Anh ấy, cô ấy, 2 người bí ẩn
Gặp gỡ
Buổi chiều đầu hạ,
1 cơn mưa rào ko báo trước ập xuống,
mặc cho thời tiết cả ngày hôm nay được dự báo nắng oi ả trên 38 độ C.
Murayama Miu, nữ sinh viên năm 2 ở 1 trường đại học tư thục trên Tokyo, vì tin dự báo thời tiết mà ko mang theo ô đi, & kết quả là phải "chạy đua" với mưa để kiếm chỗ trú chân. Người ướt nhẹm từ đầu đến chân.
Mệt nhoài vì phải chạy 1 mạch từ trường ko ngừng nghỉ, Miu đứng tựa vào lan can ven sông, thầm đoán bản thân sau chuyến này sẽ có 1 trận ốm thật nặng. Dẫu vậy, cô vẫn thích đắm mình trong mưa. Bởi vì mưa rơi, những bí bức trong lòng cô cũng cuốn theo, dẫn lối cô theo 1 mạch suy nghĩ rất riêng, tách biệt với thế giới bên ngoài. Hay nói cách khác, giữa mưa với Miu giống như những người bạn "vô hình".
Bỗng 1 chiếc ô đỏ được giơ lên trước mặt cô. Miu lập tức trở lại thực tại, cô chậm rãi ngước nhìn đối phương - 1 người con trai cao hơn 1-2cm, má bầu bĩnh với đôi mắt 2 mí có duyên, ăn vận đơn giản, ngón út của tay cầm ô đeo nhẫn. Mùi của người này thoang thoảng mùi xả vải nhẹ.
Dáng vẻ ấy, Miu hình như đã trông thấy đâu đó ở khuôn viên trường. Song đó chỉ là 1 mớ ký ức hỗn độn trong vô số ký ức khác của Miu.
"Em che ô đi, lạnh đấy"
Giọng nói trầm ấm đang kéo cô tìm tới hơi ấm sau cơn mưa. Chỉ là…
"Xin lỗi, anh là ai vậy?"
Đối phương là 1 người dưng mà Miu mới gặp lần đầu. Cô vẫn nên đề phòng còn hơn.
Anh ấy gãi đầu, nở nụ cười lém lỉnh như thể "chọc tức" sự dè chừng của cô "Trường chúng ta ở ngay đối diện nhau đấy, em ko biết sao?"
Đối diện trường mình à…, Miu bắt đầu lục lọi cái đầu khó hiểu này, kết cục là chẳng nhớ gì. Cô dè dặt đáp lại là cô ko biết. Anh ấy tiếp tục cười, ánh mắt ko tỏ ý trách mắng cô.
"Mai em tan học lúc mấy giờ?"
"Ể!?… Khoảng 3h30 chiều…"
"Vậy…" Anh ấy chủ động đưa tay cô cầm lấy chiếc ô đỏ, vỗ nhẹ 2-3 lần "chúng ta hẹn nhau ở trước cổng trường nhé"
Chưa kịp để Miu đáp lại, anh ấy đã chạy mất, ko để lại bất cứ thông tin cá nhân nào. Miu đứng thờ thẫn nhìn tay đang cầm chiếc ô đỏ của người con trai lạ mặt đó. Mọi thứ diễn ra trong chớp mắt như 1 giấc mơ ngắn ngủi.
Đúng là 1 người kỳ lạ, Miu bước đi, trong lòng để ngỏ rất nhiều điều muốn hỏi nếu có dịp gặp lại người con trai ô đỏ.
—
3h30 chiều hôm sau,
đúng như lời hẹn, Miu đã đứng trước cổng trường.
Thời tiết kể từ lúc xuất hiện cơn mưa hôm qua đã trở mát hơn.
Sau khi dầm mưa hàng tiếng đồng hồ trên đường về nhà, Miu xuất hiện dấu hiệu sốt nhẹ. Cô hắt hơi, sổ mũi, buộc phải đeo khẩu trang suốt 2 ca học để tránh lây bệnh tới người khác.
