Có câu nói, ngỡ là một lời chúc phúc
Hoá ra là lời từ biệt
" Hãy sống thật tốt"
(sưu tầm)

titsay
Show & Tell
TMBGareOK. The Official They Might Be Giants tumblr
Lint Roller? I Barely Know Her
KIROKAZE
YOU ARE THE REASON
tumblr dot com

Discoholic 🪩
Cosmic Funnies
Sade Olutola
Keni
art blog(derogatory)
🩵 avery cochrane 🩵
occasionally subtle
cherry valley forever
RMH

Jar Jar Binks Fan Club
ojovivo
almost home
seen from Bangladesh

seen from United Kingdom
seen from United Kingdom

seen from Germany

seen from United States

seen from United States
seen from Brazil
seen from Lithuania
seen from United States

seen from Brazil
seen from United States

seen from United Kingdom
seen from Poland

seen from United States
seen from United States
seen from Thailand

seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from Italy
@tianangsomuoihai
Có câu nói, ngỡ là một lời chúc phúc
Hoá ra là lời từ biệt
" Hãy sống thật tốt"
(sưu tầm)

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
I. Có một thứ giàu sang không đo được bằng tiền
Tôi từng gặp rất nhiều người thành đạt. Nhà cao, xe đẹp, chức danh in chữ vàng. Nhưng khi ngồi đối diện họ trong những cuộc trò chuyện rất thật, rất khuya, tôi nhận ra một điều đau: không phải ai cũng còn cha mẹ để quay về.
Người còn cha mẹ, dù tay trắng, vẫn có một kho báu mà không ngân hàng nào giữ hộ. Bởi trên đời này, có những “tài sản” không sinh lời, nhưng giữ cho người ta không sụp đổ. Cha mẹ chính là thứ tài sản như vậy.
Câu nói xưa nghe tưởng là đạo lý cũ: "Cha là gốc phước, Mẹ là nguồn đức, Con là quả lành của một đời gieo trồng.”
Nhưng càng sống, càng thấy đó không phải triết lý, mà là sự thật trần trụi.
⸻
II. Phước của cha không ồn ào, nhưng rất nặng
Cha không hay nói về hy sinh. Thế hệ của cha coi im lặng là bổn phận. Một người đàn ông cả đời đi làm, vai trĩu xuống theo năm tháng, lưng cong đi lúc con lớn lên.
Ở Việt Nam, rất nhiều người cha chưa từng bước chân lên thành phố lớn, nhưng sẵn sàng bán mảnh đất duy nhất khi con cần tiền chữa bệnh. Có những ông bố chạy xe ôm đến bảy mươi tuổi, không phải vì thích rong ruổi, mà vì chưa yên tâm khi con chưa “đứng vững”.
Phước của cha không phải là để con sung sướng.
Phước của cha là để khi con ngã, không gãy.
Nhiều người đi ra đời, tưởng mình giỏi. Đến lúc vỡ nợ, tai nạn, bệnh tật mới hiểu: có những lần mình thoát hiểm không phải vì thông minh, mà vì phước của một người đã âm thầm đứng sau.
⸻
III. Đức của mẹ không giảng dạy, nhưng thấm rất sâu
Nếu phước của cha là cái trần cao, thì đức của mẹ là nền đất dày.Mẹ dạy con bằng cách sống, không bằng diễn văn. Mẹ không nói “hãy hiền”, mẹ sống hiền. Mẹ không nói “hãy chịu thiệt”, mẹ chịu trước…
Ở các khu trọ công nhân, có những người mẹ cả đời ăn cơm nguội để con có bát canh nóng. Ở các làng quê, có những bà mẹ chưa từng mặc áo mới ngày Tết, nhưng con thì không bao giờ thiếu.
Đức của mẹ nằm trong từng bữa cơm, từng lần nhịn miệng, từng đêm thức trắng. Nó không gây tiếng vang, nhưng nó nuôi nhân cách của một con người suốt đời.
Bạn có bao giờ tự hỏi:
Vì sao mình còn biết xấu hổ?
Vì sao mình không nỡ làm điều ác đến cùng?
Rất có thể, đó là phần đức của mẹ còn sót lại trong bạn. Thật đấy…
⸻
IV. Con cái, tấm gương phản chiếu rõ nhất của phước đức
