hiện 1 bài hát anime vào 1 ngày nào đó. Do vậy, khi bọn em nhận được lời mời, em nhớ em đã rất bất ngờ pha lẫn vinh dự.
Airi: Em cũng thích anime, và trong các bộ anime yêu thích, "Nhiệm vụ Tối thượng của nhà Yozakura-san" chính là bộ đầu tiên em thích! Mới đầu, em còn bán tin bán nghi: "Cái này chắc là mơ thôi ha…" (cười), nhưng một khi có thông báo chính thức về việc bọn em sẽ thể hiện bài hát chủ đề, em thấy yên tâm hẳn.
▶ Các bạn hãy gửi lời nhắn tới các độc giả đang mong chờ OP & anime "Nhiệm vụ Tối thượng của nhà Yozakura-san"
Hii: Em nghĩ sẽ có bạn biết tới Sakurazaka46 sau khi nghe OP, ngược lại, em tin đây cũng sẽ là cơ hội cho fan bọn em tiếp cận bộ "Nhiệm vụ Tối thượng của nhà Yozakura-san". Em thực sự hy vọng các bạn đón xem cả anime lẫn bài hát chủ đề, em muốn trao đổi cảm nghĩ về "Nhiệm vụ Tối thượng của nhà Yozakura-san" với tất cả mọi người!
Airi: Em thực sự hóng OP anime bắt đầu bằng bài hát Sakurazaka46. Em cũng thực sự phấn khích được trò chuyện với cả fan "Nhiệm vụ Tối thượng của nhà Yozakura-san" & Buddies vào mùa thu này. Em nghĩ nhân dịp này sẽ mở ra nhiều cơ hội trò chuyện với Buddies về anime hơn, như "Cảnh đó hay phải ko!". Nên em suy nghĩ đủ cách về việc "Mình muốn khuấy động quá…". Khi nào gặp trực tiếp, các bạn nhất định chia sẻ các nhân vật yêu thích với em nha!
Lời nhắn gửi tới độc giả
Hii: Em nghĩ quan trọng là có sở trưởng. Nó sẽ trở thành điểm mạnh của bạn, khiến mọi người dễ nhớ tới bạn hơn. Thực tế, các hoạt động CLB mà bạn tham gia trên ghế nhà trường có thể rất hữu ích cho sự nghiệp của bạn và mang đến cho bạn cơ hội tỏa sáng!
Airi: Em nghĩ có được tầm nhìn rõ ràng về hình tượng idol bạn muốn hướng tới là 1 điều hay! Hơn cả thế, nếu bạn ko ngừng hướng về phía trước về khát vọng mạnh mẽ "được trở thành idol", bạn chắc chắn sẽ thành công!
Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
✓ Live Streaming✓ Interactive Chat✓ Private Shows✓ HD Quality✓ Free Actions
Free to watch • No registration required • HD streaming
Bị ảnh hưởng bởi 1 con dân đam mê chăm sóc cơ thể như chị mình, mình đã đam mê chăm sóc cơ thể từ hồi Sơ Trung. Mình đã ko còn dùng Nivea nữa, bây giờ mình đang dùng kem dưỡng thể “Long-Lasting Moisturizing Fragranced” của Johnson. Sau khi tắm xong, mình chuyển đổi giữa mùi đào & ko mùi dựa theo tâm trạng hôm đó. Để giảm sự mệt mỏi & sưng tấy sau khi nhảy, mình sẽ dùng “CBD SPORTS BALM” (roun wellness) Nhắc tới kem tay, mình hoàn toàn ko dùng bất kỳ nước hoa nào. Mình sẽ thoa ‘for the F”, 1 loại kem tay cũng cung cấp khả năng chống nắng SPF trước khi đi làm hoặc đi ngủ Mình vẫn đam mê ngâm bồn trong thời gian dài nên mình đang tích trữ 1 lô muối tắm. Khi muốn đổ mồ hôi, mình dùng “Bakanto” và vào những ngày cần thư giãn, mình sẽ dùng “Famous Hot Springs của Bathclin” Mùi yêu thích của mình là mùi “Noboribetsu Karurusu” & mùi “Nyuto”. Gần đây, mình bị đam mê đọc tiểu thuyết trong lúc ngâm mình trong bồn tắm; mình mới đọc xong bộ “Kokuho” của Shuichi Yoshida-san Nói chung, nếu mình chăm sóc da quá mức, da mình sẽ trở nên thô ráp, vì vậy mình cẩn thận ko chăm sóc quá đà & luôn duy trì thói quen chăm sóc da thông thường của mình. Mình cố tập các bài giãn cơ toàn thân hằng ngày. Mình sẽ trải thảm tập yoga & làm các động tác thường làm trước tổng duyệt trong 5-10p. Mình thường tập cái này sau khi tắm, và nếu có thời gian, mình cũng tập cả sáng nữa.
Khi nhảy, mình để ý đến sự khác nhau trong phạm vi chuyển động giữa bên trái & bên phải, do đó, giãn cơ là vô cùng cần thiết để giúp mình cân bằng cơ thể. Nhưng vào những hôm mình quá mệt, mình sẽ tin dùng thiết bị massage có tên “Gorilla Power Grip”. Đây là công cụ 2-trong-1 nhằm giảm giảm mệt mỏi ở bắp chân & lòng bàn chân. Bởi vì nó nhỏ gọn, mình luôn mang theo mỗi khi đi tour. Mình đặc biệt chú trọng uống nhiều nước, mình thường xuyên mua nước khoáng “Zaiho Onsen” & uống ở nhiệt độ phòng. Nhắc tới đồ ăn dinh dưỡng, mình thực sự mê natto & okra. Trước buổi diễn, mình toàn ăn cơm natto để tiết kiệm năng lượng của mình. Mình thường ăn okra trong salad hoặc bọc với thịt.
Vì tập nhảy nhiều nên cơ thể mình khá săn chắc, đặc biệt là chân — rất nhanh & săn chắc… Mình muốn thon gọn hơn một chút và đã cân nhắc việc ăn kiêng, song vì ý chí chưa đủ mạnh mẽ nên mình luôn ăn quá nhiều mà ko hề nhận ra. Đó là vấn đề hiện tại của mình nè (cười).
