Thương một người đâu nhất định phải mong đợi nhận lại điều gì đâu anh, chỉ đơn giản là giữa thế gian phức tạp này, em muốn thương anh vậy thôi.
_Tiểu Hạ
Ảnh và bài viết thuộc quyền sở hữu của _Tiểu Hạ nếu reup vui lòng ghi rõ nguồn, ⊂ xin cảm ơn ⊃

tannertan36

shark vs the universe
let's talk about Bridgerton tea, my ask is open
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year
untitled

bliss lane

izzy's playlists!
Claire Keane
The Bowery Presents
Today's Document
Color Me Curious

★
$LAYYYTER

ellievsbear
sheepfilms
official daine visual archive
Cosimo Galluzzi

Andulka
🩵 avery cochrane 🩵

seen from France
seen from Singapore
seen from Switzerland
seen from Switzerland

seen from Norway

seen from Germany
seen from United States
seen from Uzbekistan
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from Switzerland
seen from Uzbekistan
seen from France
seen from Venezuela
seen from Germany
seen from United States
seen from Germany

seen from United States

seen from Australia
@tamkhanhtuong
Thương một người đâu nhất định phải mong đợi nhận lại điều gì đâu anh, chỉ đơn giản là giữa thế gian phức tạp này, em muốn thương anh vậy thôi.
_Tiểu Hạ
Ảnh và bài viết thuộc quyền sở hữu của _Tiểu Hạ nếu reup vui lòng ghi rõ nguồn, ⊂ xin cảm ơn ⊃