"Sao mình lại đứng đây nhỉ?"
Cầm trên tay chiếc ô đỏ, Miu bắt đầu hoài nghi tính thật hư của lời hẹn hôm qua. Đáng lẽ Miu phải được biết tên tuổi của đối phương ngay từ đầu, chứ ko phải cảm giác mập mờ như bây giờ. Miu có thể cắp sách về thẳng nhà ngay sau khi tiếng chuông tan ca học của cô vang lên.
Ấy thế mà Miu vẫn chấp nhận đứng chờ người đó xuất hiện.
Vì người con trai ô đỏ học ngay đối diện, Miu liên tục hướng mắt kiếm tìm bóng dáng đó từ hàng trăm sinh viên ở trường đó bước ra. Giờ Miu mới biết ngôi trường đối diện có tên là Bạch Hạ, trái ngược hoàn toàn với tên trường cô - Hắc Thu. So với Hắc Thu, Bạch Thu có nhiều bạn nam học hơn, bạn nào bạn nấy cao ráo, khôi ngô, hút mắt, khiến người đi qua lẫn các bạn ở trường cô đều xì xào, trầm trồ vì họ. Thế nhưng sức hút của họ ko làm Miu say mê ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cô cảm thấy đám con trai thời này rất bình thường, ko đủ ấn tượng để cô chú ý, kể cả các tuyệt chiêu thả thính phải nói là sát gái nhất. Đó là lý do hội bạn thân hay trêu Miu khó có bồ nhất.
Nhưng người con trai hôm qua lại khác. Anh ấy che ô, nhường lại ô để bản thân dầm mưa đi về cho người con gái mới gặp như Miu; cách nói chuyện cũng thế: nhấn nhá 1 cách tinh nghịch, cợt nhả, nói lúc nào cũng nở nụ cười thật tươi. Có thể thấy đó là 1 người hoạt ngôn, dễ kết thân, song ở anh ấy cũng có sự kỳ lạ, bí ẩn mà bản thân Miu vẫn chưa lý giải được.
10p trôi qua kể từ giờ hẹn, cô ko thấy người con trai ô đỏ đâu. Thú thật, Miu ko kỳ vọng lắm về lời hẹn này. Nếu ko phải do cô thử đặt niềm tin, cô đã ko đứng ở đây. Miu hắt hơi, nhìn đồng hồ đeo tay, tự nhủ kim phút chỉ thẳng số 9 sẽ tự giác đi về, coi như bản thân đã bị lừa.
Đúng lúc đó, tầm nhìn trước mắt Miu bỗng bị ai đó che đi.
"Ai đấy?"
Miu linh cảm người này chính là người con trai hôm qua. Sở dĩ vì mùi hương này rất giống mùi xả vải mà cô đã ngửi thấy ở anh ấy.
"Đoán xem~"
Người đó đáp lại với tiếng cười khúc khích. Ngay lập tức, Miu gạt cánh tay đó xuống, quay lại đằng sau để xem. Quả nhiên ko nằm ngoài dự đoán, đó là người con trai đã nhường ô cho cô hôm qua. Anh ấy hôm nay đeo balo đen, ăn mặc na ná như hôm qua. Anh ấy cười khúc khích vì đã trêu được cô. Miu thầm nghĩ người gì tỏ vẻ bí ẩn mà hay ghẹo người khác thế. Anh ấy chủ động lấy lại chiếc ô đỏ từ tay cô, cười lém lỉnh:
"Em thực sự đã đứng ở đây chờ anh"
Chờ anh hả, Miu giận trong lòng. Thay vì đi ra cổng trường như bình thường, anh ấy đã từ đâu chui ra & che mắt cô lại. Nếu ko phải anh ấy hẹn từ hôm qua, chắc cô nghiêm túc nghĩ đây là 1 thằng biến thái ất ơ.
"Sao em lại đeo khẩu trang vậy?"
Cô định nói thì cơn hắt xì ập đến. Thiệt tình, cái giá phải trả của việc dầm mưa cả chiều qua đây. Chính anh ấy còn thấy cô ướt nhẹm, chắc là phải hiểu rõ sự tình này rồi.