Lời hứa tưởng chừng trêu ngươi đó hóa ra đã trói buộc Wako lại suốt 10 năm qua.
Học thạc sĩ ở nước ngoài rồi trở về nước với chuỗi thành tích ấn tượng & bao lời mời chào từ khắp mọi nơi, cậu quyết tâm vào bệnh viện địa phương Sakura, không ngừng phấn đấu và có được chức danh Trưởng khoa Phụ sản ở đây. Mọi hành động của Wako ở nơi cậu từng thực tập như 1 lời khẳng định đanh thép đánh thẳng vào người đã lập ra lời hứa rằng:
“Tớ sẽ chờ Ui trở về. Lúc đó, tớ sẽ đưa câu trả lời cho cậu”
“Cậu tò mò chuyện tình yêu quá đó, Ui-chan”
Wako tự mình phá vỡ khoảng lặng bằng 1 lời nói dối. Sức khỏe của Ui vẫn đang ở tình thế “50/50”, chưa kể vị này xin nghỉ việc mà không một lời giải thích cho ban lãnh đạo bên đó, yêu cầu tất cả nhân viên ở khoa Phụ sản và ban lãnh đạo bệnh viện phải giữ bí mật về tung tích của cô. Đối với Wako, cách Ui trở về bệnh viện Sakura không phải là kịch bản mà cậu mong muốn. Thà rằng Ui xin nghỉ công tác ở bên đó mà về đây làm ổn định lâu dài thì tốt biết bao. Sao mọi thứ đến mà không cho cậu giây phút nào để chuẩn bị.
Đồng hồ treo tường chỉ 8h50, Wako vội thu dọn lá cây trên bàn, nói:
“Tớ phải đi trước đây. Có gì tớ lại ghé qua chỗ cậu tiếp nhé”
“Wako!”
Ui gọi, Wako nín thở chờ cô bạn nói mà không thấy lên tiếng lời nào.
“Có chuyện gì thế?” Cậu quay đầu lại
“À…” Ui khẽ giật mình, lắc đầu nhẹ “Không có gì đâu. Wako đi đi, kẻo lại muộn giờ”
Nét mặt đượm buồn đó, cậu chắc chắn là đến từ lời nói dối vừa xong. Biết rõ gặp Ui ở nơi đây đồng nghĩa với việc phải đối diện với cảm xúc thật lòng của mình, song cậu vẫn như vậy, cứ mãi trốn tránh. Mỗi lần đứng trước Ui, Wako đeo lại lớp mặt nạ của “Matsumoto Wako” để nói chuyện.
Đóng sập cánh cửa phòng bệnh, Wako cố lấy lại sự bình tĩnh, ngước lên trần bệnh viện, lẩm bẩm:
“Mày tệ quá, Wako ơi”
—
Bữa trưa nọ, ngoại trừ điều dưỡng Nakagawa Chihiro đi hỗ trợ ca mổ do Phó Giám đốc phụ trách, bác sĩ Inaguma Hina & y tá Meguro Hiiro mang cơm nhà, Wako ngồi ăn trưa cùng phó khoa Katsumata Haru, bác sĩ Asai Konomi, Sato Neo và y tá Yamada Momomi ở căng tin bệnh viện. Họ đều là những người trực tiếp chữa bệnh, chăm sóc Yamakawa Ui ở đây, đồng thời là hội đồng tham vấn chuyện tình cảm của Trưởng khoa với cựu bác sĩ Phụ khoa nổi danh 1 thời ở bệnh viện đa khoa Tokyo.
“Wako-san, dạo này anh không thăm Yamakawa-san nữa à?” khôngnomi hỏi
Wako thở dài đầy phiền não: “Chưa… Công việc ngập đầu quá. Dạo này anh với Haru-san phải đi học phương pháp chữa ung thư vú đời mới ở chỗ cổ từng làm”
“Ôi!” Neo ngạc nhiên “Chỗ bệnh viện đa khoa Tokyo đã du nhập mấy phương pháp mới ở nước ngoài nhanh thật đấy”
“Bên đấy giàu hơn bên mình là cái chắc” Konomi nói lời thật lòng “Năm nào chẳng lên báo về việc phẫu thuật thành công 1 bệnh nhân mắc bệnh này bằng phương pháp nọ. Bảo sao ai ai cứ 1 mục tiêu vô đấy để làm”
“Nhưng chỗ đấy làm áp lực lắm” Momomi kể “Bạn em ký hợp đồng 3 năm ở đó, 3 năm sau gặp lại thấy mắt thâm, mặt không tươi nổi, người suýt gầy như mẩu giấy”
“Yamada-chan, em kể phóng đại quá” Haru nói đỡ “Bên họ là bệnh viện tuyến đầu, khối lượng ca bệnh cần xử lý chắc chắn nhiều hơn bên mình rất nhiều, chuyện bác sĩ bị áp lực là điều vô cùng bình thường. Đến anh thi thoảng còn bù đầu vì xem hồ sơ bệnh án, giấy xét nghiệm của bệnh nhân từ các lần khám trước để theo dõi”
Haru nói thêm: “Tình cờ thế nào mà phương pháp mới lần này sẽ giúp tỉ lệ khỏi bệnh của Yamakawa-san lên khoảng 35-44%”
“Cũng gọi là có hy vọng hơn so với lần đầu chẩn đoán đấy, Trưởng khoa” Neo hăng hái “Anh có định nói cho chị ấy biết không?”
Kể từ ngày hôm đó, cậu phải căng mình trong guồng làm việc. Chưa kể đợt vừa rồi được Giám đốc cử đi học phương pháp mới bên bệnh viện đó. Đâm ra, Wako không biết rõ tình hình của Ui như thế nào. Momomi - y tá phụ trách cho Ui - chỉ bảo rằng cô ấy vẫn như vậy: năng trò chuyện, đọc sách, đôi khi đi dạo quanh khuôn viên bệnh viện để thay đổi không khí. Thi thoảng sẽ có Konomi và Neo đưa thông số kiểm tra tình trạng sức khỏe cho cậu theo dõi. Nhìn chung là nốt nhân đó vẫn chưa di căn hoàn toàn, có khả năng chữa khỏi nếu có phương pháp phù hợp, tiếp tục chăm sóc giảm nhẹ theo đề nghị của bệnh nhân.
