Chuyện
Đầu tiên phải nói về cái tittle trước. Mình có thói quen viết, cái đó khá rõ ràng. Nói chung viết thì cũng tạm, bạn bè thường bảo văn ông có chất nhưng mà đặt title thì…rất ngu :))). Mình thấy đúng!!!! Ví như viết về bạn bè thân thiết tri giao tri kỷ, cứ chỉ viết và đánh số, hay tỷ dụ như tự họa bản thân, thì cái title cắm 1 đằng nội dung chạy 1 nẻo :))). Note này trong lòng muốn viết, nhưng ngại vì cái tiêu đề chưa có nó khá khó chịu, kiểu như bóc gói bánh ra ăn, dù thấy ngon nhưng mà bao bì k có tem mác nên thấy gợn gợn, Thế nên mới đặt là Chuyện vậy.
Tôi luôn tin vào việc những mối lương duyên chân thành sẽ đưa người ta lại gần bên nhau, theo một cách nào đó, bất chấp gió giông, bất chấp ngoại cảnh. Có những người mới đây thôi chỉ như 2 kẻ xa lạ, thì chỉ trong 1 sát na vô cùng nhỏ, hành tinh chuyển dời, tâm thế thay đổi, là đã có thể gần lại bên nhau rồi.
Khi thấy cô ấy, nhớ lại những mảng ký ức đã từng đi qua bỗng dần trở lại trong tâm trí, thì dù có thấy phi lý, tự mình cũng đã thấy muốn tin. Thật không ngờ rằng sau 5 năm, mọi thứ gần như vẫn còn nguyên vẹn, như cái cách người ta đi 1 vòng rất rộng, rất xa, rồi lại quay trở về với điểm khởi đầu. Và, trí nhớ có hệ thống, đến lượt nó, chỉ cần 1 phím tắt search nào đó, là đã tìm ra câu trả lời. Tôi nhớ về những tháng ngày xa ấy, ngây ngô nói cùng nhau về nhiều thứ, rồi cô nói sắp phải đối mặt với kỳ thì ĐH, rất nhiều áp lực đang đến, có khi p off 1 tgian. Thằng ku ngây ngốc là tôi còn chẳng nghĩ tới chuyện xin số dt để sau này có thể liên lạc, cho tới khi cô ấy nói. Thế rồi có gọi cho nhau đôi lần, nói chuyện gì thật sự đến h không thể nhớ nổi, chỉ biết trong những ngày hè tháng 6 đổ lửa ấy, hình ảnh sót lại là chiếc màn hình điện thoại hiển thị cuộc gọi đến của cô.
Tôi nhìn lại trong danh bạ, thì số dt đó, vẫn còn nguyên. 5 năm, 1 số dt vẫn nằm ở đó, mặc kệ việc đã thay dt nhiều lần, add thêm số mới và vì đổi dt, nhiều số lưu trên sim p xóa bớt đi - những số đã lâu và đã nghĩ sẽ chẳng còn liên lạc. Nhưng giờ nó ở đó như đã, như 1 sự vốn dĩ, thật k khỏi khiến tôi bật cười.
Thực ra tôi luôn có thể xin số dt của cô ấy, khi mà giờ cả 2 đã và sẽ trò chuyện cùng nhau. Thế nhưng trong lòng vẫn muốn xác tín lại xem mọi thứ có như là duyên hay không. Giống như người ta nói, bước vào 1 canh bạc, dù chỉ là cho vui, cũng nên đặt cược lớn 1 chút. Bingo, số điện thoại ấy chưa thay đổi, hay như cô nói: “Chúc mừng thuê bao ấy đã gửi thành công tin nhắn đến thuê bao này, dù xác suất là gần như không có”.
Vậy nên, mới không dám tỏ bày tất cả, vì chuyện này rất khó tin, rất phi lý. Nói ra nhất định cô sẽ nghĩ là 1 câu chuyện được dựng lên, trong cái trí tưởng tượng của người mà cô nói rằng có-vốn-từ-phong-phú, và đầy-nguy-hiểm. Như ngày đầu cô vẫn hoài nghi, rằng người như tôi, có thể nc vs nhiều kiểu con gái. Tôi chỉ viết lại ở đây, từng mảnh từng mảnh, để nhắc lại cho tâm hồn mình, và không để cô ấy biết mà đọc được;
Mọi chuyện hình như đi hơi xa, hôm qua quả thật đúng là đường đột, nhưng không hiểu sao trong lòng tôi k thấy nặng nề, chỉ thấy nội tâm thoáng chốc xuất hiện 1 cảm giác nhẹ nhõm, như 1 cánh bướm non khẽ chạm. Có lẽ vì đã biết, con đường phía trước còn dài, cần nhiều kiên trì cùng nhẫn nại. Và vì cô ấy, vẫn cứ là một cảm giác thân thuộc, và bình yên.
“Anh luôn thấy với cuộc sống này mình giống như 1 chú ốc sên, 1 tảng băng trôi,
Lúc nào cũng tồn tại 1 lớp vỏ phòng vệ, che giấu đi phần chìm bên trong,
chỉ bộc lộ ra chút ít, 1 phần rất nhỏ,
ai xuất hiện, anh đều phải mất thời gian để chầm chậm nắm bắt tâm lý của người ta,
sau dần, lớp vỏ phòng vệ được gỡ xuống, cảm giác thân thuộc mới xuất hiện,
khi ấy, cảm giác cả khi nói hay im lặng, anh đều thấy được sẻ chia.
Cảm giác thân thuộc của em rất khác, nó như đã ở đó, thản nhiên vô cùng, thậm chí chẳng cần lý do nào hợp lý để giải thích sự hiện diện của mình. Đắm chìm trong nó, anh không phải đắn đo xem điều gì là nên hay không nên, không có hối tiếc, chỉ còn lại bản năng. Và em, anh nghĩ phần nào em cũng thế. Đấy là lạc quan chút thôi ^^”
Chuyện đến đây thôi….đang được viết tiếp.