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Người nấu cơm nhất định sẽ chờ người ăn cơm.
Nhưng người ăn cơm không chắc sẽ đợi người nấu cơm.
Sẽ luôn có những người vô tâm như thế, luôn cho rằng những việc bạn đang làm là những việc bạn phải làm…
〔Bài dịch số 1239〕 ngày 18.12.2025 :
Vũ Thu Hoài dịch
后来 曾经那个不会买票 不会看导航。经常迷路 分不清东南西北的小孩 如今也能淡定自如的穿梭在海一座城市 随着年龄的增长在无形之中 你也成为了很了不起的大人。花卉沿路盛开 你以后的路也是。关关难过关关过 不不难行不不行 夜夜难熬夜夜熬 事事难成事事成 前路慢慢一灿灿 往事堪堪一澜澜
Sau này, đứa trẻ từng không biết mua vé, không biết xem bản đồ, thường xuyên lạc đường, chẳng phân biệt nổi đông tây nam bắc ấy, giờ đây cũng có thể bình thản, tự do đi lại giữa những thành phố rộng lớn.
Theo năm tháng trôi qua, trong vô thức, bạn cũng đã trở thành một người lớn rất đáng ngưỡng mộ.
Dọc những con đường mọc lên những nhành hoa rực rỡ, đường đời phía trước của bạn cũng sẽ rực rỡ như vậy.
Cửa ải nào khó qua rồi cũng sẽ qua, đường nào khó đi rồi cũng sẽ đi được. Đêm nào mệt mỏi rồi cũng sẽ chịu đựng được, việc gì khó thành rồi cũng vẫn sẽ thành.
Con đường phía trước chậm rãi mà lấp lánh, chuyện cũ trôi qua, sau cùng chỉ còn gợn lại làn sóng nhè nhẹ trong lòng.
Cho dù giàu có hay nghèo khổ, đều cần giữ vững phẩm hạnh con người
Nhân sinh không thể tránh khỏi những lúc thăng trầm, chúng ta sẽ phải đối mặt với tất cả những nhấp nhô chông gai do cuộc sống mang lại. Nhưng bất kể là giàu hay nghèo, già hay trẻ, thành công hay thất bại, trong mọi trường hợp chúng ta đều không nên phạm vào bảy ngưỡng cửa gìn giữ phẩm hạnh của con người:
Khó khăn đến đâu cũng không được mượn tiền không trả
Con người sống trên đời nhiều lúc thường gặp phải khó khăn về kinh tế. Những người nguyện ý cho chúng ta mượn tiền, đều xuất phát từ tâm chân thành muốn tốt cho chúng ta, là người suy nghĩ cho chúng ta. Vậy nên, chúng ta cần biết cảm kích khi người khác giúp đỡ chu toàn cho mình; chúng ta cần biết cảm ân khắc sâu trong tim khi người khác giúp đỡ mình. Hạn đến lúc phải trả, nhất định không được thiếu một xu. Bởi lẽ nhân phẩm là tự mình dựng nên, còn tín nhiệm là do mình lựa chọn.
Mệt đến đâu cũng không được thừa nước đục thả câu
Có câu nói rằng: Khi chúng ta hời hợt làm việc, công việc ngược lại cũng sẽ hờ hững lướt qua chúng ta. Chỉ cần là công việc, thì đều cần làm một cách chăm chỉ thực chất, đừng nghĩ đi lối đường tắt, tìm lợi riêng cho mình. Trong công việc khổ có mệt có, nhưng rốt cuộc người thụ ích cuối cùng vẫn là bản thân chúng ta, năng lực làm việc của chúng ta cũng dần dần thuận theo thời gian mà đề cao lên.
Nước đục thả câu, lừa gạt người khác, tuy bạn nhận được chút lợi ích hiện tại, nhưng nhìn xa hơn, người cuối cùng bị hại lại là chính bạn.
Khổ đến đâu cũng không được tính kế bạn bè
Chữ “bạn bè” trong Hán cổ còn được gọi là “bằng hữu”, mà chữ “bằng” là do hai chữ “nguyệt” (trăng) tạo thành. Con người nếu như không có bạn bè, thì giống như sống mà thiếu đi ánh mặt trăng. Bởi vì năng lực của tự thân mỗi người không thể toàn vẹn, tất cả những thành tựu đạt được đều không tách khỏi sự khích lệ và giúp đỡ của bạn bè.
Khi hoàn cảnh chúng ta khó khăn, bạn bè sẽ nỗ lực giúp đỡ, có thể là không giúp được gì nhiều, nhưng ít nhất cũng mang đến sự an ủi và khích lệ lớn nhất cho chúng ta.
