03/04/2015
Có lẽ do nắng gió cuộc đời
Đã làm sao lãng bước chân nhau
Để nỗi lòng đôi lúc quặn đau
Nước mắt rơi mà không thể khóc
Để mặc cho cõi lòng mệt nhọc
Trượt dài trên năm tháng buông trôi
Mặc dù còn nhiều lời chưa nói
Nhưng có lẽ nên nín lặng mà thôi
Chúng ta đã đủ lớn rồi phải không
Hiểu được mọi điều trên khắp thế giới
Và gieo trong tim những ước mơ vời vợi
Chúng ta không còn là lũ trẻ ngày xưa
Ngắm nhìn cuộc đời qua nước mắt-màn mưa
Đâu đâu cũng khó khăn bao phủ
Mạnh mẽ thôi vẫn chưa coi là đủ
Phải cần có người bạn kế bên
Giữa biển người đâu phải dễ tìm nhau
Khi chúng ta chưa bao giờ gặp gỡ
Mặt chạm nhau qua cái nhìn bỡ ngỡ
Làm quen rồi trở thành bạn thôi
Nhưng đâu phải chỉ thế là xong
Còn thời gian xé tan ra nữa
Cho ta thấy tình bạn trong máu lửa
Hay kẻ phũ phàng đổi trắng thay đen
Bạn cùng ta vượt qua chông gai
Cùng bên ta mỗi khi gian khó
Tin tưởng nhau, nhưng xin đừng từ bỏ
Dẫu mai này công toại thành danh
Và tôi vẫn đợi ai, đợi ai
Để tôi tin, tin là bạn thật tốt
Dẫu đôi khi tôi tự mình dại dột
Thử lòng con người, liệu kết quả ra sao ...