“Mà em cứ tự hỏi…” Momomi tự hỏi “Tại sao chị ấy lại chọn chăm sóc giảm nhẹ nhỉ?”
“Bởi vì…” Wako giải thích “Ui từng chứng kiến cảnh gia đình tan nát sau khi bán hết toàn bộ tài sản để chạy chữa”
Wako kể 3 năm trước, Ui bỗng gọi cậu đi uống rượu giải sầu. Tới nơi, Ui đã uống tới cốc thứ 3, cậu cản không nổi nên đành gọi 1 ly ngồi nghe. Ui kể bên khoa Phụ sản có tiếp nhận 1 bệnh nhân ung thư giai đoạn 3. Song thay vì lắng nghe nguyện vọng của bệnh nhân, người nhà lại kiên quyết lựa chọn phương pháp xạ trị. Thế là những ngày tháng sau đó, trải qua từng đợt xạ trị, bệnh nhân không thèm ăn, nôn mửa, cơ thể đau buốt, thi thoảng còn lên cơn hoảng loạn, sau này chẩn đoán thêm là rối loạn tâm thần. Điều đáng buồn, gia đình bệnh nhân hết vay mượn khắp nơi rồi đem tài sản đi thế chấp, cứ thế, áp lực tài chính, áp lực tinh thần khi ở bên bệnh nhân đè nén họ, những cuộc cãi vã diễn ra ngày càng nhiều. Họ cãi nhau, bệnh nhân còn nghe thấy được, cứ cầu xin “cho tôi chết đi”, “tôi không muốn làm gánh nặng cho gia đình nữa”, cô phải đứng trung gian xử lý mọi thứ. Cho tới giây phút cuối cùng trước khi qua đời, bệnh nhân chỉ nói duy nhất với cô rằng “Cảm ơn bác sĩ, nhưng tôi chịu không nổi nữa”. Lúc cô tiết lộ điều đó với gia đình, cô dằn vặt bản thân đã không đứng về phía bệnh nhân, để họ cứ cuốn theo cơn đau đớn tột cùng cả về vật chất lẫn tinh thần, gián tiếp đẩy gia đình vào vực thẳm. Cho dù gia đình họ không oán trách, thậm chí còn cảm ơn vì giúp họ vỡ lẽ nhiều điều sau biến cố, Ui tự cảm thấy mình không làm trọng trách của 1 bác sĩ có lương tâm. Đó là giây phút hiếm hoi Ui rũ bỏ dáng vẻ mạnh mẽ, kiên cường để chạm tới góc khuất ít ai biết tới. Cô nhạy cảm, cô dễ để tâm trong lòng, và cô cũng là 1 con người đang học cách đứng dậy sau cú ngã đầy ám ảnh trong sự nghiệp làm bác sĩ.
“Nghe anh kể, em đã hiểu quyết định của chị í rồi”
“Chuyến này ngoài đời gặp suốt” Konomi thở dài “Ở bất cứ giai đoạn nào, người nhà luôn có tư tưởng ‘được tới đâu, hay tới đó’ mà không hề nghĩ bệnh nhân trong năm tháng tới sẽ phải trải qua như thế nào?”
“Là bác sĩ, chúng ta lại càng không thể nói thẳng tỷ lệ chữa khỏi, bởi làm vậy là không tôn trọng cảm xúc của bệnh nhân lẫn người nhà bệnh nhân” Neo ngả người về sau “Chưa kể Yamakawa-san biết rõ cơ thể không chịu nổi xạ trị nên chủ động xin chữa bệnh giảm nhẹ”
“Chuyện xạ trị hay không luôn là 1 quyết định đòi hỏi sự chấp thuận của chính các thành viên trong gia đình bệnh nhân, kể cả bệnh nhân. Bác sĩ chúng ta luôn cố gắng đưa ra các phương pháp chữa bệnh tốt nhất có thể dựa trên tình trạng bệnh của bệnh nhân, khả năng tài chính của gia đình bệnh nhân và cả trình độ chữa bệnh của đội ngũ bác sĩ, y tá” Haru quay sang nói Wako “Trưởng khoa nhà mình si tình lắm nên người ta đề xuất cái là đồng ý”
“Haru-san, làm ơn đừng “thuyền này nhảy thuyền nọ”, mắc gì cậu lại xì đểu anh về chuyện này” Wako giãy nảy “Ui-chan là người đề xuất, song anh phải xem xét kết quả xét nghiệm, chụp chiếu các thứ mới quyết định như thế chứ”
“Thì chỉ có đi yêu con gái người ta mới nói OK nhanh tới 4,221 giây”
“Haru-san, cậu nghiêm túc đếm anh đồng ý trong bao lâu hả!?”
“Em không cố ý, em quan sát anh hay phân tích 1 hồi rồi mới đưa ra quyết định, chứ thế này ngoại lệ là rõ”
Momomi bồi thêm: “Không những vậy, hôm nào rảnh là qua phòng chị ấy chơi. Tuần nào cũng kêu bọn em đi thay lọ hoa mới cơ. Các phòng khác chắc gần 2 tuần mới thay hoa”
“Chưa kể, thỉnh thoảng còn tự tay đi thay hoa cơ” nhân chứng sống - Asai Konomi kể “Sáng nay, Trưởng khoa mang 1 bó hoa … tới phòng Yamakawa-san cắm, ngồi chơi 1 lúc rồi đi chuẩn bị cho ca phẫu thuật lúc 10h sáng”
“Kết luận lại là anh có định tỏ tình chị ấy không?”
Neo chốt hạ cuộc trò chuyện bằng 1 câu hỏi thẳng. Ánh mắt của 4 người nhìn vào Wako, chờ xem cậu sẽ phản hồi thế nào.
“Anh không biết nữa….”