Bạn bè quan tâm tương hỗ, bổ trợ cho nhau, cũng giống như ô dù trong mưa gió, cũng như một cánh tay đắc lực trong khó khăn. Nếu như quên đi ân nghĩa, tính kế với bạn bè, thì cũng đồng dạng như đoạn tuyệt con đường về sau của bản thân, cuối cùng người chịu thiệt thòi lại chính là mình.
Nghèo khó đến mấy cũng không được trách cứ người thân
Người bình thường chỉ quan tâm chúng ta đi được xa cỡ nào, còn người thân quan tâm chúng ta đi có mệt hay không. Tuy nhiên trong công việc và sinh hoạt của mỗi người đều không tránh khỏi những việc không thuận tâm. Có người gặp phải những trắc trở trong tình cảm, liền trách cứ người nhà bình thường không đủ yêu thương với họ; có người giao thiệp không thuận lợi với người khác, liền oán trách gia đình phương thức giao tiếp thường ngày ảnh hưởng không tốt đến họ; có người cảm thấy vận mệnh bất công, trong tâm liền căm phẫn bất bình với người thân. Cứ như bản thân gặp phải tất cả những điều không vừa ý hay bất công ấy, đều là lỗi sai của người nhà.
Xã hội vốn dĩ nhiều điều bất công, muốn có thu hoạch thì ắt cần bản thân tự phải phó xuất nỗ lực, tuyệt nhiên không được đổ lỗi cho người khác, đặc biệt là người thân trong gia đình.
Có yêu thích đến đâu cũng không được cưỡng ép
Có câu nói rằng: “Thà phá hủy mười ngôi đền, còn hơn phá hủy một cuộc hôn nhân”. Những việc bình thường, người quân tử có thể cân nhắc cần làm hoặc không, nhưng những việc khuyết đức thì ngàn vạn đừng làm.
Con người ta sống không được thiếu đi đạo đức; đối với chuyện tình cảm, không thể không có phẩm hạnh. Yêu thích một người là việc tốt, nhưng đừng để nó trở thành một việc xấu mà ai ai cũng không màng. Không từ thủ đoạn đoạt lấy tình cảm tất sẽ tạo thành rắc rối phiền muộn về sau.
Khó khăn đến đâu cũng không được tuột mất cốt khí
Trong cuốn “Thuỷ Hử Truyện” có một câu nói rằng: “Nhân vô cương cốt, an thân bất lao”. Một người nếu như không có cốt khí kiên định vững chắc, thì rất khó lập thân. Cốt khí giống như xương cốt của một người, nếu đánh mất thì người đó sẽ không ra hình nữa!
Gặp bần không sợ, vất vả không sợ, làm việc gì tâm cũng đều thản nhiên, có chỗ sai thì sửa. Như vậy mới khiến người khác tôn trọng, không ai có thể coi thường.
Giàu có thế nào cũng không ngông cuồng tự đại
Thiên cuồng ắt có mưa, người cuồng ắt có hoạ. Con đường nhân sinh dài đằng đẵng, ngàn lần đừng nên ngông cuồng, bởi lẽ chỉ tự đại được một vài lần, chứ không thể tự đại hết cả một đời. Người còn có người tài hơn, Trời còn Trời cao hơn, những người giỏi hơn chúng ta trong thế giới này còn có rất nhiều, vậy nên đừng coi thường người khác.
Những người có được vị thế cao ấy, thường đã kinh qua bao nhiêu thăng trầm đắng cay; những người thất bại thê thảm ấy lại là người rất kiêu căng tự phụ. Con người không thể có quá ba ngày tốt đẹp, hoa không thể trăm ngày đều tươi sắc, những người mà ta coi thường trước đây, rất có thể sau này họ sẽ thành tựu và còn siêu việt hơn cả chúng ta. Vì vậy giàu có đến đâu cũng cần bảo tồn được tâm tính khiêm nhường hoà nhã.
Khi chúng ta hiểu rõ và kiên trì không phạm vạch ngưỡng làm người này, chân thành không lừa gạt người, giữ vững sự tôn nghiêm của bản thân, như vậy chúng ta chắc chắn có thể trở thành người có phẩm hạnh đoan chính
|Chân Thu Quang dịch, 21.07.2020|
