Anh tự dưng thấy mình là bếp trưởng của ngày hôm qua.
Có bao giờ em ngồi lật lại những trang nhật ký cũ, hay vô tình thấy một tấm ảnh từ nhiều năm về trước và bất giác mỉm cười không?
Và anh phát hiện ra, điểm lạ nhất với anh là nụ cười ấy thường không dành cho những ngày vui vẻ rực rỡ, mà lại nở trên môi khi anh nhìn thấy chính mình trong những năm tháng từng cho là tăm tối, cực nhọc nhất.
Khi đấy, câu nói của Freud vang lên như một lời giải thích, rất đỗi dịu dàng:
"Rồi ta sẽ thấy những năm tháng đấu tranh ấy mới là quãng đời tươi đẹp nhất"
Anh rõ là không tin vào một phép màu nào cả.
Ký ức không phải là một cuốn phim tài liệu trung thực đến tàn nhẫn.
Ký ức, có lẽ, giống một căn bếp nhỏ và ấm, nơi có một gã đầu bếp tài hoa nhưng hơi đãng trí đang cặm cụi làm việc.
Những thất bại, những giọt nước mắt, những đêm không ngủ, những hoang mang và cả sự kiệt quệ – đó là những nguyên liệu thô mà cuộc đời ném vào bếp của gã.
Khi còn tươi mới, chúng thật khủng khiếp. Thất bại có vị đắng ngắt nơi cuống lưỡi, nước mắt thì mặn chát, và sự chờ đợi thì dai nhách, khó nuốt trôi. Em thấy có đúng không?
Lúc đó, có ai gọi chúng là "tươi đẹp" đâu chứ?
Chúng chỉ đơn giản là những thứ ta phải gắng gượng cho qua bữa.
Nhưng gã đầu bếp tên Ký Ức thì khác.
Gã kiên nhẫn lắm. Gã cho tất cả vào chiếc nồi hầm của năm tháng, vặn lên ngọn lửa liu riu của sự chiêm nghiệm.
Và rồi bắt đầu nêm nếm theo công việc.
Thứ gia vị đầu tiên và quan trọng nhất gã cho vào là sự lãng quên.
Gã hào phóng vẩy vào đó thứ gia vị kỳ diệu này để làm bay đi mùi hăng nồng của nỗi đau, làm dịu đi cái đắng gắt ban đầu.
Gã không lấy đi câu chuyện, gã chỉ lấy đi cảm giác đau buốt khi chạm vào nó.
Tiếp đó, gã cho vào một nhúm tự hào lấp lánh – thứ tự hào vì đã không bỏ cuộc.
Gã thêm vài giọt biết ơn cho hiện tại, thứ làm cho quá khứ bỗng trở nên cần thiết và đáng giá.
Và cuối cùng, gã nêm vào đó chất ngọt sâu sắc của những bài học, thứ chỉ có thể nhận ra khi mọi chuyện đã lùi xa.
Món ăn gã dọn ra cho anh và em của hiện tại, trong một buổi chiều ngồi nhìn mây bay ngang đầu, không còn là miếng đời sống sít của ngày xưa.
Nó là một món hầm đậm đà, ấm nóng, phức hợp.
Anh nếm được cả vị mặn của nước mắt, vị đắng của thất bại, nhưng chúng đã hòa quyện một cách hoàn hảo với vị ngọt của sự trưởng thành.
Anh không còn nhớ nỗi đau.
Anh chỉ nhớ "hương vị" của một hành trình.
Vẻ đẹp, khi anh nhận thấy, hóa ra, không nằm ở nguyên liệu, mà nằm ở tài năng của người đầu bếp.
Và có lẽ, đó là món quà dịu dàng nhất mà thời gian dành tặng cho mỗi anh và em: không phải xóa đi quá khứ, mà là nấu lại nó cho thật vừa ăn.