Wako ôm đầu gục xuống bàn. Sự bất lực lúc này khiến bữa trưa ăn không ngon miệng. Tỷ lệ chữa khỏi bệnh từ 10-20% lên được 35%-44% là 1 cách biệt khá lớn. Dù vậy, cậu không dám nuôi hy vọng nhiều. Có những biến số bỗng dưng ập đến làm cậu không lường tới, không trở tay kịp. Cậu không muốn Ui trải qua cảm giác đó. Cậu càng không thể tự mình đưa Ui làm chuột bạch cho phương pháp điều trị mới. Lỡ đâu không thành công, bệnh cô ấy trở nặng, cậu không hoàn thành đúng trọng trách của 1 bác sĩ mất. Thứ khiến cậu sợ hơn chính là vĩnh viễn không đưa ra câu trả lời sau khi cả 2 cùng trở về nơi đây. Nếu như Ui ra đi, cậu sẽ ôm mãi tình đơn phương trong lòng mà sống tới cuối đời.
“Hay là anh hỏi ý kiến chị ấy đi” Haru lên tiếng
Wako ngồi dậy, uể oải: “Hể, cái đấy có liên quan tới chuyện tỏ tình không vậy?”
“Ý em là anh thử hỏi Yamakawa-san xem chị ấy có muốn chữa dứt điểm bằng phương pháp mới này không?”
“Nhưng mà 35-44%...”
“Nó chỉ là tỷ lệ. Quan trọng là ý chí ở người bệnh & nỗ lực của đội ngũ chúng ta. Có được cả 2 yếu tố đó, mọi bệnh tật rồi sẽ qua hết“
“Haru-san, cậu…”
Mặc dù là Phó khoa, Haru trưởng thành hơn so với Wako. Nói không ngoa, Haru là “dây cót tinh thần” của Wako.
Konomi giơ tay đồng tình: “Chính anh từng bảo nếu chúng ta cố gắng, mọi thứ sẽ không vô ích. Nên Haru-san nói đúng, tỷ lệ chỉ là 1 thước đo, tất cả nằm ở cách chúng ta chiến đấu thế nào?”
“Em cũng đồng ý” Momomi giơ tay “Là y tá chăm sóc trực tiếp cho chị ấy, em thật lòng muốn Yamakawa-san khỏi bệnh, được trở về với cuộc sống hằng ngày”
“Chị ấy đã tin tưởng để bệnh viện chúng ta chữa bệnh như thế, bọn em cũng muốn giúp sức cho Trưởng khoa” Neo giơ tay “Tất cả đồng thuận nhất trí cao”
“Wako-san, anh đừng quên là đằng sau anh còn đội ngũ bác sĩ, y tá được đào tạo bài bản, sẵn lòng vì bệnh nhân. Điều quan trọng lúc này là anh nên nói chuyện nghiêm túc với Yamakawa-san. Anh nên dứt điểm luôn, không để chị ấy chờ nữa. Anh bắt chị ấy chờ thế, em thấy nó vẫn ‘giậm chân tại chỗ’ thôi” Haru đập nhẹ tay vào vai cậu “Làm thôi, cơ hội cho anh đấy”
Công tác ở đây 5 năm, trải qua rất nhiều lần gặp gỡ & chia ly, đây là lần đầu tiên cậu mới có lại cảm giác đầm ấm trong tập thể khoa Phụ sản, giống như lúc nơi đây giang tay chào đón cậu 10 năm trước. Đó chính là sự khác biệt ở bệnh viện Sakura, nơi tinh thần tập thể noi gương, tương trợ lẫn nhau là cốt lõi hoạt động.
Wako tránh mặt Ui vì cậu đã làm tổn thương cô ấy. Tuy nhiên, lời hứa là lời hứa, cậu không thể thất hứa. Lại càng không trốn tránh được thêm, có tránh thì vẫn tới lúc phải gặp mặt để trao đổi bệnh tình. Cậu từng trách Ui trở về Sakura không đúng lúc, trách Ui mạnh bạo giao toàn bộ tính mạng cho cậu, thay vì tìm đến các bệnh viện hàng đầu khác để chạy chữa. Giờ thì cậu mới hiểu Ui tin cậu sẽ tạo nên phép màu để chữa khỏi, tin cậu sẽ là 1 bác sĩ chân chính, sống đúng với lương tâm của mình, đúng như mong ước của Ui.
“Mọi người” Cậu cúi đầu tại chỗ “Cảm ơn đã đặt niềm tin vào anh”
“Trưởng khoa có chỉ đạo gì thì bọn em theo đó” Neo đại diện lên tiếng
“Mời anh” Haru ra hiệu
Wako nhìn xung quanh cậu 1 lượt, ngắm nhìn từng khuôn mặt đã gắn bó với khoa Phụ sản nói riêng và bệnh viện Sakura nói chung. Cậu định lên tiếng thì tiếng hét “Wako-sensei! Wako-sensei!” vang lên. Tất cả đều hướng ánh mắt về 1 bạn nam cao ráo đang chạy thật nhanh về phía cậu.
“Có chuyện gì vậy? Meguro-san”
“Anh bình tĩnh lại đi rồi hẵng nói’” Neo vuốt lưng Hiiro
Meguro Hiiro, nam điều dưỡng ở khoa Phụ sản, vừa thở hổn hển vừa nói: “Bệnh nhân Yamakawa…”
“Yamakawa!” Wako đứng phắt dậy “Ui bị làm sao?”
“Bệnh nhân lên cơn sốt cao, bị tức ngực”
“Hả!?” Neo ngạc nhiên “Sáng kiểm tra mọi chỉ số của chị ấy vẫn bình thường mà. Em phát hiện khi nào?”
“Dạ, là bác sĩ Hina phát hiện. Em ấy mang cơm tới thì phát hiện chị ấy đã như thế rồi. Em ấy tính gọi cho anh thì bị chị ấy can lại, bảo ‘Đừng gọi’ nên Hina-chan mới nhờ em đi báo giúp mọi người”
Cái bà này thật là…, lòng Wako nóng ran cả lên, chỉ muốn lao thật nhanh tới chỗ phòng bệnh số 9 để mắng "Nữ bác sĩ bất khả chiến bại" không hề quan tâm tới bản thân tí nào.
“Dạ vâng, nhưng mà Wako-sensei…” Hiiro lo ngại “Em lỡ gọi anh như thế, Yamakawa-san có nói gì không?”