1. Chẳng có cuộc đời ai là dễ dàng hơn cuộc đời ai cả, những người nhìn có vẻ vô cùng lạc quan thường từng trải qua rất nhiều đau khổ. 2. Không hoang mang là một loại bản lĩnh, không rối loạn là một loại canh giới. 3. Khi bạn bắt đầu yêu bản thân, cả thế giới sẽ yêu bạn. 4. Một cô gái thu hút đàn ông nhất, hoàn toàn không phải là chỉ biết khiến người đàn ông cảm động vì những gì mà mình cho đi, mà là không bảo giờ được quên điều đầu tiên: Yêu bản thân. 5. Trên Zhihu có một câu hỏi rất hot: Người phụ nữ như thế nào thì mới được xem là thanh lịch? Có một câu trả lời là: Người phụ nữ trải qua tất cả những thăng trầm mà vẫn sống là chính mình. 6. Đời hôn ta bằng nỗi đau, ta đáp lại bằng lời ca. 7. Sự xinh đẹp là công cụ gõ cửa, là chiếc giấy thông hành của thế giới này. Nó có thể khiến bạn ít phải chịu thiệt thòi, có thể giúp bạn giành được sự quan tâm ưu ái. Nhưng cùng với thời gian, sắc đẹp của người phụ nữ cũng sẽ lặng lẽ phai tàn. 8. Trông đẹp là lợi thế, sống đẹp là bản lĩnh. 9. Hepburn nói: “Sức hút của phụ nữ không nằm ở vẻ ngoài, vẻ đẹp thực sự toát ra từ nơi sâu thẳm trong tâm hồn của một người phụ nữ, nó nằm ở sự cho đi và lòng nhiệt tình.” 10. Đại Băng* từng nói: “Tâm đi theo niệm, thân đi theo duyên, không thể sống dựa vào tâm trạng, mà phải sống dựa vào tâm thái.” * Tác giả, MC nổi tiếng người Trung Quốc 11. Có bao nhiêu chuyện chẳng biết phải làm sao, chỉ có thể một mình chống chọi. Có bao nhiêu chuyện không đành lòng, cũng chỉ có thể mỉm cười mà đi qua. 12. Trong cuộc sống có nhiều mâu thuẫn và xung đột, những người thích động chân động tay cũng rất nhiều, nhưng đáng nể nhất vẫn là những người biết cách hóa giải và xử lý vấn đề. 13. Thời gian công bằng với tất cả mọi người, dung mạo của bạn chính là chiếc gương phản chiếu cuộc sống của bạn, trong đó chứa cả phẩm chất sống của bạn. 14. Lincoln nói, trước năm 40 tuổi, tướng mạo là do cha mẹ ban cho, đến sau năm 40 tuổi, con người ta phải tự chịu trách nhiệm về dung mạo của bản thân. 15. Vẻ đẹp đích thực của một giai nhân, không nằm ở chuyện béo gầy, không nằm ở khuôn mặt, mà nằm ở vẻ đẹp tự nhiên, đặc biệt là ở thần thái. Sự đẹp, xấu, béo, gầy bề ngoài rất khó thay đổi, còn vẻ đẹp của thần thái thì phát ra từ bên trong, tỏa ra ngoài một cách rất tự nhiên. Có một kiểu sức hấp dẫn từ trong toát ra ngoài, khiến cho người nào thấy được đều bất giác nảy sinh sự ngưỡng mộ trong lòng. 16. Dung nhan của người phụ nữ chính là một chiếc gương phản chiếu chân tướng của cuộc hôn nhân, phản chiếu cả bộ mặt thật của người đàn ông. 17. Tử tế là một loại phẩm chất thể hiện qua những chi tiết nhỏ, nó khiến bạn khác biệt với đám đông, cho dù có đứng nhìn từ xa, cũng sẽ cảm nhận được hương thơm là say đắm lòng người. 18. Việc gì cũng làm sớm lên 5 phút, sẽ giải quyết được 90% những phiền não của đời người. 