em mới xong việc và đang nằm gọn trên giường với mái tóc vẫn còn chưa được hong khô, giờ cũng gần 2h sáng.
ánh mắt của em càng ngày càng trầm lặng hơn, hoá ra khi trưởng thành bắt buộc phải trải qua đau đớn, thì em mới sống trong cảm giác này, của hiện tại, là ẩn mình trong khúc tĩnh mịch của đêm, không than thở oán trách bấu víu vào anh như em đã từng, cố gắng quên đi anh nhưng cứ để trái tim còn nhớ. thôi thì đành cứ nhớ rồi đến một ngày sẽ quên. mọi người làm được, thì dĩ nhiên em cũng làm được. âu cũng là loài người với nhau cả, có phải thiếu anh là em sẽ chết như em đã từng nghĩ đâu.
nếu hỏi bản thân một câu rằng em đã quên được anh chưa thì chắc chắn là em chưa, em mong là mỗi ngày trôi qua em sẽ vơi dần đi cái cảm giác này, may mắn là giờ nó đã ổn định hơn để thôi quằn quại và giằng xé, chắc chắn rồi một ngày nào đó trái tim em lại có nắng trở lại, lại biết rung động, trước một ai khác
mà thôi em cũng có mong chờ điều gì đâu, em cũng hài lòng với em của bây giờ, may mắn là em vẫn có một con đường của riêng mình với đầy những ủi an mật ngọt do em tạo ra, khu vườn này định cùng anh vun vén cùng em cho những hạt mầm chưa đến mùa thu hoạch, chưa đến mùa quả chín, em cứ thất bại hết mùa này tới mùa khác, và anh cũng nản, anh nói anh chẳng đợi được. thế là anh đi.
anh có biết từ ngày anh đi hoa bắt đầu nở rộ và quả đã bắt đầu mơn trái, em cũng chẳng hiểu do đâu, mà có lẽ là do em biết cách yêu và chăm sóc vun vén trở lại, có lẽ ngày xưa em dành thời gian ngắm anh và cầu xin tình cảm từ anh nhiều quá, quên mất đi em đang sở hữu những ngọt ngào này, cứ tự tàn phá oán trách và so sánh mình với hàng vạn cuộc đời khác.
nhưng Thượng Đế sẽ nghe thấu lòng em bởi vì lúc này em thực sự nhớ anh và mong một ngày nào đó anh tìm lại để biết được rằng em đã khác xa thật xa ngày ấy, chắc chắn là anh sẽ được thấy em cùng với những gì em tạo ra, sẽ không xa, không xa nữa.
thôi anh hạnh phúc trước em, thì em cũng sẽ tạo ra hạnh phúc cho riêng em, hoá ra ngày buồn nhất vì không có anh lại là ngày hạnh phúc nhất vì em đã tìm thấy chính mình.
anh cứ im lặng cho riêng anh vì em cũng chẳng mong cầu một lời nào của anh nữa, chỉ là em thấy tuyệt vọng rồi từ bỏ sẽ cuốn lấy tâm hồn em mà hoá thành "lãng quên", có lẽ phải cần thêm một thời gian nữa điều ước mong con tim này sẽ thôi còn nhớ về anh mới thành sự thực.
em mong ngày ấy sớm đến