“không sao đâu” Wako trấn an “Cậu ấy sẽ không để bụng chuyện em nói anh đâu. Em làm tốt trọng trách của mình, đó là điều đáng khen"
Wako đứng dậy chỉ đạo: "Mọi người, chúng ta phải tạm dừng bữa trưa sớm. Bệnh nhân đang cần được cấp cứu gấp, tất cả mau chóng vào vị trí"
Tất cả đồng thanh "Đã rõ" đáp lại chỉ thị của Trưởng khoa Wako. Tính Ui hay có kiểu “miệng nói không, nhưng thực tế thì ngược lại”. Cậu biết thừa cô bạn làm vậy để cậu bớt lo lắng. Giá như cậu có mặt lúc đó, cậu sẽ la Ui không ngót nổi cái đầu lên. Thân là bác sĩ hàng đầu về phụ sản, nhưng chẳng quan tâm bản thân tí nào. Cứ phải loạn 1 trận mới làm người khác chú ý tới đây.
“Khá lắm, coi như cậu đang chiếm ưu thế đi, Ui. Tới lượt tớ phản công đây”
—
Mấy tiếng sau
Sau khi thực hiện các biện pháp hạ sốt, kết hợp với chụp chiếu và chọc nhân ở ngực mang đi xét nghiệm, kết quả chẩn đoán cho biết khối u ác tính đang ở diễn biến xấu, cần phải phẫu thuật khẩn cấp để gỡ bỏ khối u. Ngồi trong phòng làm việc của mình, Wako thở dài, sớm biết ngày này sẽ đến.
“Momomi-san & Hiiro-kun, tình hình bệnh nhân thế nào rồi?”
“Các chỉ số đã ổn định, nhưng chị í…” Momomi ngập ngừng “không nói 1 lời nào cả”
Hiiro nói thêm: “Chị ấy cứ nhìn vào lọ hoa hướng dương mà anh cắm suốt”
Coi như cô bạn đó vẫn ổn đi, nhưng có 1 điểm khiến cậu lấn cấn
“Khoan, sao lọ hoa đó chưa thay đi?”
“Tại chị ấy kêu không vứt hoa đấy, anh ơi” Vẫn là nhân chứng sống - Asai Konomi - lên tiếng “Em vào kiểm tra sức khỏe mấy lần đều thấy lọ hoa đó. Thấy hoa héo gần hết, em xin thay thì Yamakawa-san bảo em để nguyên đấy”
“Chứng tỏ chị ấy muốn gặp anh đấy, Wako-san” Haru động viên “Anh nên tới phòng chị ấy còn hơn”
“Haru-sensei, cô ấy giận thì cứng đầu, bướng lắm”
“Ngược lại, nếu anh chủ động, mọi thứ lại khác đấy” Haru chẹp miệng “Là Trưởng khoa Phụ sản, chữa thành công biết bao bệnh nhân, vậy mà chỉ riêng chuyện này, anh làm không nổi, em đến chịu”
Wako bao biện: “Neo-sensei, em có ý gì khi nói câu này vậy?”
Konomi bênh đồng nghiệp: “Thôi anh ạ, Neo-sensei nói đúng quá nên anh không dám thừa nhận”
“Đâu có!” Wako cãi lại “Anh hỏi thôi, với cả khoa này thích trêu anh thật đấy”
“Nhất là kể từ có Yamakawa-san ở đây” Haru chốt hạ 1 câu chí mạng “Wako-sensei, anh nên đi gặp còn hơn. Thà nghe người ta mắng 1 hồi còn hơn không thèm gặp mặt. Đúng không, Momomi-san?”
Momomi đồng tình: “Vâng, trong thời gian Wako-sensei bận việc, ngày nào chị ấy cũng hỏi anh đâu, ăn uống đủ bữa không, có làm tốt công việc của mình không, bảo anh là 1 kẻ ngốc nghếch giàu lòng trắc ẩn, tốt bụng”.
Momomi nói thêm: “Đúng là chị ấy giận đôi phần vì bị anh làm tổn thương. Nhưng “giận” lại là hành vi xích con người lại gần, cùng nhau giải quyết, tháo gỡ khó khăn trong 1 mối quan hệ bình thường.
“Chị ấy giận đôi khi vì muốn Trưởng khoa chú ý đấy” Neo đặt tay lên vai cậu, động viên “Nhân lúc thế này, mình triển lẹ đi”
Cả bọn đứng bu quanh Wako, bắt cậu ngồi dậy, bỏ giấy tờ xét nghiệm xuống bàn, chỉnh tề lại quần áo, trang phục. Đặc biệt hơn, Hina mang vào 1 bó hoa hồng đỏ thẫm tươi rói, dúi vào tận tay mà bảo cậu sớm thay lọ hoa hướng dương ở phòng cô ấy.
“Sáng nay mới mua mấy bó, đã cắm cho 1 số phòng rồi, còn mỗi bó này định xin ý kiến Trưởng Khoa thì gặp chuyện. Có gì anh thay hoa ở phòng chị ấy nhé”
Wako cầm lấy bó hoa đó, trong lòng đầy bấp bênh, mâu thuẫn giữa việc nên đi gặp hay không. Cậu chủ động không tới thăm Ui thường xuyên vì không nỡ để cô ấy nhớ lại những lời tổn thương của cậu năm nào. Cậu rất muốn xin lỗi Ui, song lại lấy lý do “khối lượng công việc dày dặn” để không phải làm vậy. Nhưng ông Trời dường như nhìn thấy được tâm ý & réo rắt cảm giác đau đớn khi thức dậy khỏi cõi ác mộng ban sáng cho cậu. Trong giấc mơ đó, cậu phải chứng kiến Yamakawa Ui chết mòn mỗi ngày vì cậu không quan tâm, không yêu thương. Cậu cầu xin, cậu gào thét, cậu khóc cho tới lúc tỉnh dậy, nước mắt còn rơi lã chã trên mặt. Đêm nào cũng vậy, có thay đổi cục diện nhiều tới đâu, Ui vẫn ra đi vì bệnh tật, còn cậu ngày qua ngày chỉ biết gặm nhấm cú sốc quá lớn.