Trong xã hội hôm nay, người ta hay khoe thành tích con cái: học trường gì, lương bao nhiêu, chức vụ ra sao. Nhưng ít ai đủ bình tĩnh để nhìn một sự thật sâu hơn: Đời sống của con cái chính là bản báo cáo trung thực nhất về phước đức của gia đình.
Không phải đứa con giàu là cha mẹ có phước.
Mà là đứa con biết sống tử tế, đó mới là phước thật.
Một người con bất hiếu, gian dối, sống chỉ biết mình, dù thành công đến đâu, cũng là nỗi đau âm thầm của cha mẹ. Ngược lại, một người con sống đàng hoàng, biết trước biết sau, dù nghèo, vẫn là quả lành.
Ngoài xã hội, ta thấy không thiếu những người trẻ ngạo mạn, coi thường cội rễ. Họ tưởng tự do là cắt đứt. Nhưng rồi đến một ngày, khi biến cố ập đến, họ mới hiểu: cây bật gốc thì không đứng được lâu.
⸻
V. Khi hiểu ra thì thường đã muộn
Bi kịch lớn nhất của đời người không phải là nghèo, mà là hiểu ra khi không còn cơ hội sửa sai.
Cha mẹ già đi rất nhanh, nhanh hơn cả sự trưởng thành của con cái. Có những lời chưa kịp nói. Có những lần chưa kịp về. Có những cái ôm bị trì hoãn vì “để khi khác”.
Rồi “khi khác” không đến.
Xã hội này không thiếu người thành công, nhưng rất thiếu người bình an. Bởi nhiều người đã đi rất xa, mà quên mất nơi mình bắt đầu…
⸻
VI. Báo hiếu không nằm ở lễ nghi, mà ở cách sống
Cha mẹ không cần con trả ơn. Họ chỉ cần con đừng làm điều khiến mình phải cúi mặt với đời.
Sống tử tế hơn một chút.
Sống chậm lại một chút.
Sống có trách nhiệm với chính mình.
Đó là báo hiếu cao nhất.
Không phải mua nhà cho cha mẹ là xong.
Không phải gửi tiền hàng tháng là đủ.
Mà là: để khi nhắc đến con, cha mẹ không phải thở dài.
⸻
VII. Xứng đáng, đó là câu trả lời đẹp nhất…
Phước của cha là trời cao, che cho con qua mưa nắng. Đức của mẹ là đất dày, nuôi con đứng vững giữa đời.
Họ không chờ con trả.
Họ chỉ chờ con trở thành người xứng đáng.
Và đến một ngày nào đó, khi bạn đủ sâu để nhìn lại, bạn sẽ hiểu:
"Không phải bạn đang mang ơn cha mẹ.
Mà chính cuộc đời này đang nương nhờ vào phước đức của họ để cho bạn một chỗ đứng."
Giữ được điều đó, đã là một đời không uổng.
〔Bài dịch số 1239〕 ngày 18.12.2025 :
Vũ Thu Hoài dịch
后来 曾经那个不会买票 不会看导航。经常迷路 分不清东南西北的小孩 如今也能淡定自如的穿梭在海一座城市 随着年龄的增长在无形之中 你也成为了很了不起的大人。花卉沿路盛开 你以后的路也是。关关难过关关过 不不难行不不行 夜夜难熬夜夜熬 事事难成事事成 前路慢慢一灿灿 往事堪堪一澜澜
Sau này, đứa trẻ từng không biết mua vé, không biết xem bản đồ, thường xuyên lạc đường, chẳng phân biệt nổi đông tây nam bắc ấy, giờ đây cũng có thể bình thản, tự do đi lại giữa những thành phố rộng lớn.
Theo năm tháng trôi qua, trong vô thức, bạn cũng đã trở thành một người lớn rất đáng ngưỡng mộ.
Dọc những con đường mọc lên những nhành hoa rực rỡ, đường đời phía trước của bạn cũng sẽ rực rỡ như vậy.
Cửa ải nào khó qua rồi cũng sẽ qua, đường nào khó đi rồi cũng sẽ đi được. Đêm nào mệt mỏi rồi cũng sẽ chịu đựng được, việc gì khó thành rồi cũng vẫn sẽ thành.
Con đường phía trước chậm rãi mà lấp lánh, chuyện cũ trôi qua, sau cùng chỉ còn gợn lại làn sóng nhè nhẹ trong lòng.
"Trên đời này không có một công việc nào mà không khổ cực, không có cuộc sống nào mà không phức tạp. Đừng nên tùy ý nổi giận, không ai nợ bạn cả. Hãy biết khiêm tốn, mất đi ắt sẽ có thể kiếm lại được, không cần quá so đo. Học cách chấp nhận sự thật, càng bỏ ra cố gắng thì sẽ nhận lại càng nhiều may mắn.
Nếu cuộc sống trải qua tốt đẹp, thì gọi là đặc sắc. Còn nếu cuộc sống trải qua thất bại, thì gọi là vượt qua."
- kipun07.tumblr