"Ồ, hóa ra em bị ốm. Đợi anh xíu"
Anh ấy nhanh chóng cất ô vào balo, lấy chiếc áo khoác nâu hôm qua & choàng lên người cô
"Em choàng tạm áo của anh, chúng ta đi đâu đó nói chuyện nhé".
Miu giật mình trong lúc nắm lấy áo khoác của anh ấy, giọng nhỏ nhẹ hỏi có thể đi đâu được chứ. Rei đáp rằng cứ đi theo anh ấy đi, bảo đảm chỗ sắp tới sẽ làm cô thích. Chỉ vậy thôi, cô đã quyết định đi theo mà ko hề có chút phòng bị gì.
—
2 người vào 1 công viên nhỏ trong ngõ, cách trường 20p đi bộ. Mặc dù đã hơn 4h chiều, ko gian ở đây lại rất yên tĩnh, chỉ có vài ba cô chú trung niên đi bộ hít thở ko khí. Miu ngồi ở 1 ghế dài dưới cây thân gỗ gồ ghề, chờ Reingười con trai đó chạy đi mua cafe ở 1 quán bên đường. Cô gài lấy 1 khuy áo khoác để giữ ko cho rơi xuống đất. Mùi xả vải ở áo khoác tạo cho cô cảm giác anh ấy vẫn đang hiện diện ở đây, ở ngay cạnh cô.
"Cà phê của em về rồi đây"
Người đó trở về với 2 ly cà phê trên tay: 1 ly Latte nóng cho cô & 1 ly Americano cho anh ấy.
Cầm trên tay ly Latte nóng hổi, Miu xuýt xoa uống 1 ngụm nhỏ. Vị đắng của cà phê hòa quyện vị ngọt của sữa đã xoa dịu cảm giác khó chịu trong Miu. Trong khi đó, người ngồi cạnh, đồng thời là người mua cà phê, lại ngồi ngắm cô ko rời mắt. Mỗi lần bị cô liếc nhìn, anh ấy chỉ mỉm cười rồi ngồi ngắm cô tiếp, lBị nhìn thế này, ly cà phê chưa uống giọng nào. Cảm giác mọi chuyện ko diễn ra đúng như dự định, Miu chỉ tay:
"Anh ko định uống cà phê à?"
Rei giật mình, nhìn ly cà phê trên tay mà cười. Ngắm mình tới mức đấy sao, Miu nghĩ thầm.
"Xin lỗi em, tại nhìn em uống trông đáng yêu lắm"
"Đáng yêu sao, anh kỳ thật đấy…"
Rei cười khoái chí, ko hề nhận ra đó là lời chê bai. Anh ấy khom người xuống chống tay lên đùi, ánh mắt nhìn thẳng vào cô ko chút do dự mà đáp:
"Anh kỳ sẵn rồi. Nhân tiện, anh là Ozono Rei, sinh viên Năm 3 khoa Tâm lý học ở Đại học Bạch Hạ. Rất hân hạnh được gặp em"
Miu trầm trồ trước ngành học của đối phương. Được biết ngành học này ko dạy Tâm lý chung chung như mọi người thường nghĩ, nó gồm các phần Tâm lý như Tâm lý học Giáo dục, Tâm lý học Xã hội & Nhận thức, Tâm lý học Phát triển,... để áp dụng vào các vấn đề trong cuộc sống. Nghe đâu, chỉ tiêu ngành này thường lấy rất ít nên có thể hiểu người ngồi đối diện cô là 1 người học giỏi.
Cô ko quên cảm ơn chuyện chiếc ô hôm qua. Rei đáp cô ko cần khách sáo. Anh ấy uống ngụm americano đầu tiên. Cô nhìn từng dòng nước đọng trên thành cốc chảy xuống tay, thầm nghĩ cà phê bị đá át hết vị, uống sẽ bị nhạt phèo.