19. Đôi khi chỉ vì một câu suy diễn ác ý của bạn, sẽ gây ra những đau khổ không thể xóa nhòa cho người trong cuộc. 20. Vẻ đẹp không chỉ là lớp vỏ bên ngoài, Voltaire nói: “Đẹp chỉ là sướng con mắt, nhưng khí chất thanh lịch khiến người ta bị hút hồn.” 21. Một người phụ nữ vĩ đại, là một người phụ nữ giống như nước. Nếu bạn ở chỗ thấp tôi sẽ trào xuống, dịu dàng vây quanh bạn, ôm lấy bạn, sưởi ấm cho bạn; nếu bạn ở nơi cao, tôi sẽ rút lui, để bạn độc lập tỏa sáng. 22. Mùa xuân tuyết rơi, mùa hạ mưa lớn; Mùa thu gió nổi, mùa đông có mặt trời; Một năm bốn mùa có rất nhiều điều bất ngờ; Điều say đắm nhất vẫn là được gặp anh. 23. “Cả đời tôi khao khát được ai đó sưu tầm, đặt vào nơi thích hợp, gìn giữ cẩn thận. Để tôi không còn bị sốc, để tôi không phải khổ, để tôi không phải lưu lạc bốn phương, để tôi không rơi vảo cảnh không chốn nương tựa.” 24. Người muốn đưa bạn về nhà thì đi hướng nào cũng đều tiện đường, người muốn cùng bạn ăn cơm thì ngọt bùi đắng cay gì cũng đều thích ăn, người muốn gặp bạn thì 24h lúc nào cũng có thời gian. Tôi nghĩ đây có lẽ chính là biểu hiện của việc thích một người, tôi rất bận, nhưng tôi luôn có thời gian cho em. 25. Từ Chí Ma nói: “Một đời ít nhất nên có một lần, vì một người nào đó mà quên cả bản thân mình, không mong có kết quả, không mong được đồng hành, không mong có được nhau, thậm chí không mong em yêu tôi, chỉ mong trong những năm tháng đẹp nhất của tôi, tôi gặp được em.” 26. Khi sự biết điều của bạn lâu ngày quen dần trở thành chuyện bình thường, người khác sẽ quen với lòng tốt và sự hy sinh của bạn, dần dần quên mất rằng bạn cũng cần được bao dung và thấu hiểu. 27. Cổ nhân nói “Lương ngôn nhất cú tam đông noãn, ác ngữ thương nhân lục nguyệt hàn.” Ngôn ngữ luôn bất lực trong việc biểu đạt tình yêu, nhưng lại sắc bén một cách kỳ lạ thường khi biểu đạt sự sát thương. 28. Shakespeare từng nói: “Mật quá ngọt, có thể khiến cho vị giác bị tê liệt, tình yêu không quá mãnh liệt, mới có thể duy trì được dài lâu.” 29. Đến một độ tuổi nhất định chúng ta sẽ nhận ra, chẳng ai còn muốn mua vui nữa, ở bên cạnh ai thấy dễ chịu thì ta sẽ ở cạnh người đó. 30. Nếu như nói rằng cảm giác dễ chịu nhất giữa những người yêu nhau là có thể uống nước lọc nhưng lại thấy vị ngọt, thì cảm giác dễ chịu nhất giữa vợ chồng chính là chỉ cần nhìn một ánh mắt, một động tác, là có thể biết được đối phương đang muốn diễn đạt điều gì, mong muốn là gì. Sự bầu bạn chính là biểu hiện của tình cảm bền lâu. 31. Mối quan hệ dễ chịu nhất giữa hai người chính là cách xa ngàn dặm, nhưng khi muốn nói điều gì đó, điều đầu tiên nghĩ tới chính là anh ấy. 32. Người ta hay nói yêu nhau thì dễ, sống với nhau mới khó. Nhưng hôn nhân dựa trên nền tảng tình yêu luôn vững chãi hơn hôn nhân không có tình yêu rất nhiều. Chỉ có tình yêu nên kết hôn, chứ không có độ tuổi phải kết hôn. 33. Phụ nữ giống như một cuốn sách, yếu tố đo lường cho việc cuốn sách đó có đáng tiền hay không, không có quyết định ở cái bìa mà là ở nội dung bên trong. 34. Nếu bạn tỏa hương ong bướm ắt tự kéo đến. 35. Dùng đôi mắt để cười, dùng trái tim để cảm nhận những hạnh phúc nhỏ bé. Nụ cười của phụ nữ chính là thứ mỹ phẩm tốt nhất, làm đẹp cho bản thân, cũng lây lan cho những người xung quanh. 36. Tướng do tâm sinh, cảnh tùy tâm chuyển.Thực ra phụ nữ ở mỗi giai đoạn đều có nét đẹp thuộc về giai đoạn đó. Hơn 20 tuổi là nét đẹp thời thanh xuân, hơn 30 tuổi là nét đẹp thanh lịch điềm đạm, hơn 40 tuổi là nét đẹp sắc sảo cao sang, hơn 50 tuổi là nét đẹp điềm đạm bao dung… Cái đẹp là thứ mà chúng ta tu dưỡng và theo đuổi cả cuộc đời, làm một người phụ nữ như thế này, chắc chắn là sẽ đẹp hơn những người khác!
Sách: Trông đẹp là lợi thế, sống đẹp là bản lĩnh #Editbyngoc

