Loving my space-core store aesthetic 🌠

seen from Pakistan
seen from China

seen from Qatar

seen from United States
seen from Switzerland
seen from China

seen from Australia
seen from China
seen from United States
seen from United States
seen from China

seen from Australia
seen from United Kingdom
seen from Romania
seen from Australia

seen from China
seen from United States
seen from United States
seen from China

seen from Australia
Loving my space-core store aesthetic 🌠

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
This Blog Has Moved
This blog has been moved to my own personal blog. You can now find all of my Starious Tumblr Themes posts at the link below.
munashii
tớ đã từng đọc được ở đâu đó, nó nói rằng “nếu không nói ra thì đừng mong người ta hiểu được.” tớ lại cảm thấy thật đau lòng
có những con người mà tâm can họ như một vòng xoáy bão bùng, tràn ngập những suy nghĩ liên miên và chứa đựng thật nhiều tâm tư, và họ suy nghĩ mọi thứ theo chiều hướng quá mức phức tạp và tiêu cực. họ mong mỏi kiếm tìm sự cảm thông và ai đó để họ có thể chia sẻ những nồi niềm. nhưng liệu có thành công, bao nhiêu câu chữ cũng sẽ chẳng thành lời. đôi môi mấp máy, rồi lại quay về lặng im, có quá nhiều để nói, nhưng chẳng thể diễn giải và nói sao cho vừa. và thế là họ đắm chìm bản thân trong sự lừa dối mà chính mình tạo ra về thế giới, mất niềm tin vào chính những con người thân thương bên cạnh. họ học cách che giấu và trở nên thành thục trong việc ấy đến mức mà chẳng ai có thể thấy được, và điều đó càng lôi họ xuống những sự đau đớn tột cùng và điên loạn
họ không đủ dũng cảm nói ra, và họ không thể. nên nhớ rằng sự chia sẻ và yêu thương là cực kỳ cần thiết với bất cứ ai, vì người có thể kết thúc bao lần khóc vật vã và những cơn đau chẳng ai thấu không ai khác ngoài chính họ
200918
burnout
dạo gần đây, tớ dường như bù đầu ngập cổ với đống bài tập và kiến thức cứ liên tục nhồi nhét vào đầu như thể chẳng còn gì quan trọng hơn việc học, và tớ cứ mãi quay mòng mòng trong những dải băng mang dấu hỏi chấm xoay quanh đầu khi đi ngủ, nhìn vào trong gương hoặc khi ngồi làm bài tập một cách thoái thác. sự mệt mỏi lên ngôi, nỗi thống khổ xin được ngủ trưa ba mươi phút bỗng chốc hóa thành sáu tiếng mê mải đuổi bắt cừu. tớ biết là tớ chưa cố gắng hết sức mình, và còn lâu tớ mói có thể làm ba mẹ tự hào với tình trạng như thế này, nhưng mà tớ mệt rồi. kỳ lạ nhỉ, mới đầu năm học mà đã mệt, thì chín tháng phía trước phải chăng sẽ là những ngày giấu chân trong ngục tù. tớ mệt, và quá chán nản. những bài học càng ngày xa vời hơn bao giờ hết, những công thức, những câu từ, ôi tác giả, mong ông hãy nói tôi nghe, biện pháp nghệ thuật kia là như thế nào. và việc cứ đắm chìm mãi trong một nỗi u sầu và đầy lo sợ không thể giúp tớ giải quyết tình hình, nhưng nó lại đưa một tay cho tớ, và kéo tớ ra khỏi thục tại nghiệt khốc để mà tung tăng tung tẩy trong những miền xa xôi ngập đầy nước mắt. kinh khủng. buồn nôn. và khóc. cậu bạn kia bên trong tớ bảo tớ rằng, liệu có phải là ý hay khi kết thúc cuộc đời mình tại đây. mặc dù cậu không hề có lí do nào để giết bản thân mình, nhưng cậu nào có lí do để mà tồn tại khi mà cậu không cảm thấy như bản thân mình được sống. nỗi ích kỉ, băn khoăn, lo lắng, xốn xang đầy lòng, ùn lên những cơn sóng rì rào mà buồn lắm.
tớ đã thử ra ngoài, hít thở không khí một chút, mua ít đồ ăn vặt và để những ngọn gió bông đùa với tóc mình. nhưng đó cũng chỉ là sự ấm lòng trong chốc lát, và những cuộc chiến nội tâm dai dẳng, sự gục ngã và xin đầu hàng của cái tôi vốn vững vàng nhưng đầy sóng gió, và cả cây bút chì mềm oặt nằm góc bàn. tất cả đều sụp đổ, chỉ trong một nháy mắt. và liệu có ai quan tâm.
“mạnh mẽ lên”
“mày yếu đuối quá đấy”
“hở tí là khóc”
phải rồi, ai có niềm tâm tư riêng của họ. và chẳng ai giống ai.
tớ không thực sự muốn chết, chưa bao giờ. nhưng tớ mong mỏi cảm giác được bình yên một lần. cái chết là vĩnh cửu, là lối thoát cuối cùng, là kết quả tất yếu của những mỏi nhọc lượm lặt từ những ngày xa rời thực tại.
và biết đâu đấy.
150918
chào thảo
thảo nhẹ nhàng mân mê hai bông cúc dại trong tay mà em nhặt được ven đường trong khi đợi minh đến. hắn đi lâu thật là lâu, vậy mà khi đến nơi rồi cứ ấp a ấp úng xin lỗi, không để cho người ta nói nửa lời. em cười khúc khích rồi khẽ giúi vào tay minh đôi bông cúc nhỏ, kêu rằng lần sau hãy đến thật sớm nghen, người ta chờ lâu muốn chết à. minh khờ liền gật ngay tắp lự, cười hềnh hệch. đôi má minh chính là má lúm đồng tiền, khi cười lên sẽ trông như một bé hải cẩu ngây ngốc, không biết trăng sao gì nhưng lại biết cười toe toét. minh trèo lên xe đạp và đòi đưa em xuống phố dạo chơi, mặc dù hai đứa chẳng còn tí tiền nào sất.
em ngồi trên xe đạp của minh, đi qua những cửa hàng hoa đậm mùi thơm ngát mà có lẽ những người khách ở đó dễ khi bị choáng ngợp và tưởng chừng như đang ở chốn thiên đàng ngất ngây, hay những tiệm bánh mì với mùi bánh nóng hổi đang mê mải tràn ra ngoài để níu kéo người đi đường. em thấy được những ngôi nhà to lớn và thật cổ kính kia đã sờn cũ, nhưng có vẻ như người ta không muốn phá đi vì những tâm tư ùa về khi mà chợt thấy nó đi ngang qua khóe mắt, hay những tòa chung cư chật ních theo kiểu một tầng mười phòng với những dàn phơi quần áo lắc lẻo trên dây điện. em nghĩ sẽ thật giản đơn làm sao nếu mà thế giới này sẽ mãi giữ lại những điều đẹp đẽ như vậy, em không muốn phải nhìn nó lụi tàn thật nhanh chỉ trong một nháy mắt. tớ đã nghĩ như vậy đấy, minh à. nếu thực sự em muốn như vậy thì sẽ chẳng ai dám phụ lòng em đâu.
chẳng mấy chốc, chiều đã tàn, nắng sớm úa dần trên đôi vai gầy thật gầy của minh. hắn đã nghe thật nhiều về nỗi lòng của thảo, và hắn yêu thích những phút giây thảo tựa người vào lưng mình. hắn dường như có thể nghe thấy hết sạch suy nghĩ của em chỉ trong từng cái chạm nhẹ lướt qua. về đến nơi, hai đứa chẳng mua gì cả. nhưng sau khi hoàn thành công vụ rong ruổi khắp các đường lớn và ngõ hẻm, minh quyết định dẫn em đi mua chút bánh rán. minh ngẩn tò te ngoái lại nhìn thảo một chút, rồi mới vụng về gác lại chiếc xe đạp trước ngõ, hắn nắm lấy tay em bằng đôi bàn tay đầy mồ hôi mà vẫn còn dính cánh hoa cúc ấy và ngập ngừng dắt em đi trong ánh chiều tà lấp ló xa xa.
thảo thích lắm, và minh cũng thế. nhưng hai đứa nào biết được nỗi lòng của nhau
070818