“Anh…” Vì quá ngại, Wako nói khác “Anh đi ra chỗ khác hít thở không khí đã”
Cậu bối rối cầm bó hoa đi ra khỏi phòng. Được 5 bước, cậu ngoảnh đầu lại cho tới lúc đóng sập cửa phòng làm việc. Đi 1 đoạn, cậu mới phát hiện không ai theo chân cậu tới phòng, bèn nghĩ:
“Mình nghĩ quá rồi, mình nên tin tưởng họ chứ. Thôi được, mình sẽ cố gắng”
Cách phòng làm việc của Trưởng khoa chỉ mấy bước chân, cậu đã tới phòng bệnh nhân Yamakawa Ui. Đứng trước cửa phòng, Wako sớm biết số phận của mình khi mở cánh cửa ra. Những lời mắng mỏ, la lối, cậu đều chuẩn bị thần từ trước.
“Cốc cốc”
“Tớ vào đây”
So với lần cuối gặp Ui, từng lớp đồ đạc, nội thất của gia đình cô ấy mang tới đã đổi thay nét đơn sơ vốn thấy của căn phòng. Duy mỗi bình hoa hướng dương cắm hơn 1 tháng nay chưa được thay hoa mới, và Yamakawa Ui chờ được gặp cậu từ rất lâu.
“Wako-kun…” Ui ngạc nhiên, nhưng không phải vẻ tươi vui như mọi lần “Cậu đến rồi à…”
“Ừ” Wako gượng cười “Xin lỗi vì đã không thăm cậu gần đây”
Ui lắc đầu, thay lời nói “Ừm, mình biết mà”. Mọi người nói đúng, Wako tự đến đây là tự khắc Ui sẽ không giận dỗi gì. Song không hiểu bằng cách nào đó, Wako lại cảm nhận Ui đang tạo khoảng cách với cậu, đúng nghĩa mối quan hệ bác sĩ - bệnh nhân thông thường. “Bầu không khí im lặng quá, mình không thích tí nào” Wako thầm nghĩ, thầm ước Ui khuấy động như bình thường.
“Bình hoa kia… Ôi trời, nó héo hết cả rồi… Chậc chậc, để thế thối phòng…”
Wako vừa đi, vừa càu nhàu không ngừng với bình hoa hướng dương. Đúng hơn, cậu đang thực hiện vai trò người chủ động gợi mở 1 chủ đề trò chuyện cho đối phương như Ui ngày trước.
Vừa nhấc 1 bông ra khỏi lọ, cậu nhăn mặt lại, suýt không chịu nổi mùi thối. Cậu nhanh chóng bê lọ hoa ra nhà vệ sinh đổ đi, tráng qua mấy lần nước rồi mới đổ nước mới vào.
Wako lập tức nhận ra đây là chuyện nghiêm túc. Tiếp xúc trong nghề đã lâu, cậu dần hình thành nên phản xạ cảm nhận chuyện vui, chuyện buồn, chuyện nghiêm túc hay chuyện cợt nhả qua giọng điệu. Đó là con át chủ bài giúp Wako chủ động tránh các rắc rối “tự nhiên rơi vào đầu mình”, cư xử sao cho đúng mực, không làm mất lòng các bên. Với cả, nhớ lại những gì Momomi và Hiiro nói, Ui im lặng, chỉ ngắm hoa hướng dương úa tàn đồng nghĩa với việc cô ấy thực sự muốn nói chuyện riêng với cậu. “Cậu ấy quả nhiên thông minh ở những lúc thế này đây mà” - Wako gật gù thừa nhận khi xâu chuỗi mọi chuyện.
Wako bê lọ hoa trở lại chỗ cũ, rồi lấy ghế ngồi ngay gần Ui. Bàn tay phải vốn chằng chịt đủ thứ dây truyền, nay lại có thêm 1 dây truyền nữa để kìm cơn đau trong người. Cậu đoán Ui đã biết tình trạng của mình đang ở mức nào. Có thể đó là lý do Ui gọi cậu như vậy là để bàn phương án chữa bệnh tiếp theo chăng.
“Ui gọi tớ có chuyện gì vậy?”
“Wako-kun” Ui nhìn hờn dỗi “Chắc cậu biết sự tình hôm nay của tớ rồi đúng không?”
“Ừm…” Cậu gật đầu “Tớ biết, xin lỗi vì đã không ở bên cậu lúc đấy”
“Đừng xin lỗi… Không phải là lỗi của Wako-kun mà… Tớ không nghĩ mình lại lên cơn như thế…” Ui cười gượng “Miệng thì bảo với y tá là đừng gọi cậu, nhưng tận sâu thẳm bên trong lại không ngừng gào thét tên cậu”
Wako buồn trong lòng. “Tại sao Ui lại không ấn nút hay báo gì cho mình?” - câu hỏi đó đã vương vấn cậu từ lúc được Hiiro báo tin tới giờ.
“Thật ra… mấy hôm trước, bên Bệnh viện Đa khoa Tokyo có gọi tớ qua số lạ, kêu tớ trở về đi, nhất định họ sẽ cho tớ mức đãi ngộ tốt nhất có thể, tạo điều kiện cho tớ làm Giám đốc nhiệm kỳ tới, thậm chí họ sẵn sàng cử người tới đón tận nơi…”
Wako chột dạ: “Họ… Bên đó đã biết cậu ở đây à?”
Ui lắc đầu: “Ừ, bằng cách nào đó thì họ lại biết. Về chuyện này, tớ không trách cậu được. Dù sao, tớ đã từ chối họ rồi"
“Hể?”
“Bệnh viện Đa khoa Tokyo là 1 môi trường làm việc hoàn hảo, nhưng việc tớ làm ở đó về lâu về dài chưa bao giờ là bingo của tớ. Họ vẫn có thể tìm được 1 bác sĩ tài giỏi khác thay thế tớ, vẫn có thể tiếp tục hoạt động ngay cả khi không còn tớ ở đó nữa. Cậu có đồng tình điều đó không, Wako-kun?”