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
"Suốt con đường này, trong hành lý của con sẽ có lúc chứa đầy những chua ngọt đắng cay, con học được cách im lặng, làm quen với cô đơn, cũng quen với việc tự chữa lành.
Sẽ có một ngày con được nếm thử sự vô tình của xã hội, những áp lực của đồng tiền, nỗi bất kham trong tình yêu và cả sự nham hiểm của lòng người.
Con rốt cuộc cũng hiểu được, dù mái hiên của người khác có lớn tới đâu, cũng không bằng việc tự có chiếc ô của riêng mình…”
I. Có một thứ giàu sang không đo được bằng tiền
Tôi từng gặp rất nhiều người thành đạt. Nhà cao, xe đẹp, chức danh in chữ vàng. Nhưng khi ngồi đối diện họ trong những cuộc trò chuyện rất thật, rất khuya, tôi nhận ra một điều đau: không phải ai cũng còn cha mẹ để quay về.
Người còn cha mẹ, dù tay trắng, vẫn có một kho báu mà không ngân hàng nào giữ hộ. Bởi trên đời này, có những “tài sản” không sinh lời, nhưng giữ cho người ta không sụp đổ. Cha mẹ chính là thứ tài sản như vậy.
Câu nói xưa nghe tưởng là đạo lý cũ: "Cha là gốc phước, Mẹ là nguồn đức, Con là quả lành của một đời gieo trồng.”
Nhưng càng sống, càng thấy đó không phải triết lý, mà là sự thật trần trụi.
⸻
II. Phước của cha không ồn ào, nhưng rất nặng
Cha không hay nói về hy sinh. Thế hệ của cha coi im lặng là bổn phận. Một người đàn ông cả đời đi làm, vai trĩu xuống theo năm tháng, lưng cong đi lúc con lớn lên.
Ở Việt Nam, rất nhiều người cha chưa từng bước chân lên thành phố lớn, nhưng sẵn sàng bán mảnh đất duy nhất khi con cần tiền chữa bệnh. Có những ông bố chạy xe ôm đến bảy mươi tuổi, không phải vì thích rong ruổi, mà vì chưa yên tâm khi con chưa “đứng vững”.
Phước của cha không phải là để con sung sướng.
Phước của cha là để khi con ngã, không gãy.
Nhiều người đi ra đời, tưởng mình giỏi. Đến lúc vỡ nợ, tai nạn, bệnh tật mới hiểu: có những lần mình thoát hiểm không phải vì thông minh, mà vì phước của một người đã âm thầm đứng sau.
⸻
III. Đức của mẹ không giảng dạy, nhưng thấm rất sâu
Nếu phước của cha là cái trần cao, thì đức của mẹ là nền đất dày.Mẹ dạy con bằng cách sống, không bằng diễn văn. Mẹ không nói “hãy hiền”, mẹ sống hiền. Mẹ không nói “hãy chịu thiệt”, mẹ chịu trước…
Ở các khu trọ công nhân, có những người mẹ cả đời ăn cơm nguội để con có bát canh nóng. Ở các làng quê, có những bà mẹ chưa từng mặc áo mới ngày Tết, nhưng con thì không bao giờ thiếu.
Đức của mẹ nằm trong từng bữa cơm, từng lần nhịn miệng, từng đêm thức trắng. Nó không gây tiếng vang, nhưng nó nuôi nhân cách của một con người suốt đời.
Bạn có bao giờ tự hỏi:
Vì sao mình còn biết xấu hổ?
Vì sao mình không nỡ làm điều ác đến cùng?
Rất có thể, đó là phần đức của mẹ còn sót lại trong bạn. Thật đấy…
⸻
IV. Con cái, tấm gương phản chiếu rõ nhất của phước đức