Rei đặt cốc nước sang bên cạnh, trở lại tư thế vừa xong: "Thế còn em? Em tên gì vậy?"
"Em là Murayama Miu, sinh viên Năm 1 khoa Thiết kế thời trang ở Đại học Hắc Thu…"
"Miu…" Rei cho tay lên cằm, gật gù "1 cái tên đẹp đấy…"
Mọi người xung quanh hay khen tên Miu - 1 cái tên có sự kết hợp giữa 美(Mĩ/mi) & 羽(Vũ/u) với ý nghĩa "Em sẽ tỏa sáng rực rỡ trong cuộc đời bằng chính đôi cánh của mình". Hơn nữa, mọi người cũng khen tên "Miu" khi gọi rất nhẹ nhàng, êm tai.
"Cảm ơn anh đã khen…" Cô khẽ ho
"Em học Thiết kế thời trang sao?" Rei ngạc nhiên "Anh ko ngờ đấy"
"Vậy sao…"
"Bởi vì nhìn em khiến anh nghĩ em học Kinh tế hay Quản trị kinh doanh cơ"
"Anh thực sự dựa vào ngoại hình đối phương mà đoán được ngành học của đối phương à?"
"Miu-chan coi thường rồi, anh từng 1 thời 'bách đa bách trúng' mảng này đấy"
"Nhưng vừa xong, anh đoán sai ngành của em đấy"
"À…"
Nói xong, Rei im lặng nhìn cô, dần dần lảng tránh. Anh ấy thở dài, vẫy tay lên trời 1 cách ngốc nghếch: "Xí xóa, xí xóa, vừa nãy là nháp thôi. Miu-chan đừng để tâm"
Cô bật cười trong lúc uống ngụm latte. Có ai đoán sai xong lại giở bài "vẫy tay xí xóa hiểu lầm" như thế ko. Hơn nữa, Rei đoán ngành học dựa trên ngoại hình, trang phục, khuôn mặt của đối phương - những yếu tố cơ bản nhận diện tâm lý, bình thường chỉ mang kết quả tượng trưng.
"Em cười kìa" Rei cười khoái chí
"Đâu có! Anh nhìn nhầm rồi"
"Rõ ràng là em vừa cười anh xong đấy" Rei chỉ vào mắt mình "Mắt anh làm chứng, em ko thoát được đâu, Miu-chan"
Cô vừa nói vừa ho: "Em thì thấy mắt anh… bị ba hoa nên mới nhìn nhầm thành em…"
"Tsundere quá~" Rei ngả người về phía sau. Lời thừa nhận này ko làm Miu bất ngờ. Mọi người xung quanh, kể cả bố mẹ, hay bảo cô mang nhiều tâm tư & luôn khuyến khích cô mở lòng. Miu cũng tự thấy bản thân "nói ít, làm nhiều", thích ở 1 mình hơn, hay có xu hướng ít thừa nhận mọi thứ từ đầu & ko dễ bị xiêu lòng trước những lời mật ngọt, hành động ra vẻ "người tốt".
"Nhưng anh lại thích những người tsundere như emRei nhìn Miu bằng nụ cười tươi. Thật sự đấy"
Miu biết rõ đây là 1 lời trêu đùa của đàn anh lớp trên dành cho hậu bối như cô.
"Ozono-san" Miu thở dài bất lực "Anh thật là…"
Đáp lại phản hồi của cô, Rei cười trừ. Miu cảm thấy anh ấy là 1 người có cơ địa dễ cười, chuyện gì cũng cười. Phải chăng đó là phản ứng thường thấy đối với mọi người xung quanh.
"Miu-chan" Rei bỗng đổi chủ đề "Em nghĩ tình yêu thế nào?"