Lời Ui nói, Wako không hề không tìm ra điểm nào phản bác. Bệnh viện đó là nơi tinh hoa của các bác sĩ hàng đầu trong và ngoài nước. Mọi thiết bị, phương pháp tối tân nhất đều là họ chủ động tìm đến và du nhập về Nhật Bản, chỉ lại cho các bệnh viện khác. Biết bao người mơ ước vào đó để được khoác lên chiếc áo trắng mang danh “Bác sĩ/y tá/nhân viên Bệnh viện Đa khoa Tokyo” khiến ai ai nhìn phải trầm trồ, ngưỡng mộ. “Mất người này, được người kia” là 1 quy tắc bất di bất dịch, con người không thể gắn bó mãi với 1 chỗ được, đôi khi họ lựa chọn rời đi vì họ cảm thấy họ đã cống hiến đủ, họ rời đi để bắt đầu lại từ đầu - nơi họ được phép thực hiện những dự định dang dở của bản thân. Ui cũng vậy, cô ấy luôn ấp ủ được làm việc ở bệnh viện Sakura ổn định, lâu dài. Việc nghỉ công tác ở nơi đó chỉ là chuyện sớm muộn. Ban đầu, ban lãnh đạo bệnh viên bên đó sẽ hoảng loạn, song mọi thứ rồi sẽ đâu vào đó, cả Ui & bệnh viện đa khoa Tokyo đều phải bước tiếp trên con đường riêng của mình.
“Cậu nói đúng, chỉ là… cậu đã như vậy rồi, cậu tính làm gì tiếp theo?”
“Tớ… sẽ lắng nghe Wako-kun"
"Hể!?"
"Ui muốn Wako tự đưa ra phương án chữa bệnh. Không phải ai khác, Wako chính là bác sĩ Ui tin tưởng nhất lúc này"
Wako ngẩn người. Bằng cách nào đó, lòng cậu không còn những băn khoăn ngổn ngang như mọi lần. Cảm giác mọi chuyện đã rõ ràng hơn bao giờ hết. 10 năm trước, Wako còn dọa Ui rằng sẽ chống mắt lên xem cô bạn lôi kéo mình về đây, giờ thì chính Wako là người chờ đợi Yamakawa Ui trở về nơi đây khi cả 2 đủ trưởng thành, đủ kinh nghiệm & thấu hiểu được cảm xúc dành cho nhau.
"Ui" Wako nhìn thẳng mắt Ui, không để bỏ lỡ cơ hội "Giả sử sau này cậu có bị bệnh gì, cậu có tự nguyện giao phó mạng sống cho tớ không?"
"Giao phó mạng sống" nghe chẳng giống 1 lời tỏ tình tí nào. Nghe nó đậm mùi đe dọa mà ràng buộc. Tuy nhiên, Wako quyết nói vậy vì chính Ui cũng ràng buộc cậu vào lời hứa "trở về bệnh viện Sakura làm việc" suốt 10 năm. Cậu coi đó như 1 sự trả thù để bắt Ui nếm trải cảm giác "bị cậu điều khiển mạng sống" suốt cuộc đời này.
Cậu thậm chí còn sớm hình dung được vẻ mặt bàng hoàng cho tới lúc phán xét vì câu nói quá sức kỳ cục, khác thường. Cậu còn sẵn sàng nghe đối phương càm ràm.
Tuy nhiên, trái với dự đoán, Ui lại mỉm cười đáp: "Nếu được, tớ nguyện để cậu chữa bệnh cho tớ suốt đời"
"Thật á!?"
"Coi kìa" Ui vừa véo nhẹ má của Wako, vừa cười khúc khích: "Cậu thực sự mong được Ui đáp như thế sao!?"
"Đâu có!" cậu cuống lên như chú mèo xù lông "Ui tự suy đoán nhé"
Ui nhìn xuống: "Không phải vậy thì sao Wako-kun lại nắm chặt tay tớ thế"
Ấy chết, Wako vội vã rút tay, trong lòng thắc mắc mình đã nắm lấy tay cô bạn từ lúc nào. Ui đã nhận ra điều đó được bao lâu. Đúng là chỉ có tình yêu mới làm con người ta hành động không giống như mọi ngày.
"À thì…" Wako ngượng ngùng "Cũng có đôi phần đi…"
"He he, Wako không hề thay đổi tí gì. Đó là điểm tớ thích ở cậu"
Ui áp tay cậu lên gò má đã mất đi nét phúng phính. Cái lạnh của tay cậu đang xoa dịu cái nóng bừng ở cơ thể Ui. Cô ấy khẽ cười, bộc bạch:
"10 năm qua, tớ đều ra sức học tập, làm việc chăm chỉ để có thể trở về Sakura 1 cách trọn vẹn nhất. Mọi giây phút tớ dành mỗi ngày đều vì chuyện đó… Tớ làm việc ở bệnh viện đa khoa Tokyo ắt hẳn là để mang những gì tinh tuý nhất ở chỗ đó về nơi đây, giúp bệnh viện Sakura ngày càng phát triển hơn. Đó là ước muốn, là hoài bão không bao giờ mất đi trong lòng tớ…"
Việc vừa thoát khỏi cơn sốt cao khiến giọng Ui chưa lấy lại sự ổn định.
"Tớ đã từng lo… À không…" Ui khựng lại, cố tìm ra từ ngữ thích hợp để lột tả chính xác suy nghĩ thật lòng "Tớ đã rất lo rằng nơi đây sẽ không còn ai biết đến. 1 nơi có bầu không khí nồng ấm của tình người mà phải đi sát nhập với nơi khác, thậm chí phải giải thể, đó là 1 viễn cảnh tớ không hề muốn chút nào, kể cả trong mơ hoặc là ngoài đời thực…"
Yamakawa Ui mà, cô ấy yêu bệnh viện Sakura từ tận đáy lòng. 10 năm chỉ 1 lòng hướng về nơi đã giúp cô đón nhận cảm giác hạnh phúc nhất của việc trở thành bác sĩ.