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Nhiều năm sau bạn sẽ phát hiện ra, những cái gọi là nước mắt, oan ức, bất đắc dĩ và hối hận, chẳng qua là chúng ta đang trả giá cho tuổi trẻ kém hiểu biết của mình.
St.
Những trích dẫn mình khá thích từ cuốn "Sáng hoan ca, chiều thưởng rượu" của Quan Đông Dã Khách:
Cái gọi là tình cảm đẹp, chính là yêu mến có người ngầm hiểu, tâm sự có người lắng nghe, nhung nhớ có người đáp lại.
Người khác đều nói tính tôi chậm chạp, thực ra tôi cũng có thể nhanh như tên lửa, nếu như phía trước có người đợi tôi.
Khi một người rời xa bạn, đừng hỏi người đó những lý do mà bạn thầm đoán, bởi vì bạn đoán gì cũng đúng cả.
Trong tương lai, kẻ không hiểu được tình yêu sẽ hiểu được. Kẻ hiểu được tình yêu sẽ không dám yêu nữa.
Khả năng diễn xuất của bạn rất tốt, tốt đến mức dù cho bạn đau khổ cỡ nào cũng không ai biết được.
Hãy luôn nhớ rằng nếu bạn đã có thể một mình vượt qua những tháng ngày khó khăn, vậy thì với tất cả những khó khăn của năm tháng sau này, bạn đều có thể vượt qua được. Đừng mong đợi sẽ có người xuất hiện và cứu giúp bạn, nếu bạn cần phải được cứu giúp, người duy nhất có thể làm điều đó, mãi mãi chỉ là bản thân bạn mà thôi.
Thích một người ư, có lẽ giống như gió mát, tựa như sương mai, như tim đập liên hồi, như hồng trần cuồn cuộn, không còn chỗ cho một ai khác nữa.
Rồi sẽ có ngày tâm bạn bình lặng như nước, nhìn lại câu chuyện của chính mình như một người ngoài cuộc. Sau đó mỉm cười lắc đầu.
Có những người giống như mây sẽ theo gió bay đi mất, nhưng dù thế nào trời vẫn sáng. Lúc này chính là thời khắc đẹp nhất của nhân gian.
Bạn sẽ sống hạnh phúc cả đời dẫu cho không có người kia bên cạnh, bởi đây vốn dĩ là kết thúc mà bạn xứng đáng nhận được
Mối quan hệ giữa người với người vốn dĩ rất lạ kỳ. Có một số người, dành hết tâm tư chưa chắc đã có thể ở bên nhau, thế nhưng chỉ cần lơ là một chút là sẽ mất đi mãi mãi.
Tuổi trẻ của mỗi người không ai có thể thoát khỏi chuyện yêu đương nhưng không phải ai cũng thích hợp cùng bạn già đi.
Cõ lẽ thành phố này chính là như vậy, mỗi người đều có một mặt tối của bản thân. Chúng ta bày mặt tốt đẹp của mình ra cho mọi người xung quanh chiêm ngưỡng, rồi lại tự mình chống đỡ những đau khổ mà cuộc sống trút xuống chúng ta.
Người trong bóng tối, cũng đã từng là người đứng dưới ánh mặt trời, chẳng qua là vì bị thương rồi nên muốn nghỉ ngơi một chút mà thôi.
Anh ấy sẽ yêu đương, sẽ kết hôn, sẽ có con, sẽ già đi sau đó chết đi bình thản. Mà tôi, đã định sẵn là cả đời cô độc đến già, đối với người mình thích, có lời, nhưng không thể nói.
Yêu người nhiều năm đến thế, đổi lại được một lần tỉnh mộng, như hóc xương ở cổ, như kim châm vào xương.
Sợ anh ấy biết, lại sợ anh không ấy không biết, sợ anh ấy biết lại vờ như không biết, hóa ra chuyện gì anh ấy cũng biết, chỉ có mình tôi không biết.