Miu thoáng bất ngờ. Giật mình hơn khi Rei đang hỏi cô bằng thái độ nghiêm túc, ko hề có chút cợt nhả, bông đùa nào như lúc nãy. Cốc latte đã nguội đi trông thấy, nhưng cái nóng vẫn âm ỉ lên tay. Tình yêu à, Miu xoa cằm suy nghĩ. Đối với cô, tình yêu giống như thanh socola: ngọt khi con người ta trải qua những xúc cảm thăng hoa, đắng khi tàn nhẫn thức tỉnh con người ta khỏi cõi mộng tưởng hão huyền. Tình yêu gắn kết những trái tim đồng điệu với nhau, song cũng làm con người đau khổ.
"Em ko có niềm tin vào tình yêu" Miu bộc bạch "Tưởng tượng hôm trước mặn nồng nói tiếng yêu, hôm sau lật mặt lạnh nhạt rồi đòi chia tay bằng được. Nếu là em, em cảm thấy bản thân đã bị đối phương trêu đùa cảm xúc. Càng đáng sợ hơn khi đối phương ngoài mặt thề thốt sẽ đi bên nhau suốt đời, thực chất lại "cả thèm chóng chán", phản bội hết lần này tới lần khác, để rồi mọi lời bào chữa đều đổ lỗi ngược lại về phía mình. Căn bản vì đối phương từ đầu đã ko nghiêm túc nhìn nhận tình yêu là 1 thứ họ phải trân trọng".
Miu hỏi ngược lại: "Thế còn Ozono-san? Anh có đồng tình điều đó ko?"
Nói xong, Miu hướng ánh mắt về Ozono Rei, chờ đợi câu trả lời từ người theo ngành Tâm lý học, chờ xem người đó có làm cô kinh ngạc ko. Ngược lại, Rei trầm ngâm lắng nghe từ đầu đến cuối, thi thoảng uống ly americano cho bằng hết. Những gì cô vừa nói, anh ấy suy nghĩ 1 hồi lâu, thậm chí là rất lâu.
"Miu-chan…" Rei hỏi bâng quơ "Em… có muốn hẹn hò thử với anh ko?"
"Hả?!" Cái này vượt quá sức tưởng tượng của cô
"Em bảo… em ko có niềm tin vào tình yêu đúng ko?"
Cô gật đầu.
"Anh nghĩ…" Rei đặt tay lên tay cô "Nếu em đồng ý hẹn hò với anh trong 30 ngày, em nhất định sẽ nhận lấy nhiều thứ hơn đấy"
Anh ấy đang nói cái gì vậy, Miu hoài nghi nhân sinh, tự hỏi những người ngành Tâm lý học liệu có hay hành vi thất thường kiểu thế này ko. Gì mà hẹn hò thử 30 ngày chứ, sao lại đưa ra trò chơi "con nít" bằng cái giọng chắc nịch đến thế chứ.
"Ozono-san đang nói gì vậy!?" Miu né tránh "Hẹn hò 30 ngày sao!? Ko thể nào!"
Rei dứt khoát đáp lại: "Đó là vì Miu-chan chưa thử. Sao em biết được là ko thể thành công chứ"
Càng lúc Rei ngồi sít lại gần Miu hơn. Khoảng cách giữa 2 người thu hẹp bằng 1 cú chạm tay.
"Ozono-san, gần qu—"
"Suỵt! Để anh nói"
Rei cho tay lên miệng Miu, ko để cô mở lời 1 câu nào. Biết rõ bản thân đang ở chiếu dưới, Miu chịu thua trước sự ranh mãnh táo tợn của đàn anh.
"Trong vòng 30 ngày, chúng ta đóng giả thành 1 cặp đôi đi. Chúng ta có thể làm bất cứ điều gì mà 1 cặp đôi hay làm. Miu-chan nghĩ sao?"
Ko 1 lời nói được đáp lại, chỉ có tiếng lá kêu lách cách vì gió thổi qua làm trung tâm. Nó mát, nó dễ chịu, làm Miu vỡ lẽ lời nói lúc ở cổng trường của Rei. Cả 2 nhìn nhau, trong lòng dường như đã biết chắc sự xuất hiện của đối phương đã đánh dấu 1 bước ngoặt lớn trong cuộc đời mình bằng thử thách mang tên "30 ngày hẹn hò".
