Trong xã hội hôm nay, người ta hay khoe thành tích con cái: học trường gì, lương bao nhiêu, chức vụ ra sao. Nhưng ít ai đủ bình tĩnh để nhìn một sự thật sâu hơn: Đời sống của con cái chính là bản báo cáo trung thực nhất về phước đức của gia đình.
Không phải đứa con giàu là cha mẹ có phước.
Mà là đứa con biết sống tử tế, đó mới là phước thật.
Một người con bất hiếu, gian dối, sống chỉ biết mình, dù thành công đến đâu, cũng là nỗi đau âm thầm của cha mẹ. Ngược lại, một người con sống đàng hoàng, biết trước biết sau, dù nghèo, vẫn là quả lành.
Ngoài xã hội, ta thấy không thiếu những người trẻ ngạo mạn, coi thường cội rễ. Họ tưởng tự do là cắt đứt. Nhưng rồi đến một ngày, khi biến cố ập đến, họ mới hiểu: cây bật gốc thì không đứng được lâu.
⸻
V. Khi hiểu ra thì thường đã muộn
Bi kịch lớn nhất của đời người không phải là nghèo, mà là hiểu ra khi không còn cơ hội sửa sai.
Cha mẹ già đi rất nhanh, nhanh hơn cả sự trưởng thành của con cái. Có những lời chưa kịp nói. Có những lần chưa kịp về. Có những cái ôm bị trì hoãn vì “để khi khác”.
Rồi “khi khác” không đến.
Xã hội này không thiếu người thành công, nhưng rất thiếu người bình an. Bởi nhiều người đã đi rất xa, mà quên mất nơi mình bắt đầu…
⸻
VI. Báo hiếu không nằm ở lễ nghi, mà ở cách sống
Cha mẹ không cần con trả ơn. Họ chỉ cần con đừng làm điều khiến mình phải cúi mặt với đời.
Sống tử tế hơn một chút.
Sống chậm lại một chút.
Sống có trách nhiệm với chính mình.
Đó là báo hiếu cao nhất.
Không phải mua nhà cho cha mẹ là xong.
Không phải gửi tiền hàng tháng là đủ.
Mà là: để khi nhắc đến con, cha mẹ không phải thở dài.
⸻
VII. Xứng đáng, đó là câu trả lời đẹp nhất…
Phước của cha là trời cao, che cho con qua mưa nắng. Đức của mẹ là đất dày, nuôi con đứng vững giữa đời.
Họ không chờ con trả.
Họ chỉ chờ con trở thành người xứng đáng.
Và đến một ngày nào đó, khi bạn đủ sâu để nhìn lại, bạn sẽ hiểu:
"Không phải bạn đang mang ơn cha mẹ.
Mà chính cuộc đời này đang nương nhờ vào phước đức của họ để cho bạn một chỗ đứng."
Giữ được điều đó, đã là một đời không uổng.
"Khi người ta đủ lớn, người ta nhận ra trong cuộc sống không phải lúc nào mọi thứ cũng rõ ràng. Không phải lúc nào nhìn lên thì trời cũng xanh, mây cũng trắng.
Khi người ta đủ lớn, người ta không còn nhìn thấy những sắc màu tuyệt đối. Thay vào đó là sự điều hòa, lẫn lộn. Trong trắng có đen, trong thật có giả, trong gần có xa, trong gặp gỡ có ly biệt, trong nụ cười có âu lo, và trong tình cảm có đắn đo cân nhắc”
"Đến một giai đoạn nào đó, cuộc sống sẽ bắt đầu làm phép trừ với bạn. Nó sẽ lấy đi một vài người bạn của bạn, khiến bạn biết ai mới là quan trọng. Nó sẽ lấy đi một vài giấc mơ của bạn, khiến bạn nhận rõ năng lực của bản thân thực sự đến đâu. Lớn tuổi chính là mình biết buông bỏ những điều phù phiếm, những con người không còn phù hợp với cuộc sống của bạn."
"Chúng ta đều phạm cùng một sai lầm: Tranh cãi với người mình yêu và bày tỏ nỗi lòng với người xa lạ"