Thành phố, bởi vì sự tồn tại của một người, mà trở nên có ý nghĩa. Hoàng hôn mùa hè, buổi chiều mùa thu, tàn dư của ánh tà dương, ánh đèn neon giữa đêm khuya, tất cả đều rực rỡ lộng lẫy. Đường đời khúc khuỷu, biển người mênh mông, chỉ cần người ở bên cạnh tôi thì dù sống giữa núi non hoang dã tôi cũng vui lòng, nguyện cùng người ngắm nhìn thế gian trăm lần thay đổi.
Một người không thể quên được người kia thông thường chỉ có hai khả năng: Hoặc anh ta không có được người này hoặc anh ta đã đánh mất người này.
Trong quá trình vết thương lành lại, làm sao tránh khỏi việc ngứa ngáy khó chịu, nhưng chỉ cần nhẫn nhịn một chút, mọi sự đều sẽ trôi qua. Người mà ta không thể quên được, cũng giống như vết thương chờ lành.
CÓ CÂU NÓI KHIẾN BẠN PHẢI LƯU LẠI MÃI KHÔNG ?
1. "Điểm khác nhau giữa rơi và hạ cánh, chính là hạ cánh rồi vẫn có thể cất cánh trở lại, còn rơi thì không!"
- Min Yoongi
2. "Thậm chí khi bạn không hoàn hảo, bạn vẫn là một phiên bản giới hạn."
3. "Ngay cả cái mình thích cũng không dám theo đuổi, thì bạn xứng đáng thất bại."
4. “Những gì bạn làm đều ảnh hưởng bạn của tương lai. Đừng để bạn của tương lai phải chán ghét bạn của hiện tại.”
5. "Làm gì có một đêm thành danh,chỉ là bách luyện thành thép."
- Dịch Dương Thiên Tỉ
6. "Người bạn thích nên là động lực chứ không phải nỗi đau của bạn. Việc bạn làm nên là năng lượng chứ không phải lo lắng, bất an."
7. “Cậu đã sớm xem qua kịch bản của cuộc đời cậu ở trên thiên đường , cậu chọn cuộc đời này là vì cậu cho rằng ở đây có điều xứng đáng để cậu trải qua đấy.”
8. "Hội họa sẽ thay đổi vận mệnh. Bất kể thất bại, nghèo túng hay khốn khổ thì hội họa luôn có thể trở thành ánh ban mai của niềm hi vọng."
9. "Đi tắm, ngắm hoa, ăn cơm, nếu bạn cảm thấy hạnh phúc, nó không phải vì bạn tắm rất sạch, hoa nở rất đẹp hay cơm rất hợp khẩu vị của bạn, mà chủ yếu là bởi trong lòng bạn không có phiền muộn."
10. “Yêu người khác thì nên có chừng có mực. Nhưng yêu bản thân thì phải tận tâm tận lực.”
11. “Cuộc sống giống như việc đạp xe đạp vậy. Muốn giữ thăng bằng, bạn phải liên tục chuyển động.”
- Albert Einstein
12. "Thật sự không có chuyện gì là không vượt qua được cả, ngẩng đầu lên mà xem, cả bầu trời đang vì bạn mà phát sáng."
▪︎Tổng hợp comments dưới Study hard - 努力学习 bởi 9420
“Vốn hôm nay ta cũng chẳng muốn đi, ta biết có việc còn chưa ổn. Nhưng mà nàng không cho ta ở lại, ta cũng không thể mở miệng muốn ở bên. Lúc ta rời đi, phụ thân nàng đưa ta ra khỏi thành, cuối cùng, ông trịnh trọng giao phó quãng đời còn lại của nàng vào tay ta. Sau khi đi, ta tự hỏi mấy lần, nếu ngày ấy Thượng Cốc bịphá thành, Ngư Dương cũng mất, ta không còn tổ mẫu, cũng mất đi cả nàng, như vậy dù có nói ta tiêu diệt hết kẻ thù, giành lấycả thiên hạ bao la, có mỹ nhân trong ngực, nhưng khắp thiên hạ này đâu còn người thứ hai như Tiểu Kiều nàng nữa, cũng không còn ai có thể gọi ta là phu quân như nàng, từ đây,trong suốt quãng đời về sau đó của ta, có gì vui mừng cần san sẻ?”
It's my 8 year anniversary on Tumblr 🥳