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
lỡ
những vệt nắng khẽ vuốt lên mái tóc em, nhàn nhạt. mấy giờ rồi nhỉ, em tự hỏi. có những lúc mà em quá tập trung vào những con chữ đang dần ẩn hiện sau ngón tay ấy đến mức mà em hoàn toàn mất luôn khái niệm về thời gian. nhưng em thích những chiếc vé khứ hồi mà từng quyển sách trao cho em, chúng căn dặn em rằng hãy đi thật vui em nhé, vì biết rằng nơi đây chẳng còn gì, chẳng còn những nơi vui đùa ngày ấu thơ, chẳng còn hạnh phúc nhỏ nhen mà em vẫn thường giấu trong túi áo hay những chiếc váy thêu hoa đượm mùi cỏ dại cháy em hay mặc để lăn lốc trên những triền đồi xanh mởn. đã 4:17 phút mất rồi. em lấy lại lòng mình, cố gắng ngồi dậy khỏi vũng lầy hoa mĩ đang ngập tràn khắp cơ thể. có lẽ dừng lại ở đây được rồi, xin lỗi nhé. đến đây thôi, em sẽ muộn học mất. tôi xin hẹn gặp lại em nhé, vào ngày mai, và ngày mai tới, và cả những ngày mưa giông triền miên tháng bảy.
040818
hello friend i am loving your theme and i was wondering if you could link me to where you got it please?
sure ^_^. there is actually a little grey star in the bottom left corner of my page that links you to the theme creators tumblr but just in case you canʻt see it because it is a little hard to see against my dark background, you can find them at starious(.)tumblr(.)com . i edited the original theme a little though so my theme doesnʻt actually look exactly like theirs does. hope that helps.
6 themes lol
LOL okay.
Diurnus by zious/infernos
Night Sky by starious
Cosmos by manatopia
Lostinlove by cindie
Usurenaide by nunmuri
Straining by aerou