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
"Giữa dòng chảy hỗn loạn của cuộc đời, có những lời nói không chỉ là chữ viết, mà là tấm gương phản chiếu bản chất con người. Chúng không dạy ta cách sống, nhưng buộc ta phải nhìn lại chính mình."
"Và những đoạn đường tưởng như lạc lối, thực ra chỉ đang đưa bạn đến đúng nơi mình cần đến.
Cuối cùng, bạn sẽ hiểu: Con người không thật sự thắng cuộc đời bằng việc kiểm soát mọi thứ.
Mà bằng việc hiểu mình, giữ vững tâm mình, và sống trọn vẹn với con đường mình đã chọn.
Bởi chỉ khi tâm bạn tịnh, đời bạn mới tự do.
Và chỉ khi làm chủ được chính mình, vận mệnh mới thật sự bình yên."
“Một giáo sư kinh tế ở một trường Đại học cho biết ông chưa từng đánh trượt sinh viên nào nhưng đã từng đánh trượt cả một lớp. Lớp đó kiên quyết cho rằng một xã hội có hình thái tổ chức hoàn hảo là một xã hội không ai giàu và cũng không ai nghèo và đó là một cách cân bằng tuyệt vời.Thế là vị giáo sư nói: “Được rồi, vậy lớp mình sẽ tiến hành một thí nghiệm về điều đó. Tất cả các điểm sẽ được tổng hợp lại và chia đều ra, mọi người sẽ nhận được điểm như nhau, vì thế không ai bị trượt và cũng không ai được A cả.”Sau bài kiểm tra đầu tiên, mức điểm trung bình cho cả lớp là B. Những sinh viên chăm rất buồn, còn những sinh viên lười rất mừng.Qua bài kiểm tra thứ hai, những sinh viên lười thậm chí còn lười hơn, còn những sinh viên chăm thì quyết định rằng họ cũng chỉ nên học ít thôi. Điểm trung bình cho bài lần hai là D! Không ai vui cả.Đến bài thứ ba, điểm trung bình là F. Mức điểm không hề tăng lên, còn các cuộc cãi vã, buộc tội, nêu tên nổ ra, mọi người đều khó chịu và không ai muốn học để người khác có lợi.Đến bài cuối cùng, tất cả đều trượt, và ai cũng ngỡ ngàng. Giáo sư đã nói với họ rằng: Thông qua kết quả những bài kiểm tra thì các bạn có thể dễ dàng thấy được rằng, kiểu gì thì kiểu xã hội mà các bạn đang mong muốn cũng khó thành hiện thực vì dù ý tưởng rất hấp dẫn nhưng khi đưa vào thực thi chẳng ai còn động lực để làm việc nữa. Không gì đơn giản hơn thế !Cuối cùng ông tổng kết:“Bạn không thể làm người nghèo giàu lên bằng cách khiến người giàu nghèo đi. Người không phải làm gì vẫn được hưởng trong khi người phải làm thì không được hưởng gì. Chính phủ không thể cho ai cái gì mà không lấy thứ đó từ người khác. Khi một nửa nhân dân thấy rằng họ không cần làm gì vì sẽ có nửa khác làm cho, còn nửa còn lại thì nghĩ họ làm cũng chẳng ích gì vì sẽ bị kẻ khác đoạt mất, đó chính là khởi đầu của kết thúc cho mọi xã hội !“"Không ai có thể gia tăng sự giàu có bằng cách chia đều nó ra.”___________ (sưu tầm)
chúng mình chẳng thuộc về nhau
dẫu say đắm ấy rất lâu và dài...
✏Linh Tumblr
mong người ngày tháng êm đềm
đường đi sỏi đá cũng mềm dưới chân
chuyện vui luôn ở thiệt gần
chuyện buồn, nhỏ xíu, rồi dần biến tan...
©️Linh

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Nhìn con đường trong tim Tôi hát về giấc mơ cao cao Ai có buồn hãy nghe lòng tôi Hãy nghe lời tôi Biết yêu trong sáng
Kìa người ngồi im như cây Và mình ngồi im im theo Chờ Bầu trời người xây bên trong Bầu trời mình đang trông lên Khác Ê gió, Ta muốn yêu người Yêu hết không khí trong người