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Tôi gặp được một cặp bình luận rất chữa lành thế này: Bỗng dưng chẳng còn muốn oán trách gì nữa, một kẻ vỡ vụn như tôi đây, người nào yêu tôi hẳn phải tới nhặt từng mảnh từng mảnh vỡ một, thật vất vả làm sao.
Sau đó có người trả lời: Người yêu cậu sẽ vừa nhặt vừa vui sướng lẩm bẩm: "Mảnh này là của mình, mảnh kia cũng là của mình!"
• 𝑇𝑎𝑏𝑖 𝑑𝑖̣𝑐ℎ
"Lúc nhỏ sợ quỷ, bởi vì quỷ diện mạo dữ tợn. Lớn lên rồi sợ người, bởi vì người diện mạo chỉnh tề, nhưng lòng người hiểm ác."
[#TramLuanPage Shared | Trans: 一禅小和尚 - Nhất Thiền Tiểu Hòa Thượng]
Artist 柒拾柒個柒拾柒
Anh đã từng không biết bao nhiêu lần mơ tưởng về ngôi nhà tương lai có em và anh. Cánh cửa khép hờ, chiếc sô pha trải dọc nửa căn phòng, nệm lót không cần phải dày lắm, nhưng vẫn êm thật êm, tiếng quạt thổi đều đều, trà trong bình lững thững trôi, nồi trong bếp đang tỏa hơi nghi ngút, mùi canh sườn thoang thoảng tỏa ra thơm ngào ngạt khắp phòng. “Cạch” một tiếng, khóa cửa mở ra, em bước vào mang theo hơi lạnh từ bên ngoài, cười nói “Em về rồi”. Và anh sẽ bước tới ôm em, như thể đang ôm cả thế giới vào lòng.
"Tất cả mọi thứ trên thế giới đều đang chữa lành cho bạn. Nhưng bạn lại là người duy nhất, không chịu buông tha cho chính mình."
_st_Gió
Tự thú
Ta đâu có đề phòng từ phía những người yêu Cây đổ về nơi không có vết rìu Ôi, hoa tặng chiều nay ai giẫm nát Mưa dập vỡ trên đường anh trở gót
Người yêu thơ chết vì những đòn văn Người say biển bị dập vùi trong sóng Người khao khát ngã vì roi mơ mộng Ta yêu mình tan nát bởi mình ơi.
Biết nói gì khi em xa anh quá Gió nơi em đâu phải gió giao mùa Trong một ngày anh se se lạnh Em nghiêng mình chào đón ngày mưa
Biết nói gì khi hai ta xa nhau Khoảng trời xanh bao năm rồi vẫn thế Vầng trăng xưa dường hao đi một nửa Hai khoảng trời hai trái tim xa
Biết nói gì với những ngày tháng qua Nếu chỉ nhớ thôi hình như chưa đủ Hoa sữa ngọt ngào của ngày xưa cũ Còn đến giờ vương vất mãi đâu đây
Biết nói gì khi anh xa vòng tay Sau một đêm bỗng trở thành kỷ niệm Giữa hai ta ai là người lỗi hẹn Để bây giờ ta gọi nhau cố nhân?
Thơ Hữu Thỉnh