"Vậy mà… mỗi ngày được đọc những tin tốt ở bệnh viện, được chứng kiến bệnh viện Sakura được xếp vào nhóm bệnh viện có chất lượng hàng đầu trong nước trong những năm gần đây… tớ mừng lắm… Tớ rất vui khi càng có rất nhiều người biết đến nơi đây nhiều hơn… Và tớ đã rất hạnh phúc vì đã đặt đúng niềm tin vào 1 người"
Nói tới đây, Ui hạ bàn tay của cậu xuống lòng và nắm thật chặt. Khoé miệng cô cười nhẹ nhõm, đôi mắt tràn ngập sự biết ơn:
"Từ giờ trở đi, vạn sự nhờ Wako-sensei cứu chữa giúp bệnh nhân ngang ngược này nhé"
Wako dần nhận ra người mà Yamakawa Ui tự hào nhắc đến chính là cậu. Điều đó có nghĩa Ui đã hiểu ra lời tỏ tình ban nãy mà chấp nhận. Ôi, cái tình huống tỏ tình chẳng giống như trong phim ảnh, chẳng có cảnh nam chính cầm bó hoa hồng tươi thắm, nói những lời ngọt ngào với người yêu của họ, chẳng có khung cảnh lung linh nào làm nền cho không gian lãng mạn. Chỉ có không gian 4 góc tường đậm mùi thuốc men với âm thanh của tiếng xe đẩy, xe cấp cứu, tiếng lọ thuốc kêu leng keng, tiếng máy móc kêu típ típ ở bệnh viện.
"Ừ, hãy giao cho tớ, tớ nhất định sẽ làm cậu khoẻ mạnh mãi mãi"
Ui bật cười: "Nhất định đấy nhé… tớ tin cậu…"
"Đã rõ!"
Thế nhưng, đó lại là khung cảnh lãng mạn nhất dành cho 2 người ở 2 số phận khác nhau đã đặt ra 1 lời hứa mới có thời hạn là "vĩnh viễn".
—
6h chiều ngày 24/12/2026,
"Wako-sensei, anh làm việc chăm chỉ rồi"
Gặp được Momomi đẩy xe y tế về chỗ kho, Wako hỏi nhỏ:
"Momomi-chan, cô ấy đâu rồi?"
Momomi chỉ ngón trỏ xuống dưới: "Chị ấy đang đợi anh dưới cửa đấy"
"Cảm ơn em"
Đúng lúc Phó khoa Katsumata Haru với bác sĩ Nakagawa Chihiro đi ngang qua. Cả 2 vừa hoàn thành xong ca phẫu thuật của bệnh nhân mắc u xơ tử cung.
"2 anh đã vất vả rồi!"
"Sếp hôm nay về sớm vậy?"
Wako nhìn đồng hồ Tissot: "Hôm nay là Giáng Sinh, anh nên tự thưởng cho bản thân 1 buổi tan làm đúng giờ chứ"
"Thích ghê, hôm nay em lại có ca trực đêm nên không đi chơi Giáng Sinh được"
"Lịch này cũng khó đổi ca cho ai lắm" Wako vỗ vai "Thôi cố gắng, còn ngày mai"
"Thế còn Wako-sensei?" Haru hỏi "Anh đi hẹn hò với Yamakawa-sensei à?"
Wako dằn mặt: "Cậu biết thừa mà còn hỏi hả, Haru-san"
"Em đâu có cố tình. Tốt nhất là anh xuống đi, đừng để con gái người ta chờ thế"
"Nãy bọn em có gặp Yamakawa-sensei ở dọc hành lang. Trông chị ấy vui vẻ lắm"
Ái chà, đúng là không thể chậm trễ được nữa rồi.
Wako ra hiệu: "Mọi người nói vậy, anh về đây"
"Sếp đi chơi vui vẻ nhé!"
"Anh đi cẩn thận!"
"Có gì nhớ về kể cho tụi này nha"
Vội quá, cậu chỉ biết giơ tay vẫy lại mà không nói gì. Dù sao, đều là đồng nghiệp lâu năm nên hiểu rất rõ tính cách của mọi người trong khoa. Suốt quãng thời gian di chuyển, Wako hào hứng, ngóng chờ từng giây để được thấy khuôn mặt đáng yêu của Yamakawa Ui - bệnh nhân ung thư vú đã được cậu chữa khỏi thành công bằng phương pháp phẫu thuật hoàn toàn mới.
Thang máy vừa mở, Wako đảo mắt tìm kiếm Ui. Trông thấy cô ấy đang đứng ở 1 góc tường gần cửa ra vào bên tay phải, Wako gọi to:
"Ui!"
Cô ấy ngoảnh đầu, tươi cười vẫy tay lại. Wako chạy nhanh về hướng đó.
"Đã để em chờ lâu rồi"
"Không sao đâu, Wako cũng bận việc mà"
Sau khi khỏi bệnh, Ui lập tức xin vào làm ở khoa Phụ sản, khoa cậu phụ trách. Sự xuất hiện của Yamakawa Ui không khác nào "hổ mọc thêm cánh" bởi cặp bài trùng trong giới Phụ sản đều tề tựu hết ở bệnh viện Sakura. Danh tiếng của Ui nhờ thế đã kéo thêm 1 lượng bệnh nhân từng được cô cứu chữa tới Sakura. Khoa Phụ sản giờ đây bận ngày càng thêm bận, song tất cả đội ngũ trong khoa đều lấy đó là niềm vinh dự to lớn, hết mình cứu chữa bệnh nhân ở khắp mọi nơi.
Ui sớm hoà nhập với mọi người trong khoa Phụ sản nói riêng và các khoa khác nói chung. Cô lấy lại dáng vẻ tích cực trước đây, dồn toàn bộ năng lực lẫn sức lực của bản thân mà cống hiến nơi đây mỗi ngày. Đồng thời, cô cũng đang trải qua quãng thời gian hạnh phúc nhất khi trải qua mối tình đẹp với người bạn đại học từng thực tập chung chỗ, là đồng nghiệp, là cấp trên, và là người yêu - Matsumoto Wako.
"Vậy…" Wako nắm lấy tay cô "Chúng ta đi thôi nhỉ"
"Ừm" Ui gật đầu "Wako biết đường tới nhà hàng đó chứ?"
Wako giơ ngón cái: "Anh biết nhé, cứ giao cho anh"
Cả 2 rảo bước ra khỏi bệnh viện Sakura, nơi đã mài dũa 2 viên ngọc thô này, nơi lưu trữ vô vàn kỷ niệm thời thực tập hay thời điểm hiện tại. Matsumoto Wako & Yamakawa Ui, 2 cá tính trái ngược tưởng chừng không thuộc về nhau lại quyết định đến với nhau bằng "sự san sẻ, nguyện chữa bệnh lẫn nhau suốt đời".