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Nhiều khi cảm thấy lòng người mới là thứ đáng sợ nhất.
Đừng làm phiền hạnh phúc của người khác.
Hồi đi học, một bạn nữ đã tranh thủ ngày nghỉ lễ dài hạn để đi chơi với bạn trai.
Nghe nói cô ấy ngồi ghế cứng mười mấy giờ liền.
Bạn học không nhịn được nói: 'Nếu tôi là bạn trai cô ấy nhất định mua vé giường nằm cho cô ấy rồi!'
Không ngờ lời này lọt vào tai bạn học, khiến cô ấy rất khó chịu.
Dù hạnh phúc tùy thuộc vào sự điều chỉnh tâm lý của chính mỗi người, nhưng tự bản thân cũng phải học cách không làm phiền hạnh phúc của người khác.
Ven đường có một hàng vỉa hè, chủ sạp là một phụ nữ trung niên.
Một người đàn ông trung niên cưỡi xe đạp đến đưa cơm.
Khi bước xuống xe, anh cười khiêm tốn nói: thật xin lỗi, anh đến muộn, đói bụng chưa ?
Người phụ nữ ngẩng đầu, nhìn người đàn ông, ánh mắt lóe lên một tia sáng, cười nói, không vội, vẫn còn sớm.
Người đàn ông cười ranh mãnh, lấy cái cà mèn từ xe đạp xuống, ngồi bên cạnh người phụ nữ nói: nhanh ăn đi, đừng để nguội, anh ăn cùng em.
Lúc này, một cô trung niên bước đến trước quầy hàng, cô ta cúi đầu nhìn vào cặp lồng cơm của người phụ nữ, rồi phát ra tiếng kinh ngạc nói: ôi giời, em gái của tôi, số cô cũng thật khổ mà, cô đang ăn cái gì vậy chứ, một chút nước canh cũng không có, ăn như vầy sao ăn được trời!'
Dứt lời, miệng còn không ngừng tấm tắc phát ra tiếng thở dài, vẻ mặt lộ ra thần sắc châm chọc, lắc lắc thân hình mập mạp rồi rời đi.
Người phụ nữ bưng cặp lồng cơm, lẳng lặng nhìn bóng dáng của chị béo đang rời đi.
Ánh mắt rưng rưng, nước mắt chảy dài vào hộp cơm đang cầm trên tay.
Đôi mắt của người đàn ông bên cạnh cũng đỏ hoe, cơm hộp mà anh đang cầm trên tay cũng không còn hứng thú ăn nữa.
Bầu không khí xung quanh như đóng băng đột ngột khiến người ta khó thở.
Con trai được nhận vào đại học rồi, dù chỉ là một trường đại học bình thường, nhưng cả nhà vẫn cảm thấy rất hạnh phúc, không hề cảm thấy hối tiếc chút nào.
Bố nói với đứa con: con à, con có tiền đồ hơn bố mẹ rồi, bố mới học đến lớp 3 tiểu học, mẹ con thì cũng mới tốt nghiệp tiểu học thôi, nhưng con lại là trạng nguyên trong nhà chúng ta rồi đấy.
Đứa con ngượng ngùng nở nụ cười, cười rất ngọt ngào, rất thoải mái.
Với một tâm trạng hạnh phúc, cả nhà tiễn con đến bến xe đến trường.
Đột nhiên, có người vỗ bả vai người bố, bố vừa nhìn thì nhận ra là người quen, cũng đến tiễn con đến trường.
Người quen hỏi, con anh vào đại học nào ?
Bố vừa nói tên ra, trên mặt người quen lập tức lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, nói: 'con anh học trường đại học gì vậy chứ ? Trường không có chút tiếng tăm nào, sinh viên ra trường thì không tìm được việc, con trai tôi giỏi hơn con anh nhiều, nó được nhận vào một trường đại học danh tiếng, tốt nghiệp xong ai cũng đổ xô nhận vào làm, lương tháng ít nhất là 28 triệu một tháng đấy.'
Trên mặt người quen lộ ra vẻ mặt khinh miệt, dứt lời liền xoay người rời đi.
Họ nhìn theo bóng lưng xa xăm của gia đình người quen, ánh mắt lập tức ảm đạm.
Vừa rồi người một nhà hạnh phúc ngọt ngào, rồi bị người quen bô bô một trận tự hỏi tự đáp như pháo, trái tim từ lửa nóng đến đóng băng.
Lại nhìn cậu con trai sáng sủa đang tức giận, ánh mắt long lanh chực chảy dài những giọt nước mắt.
Mỗi người đều có một hạnh phúc riêng, cũng có cách riêng để họ hạnh phúc.
Có một số người, hạnh phúc đến từ một chiếc nhẫn kim cương, có một số người, hạnh phúc đến từ một ly trà sữa, có một số người, hạnh phúc là một nụ cười người yêu dành cho mình, là một lời quan tâm.
Đừng quấy rầy hạnh phúc của người khác, hạnh phúc cũng là một loại riêng tư. Bạn cho rằng đó là một loại “đau khổ”, có lẽ trong lòng người khác đó chính là hạnh phúc.
Chỉ có người uống nước mới biết nó nóng hay lạnh.
cr:朱敬
#DưaHấudịch