“I have a selfish desire that you will belong to me.”
**Artist: Vi Nguyen
**Please do not repost fanart without permission.
**Please do not remove source.

seen from Netherlands
seen from Türkiye
seen from United States

seen from United States
seen from Türkiye

seen from United States

seen from Malaysia
seen from United States
seen from Slovakia

seen from United Kingdom
seen from Mexico

seen from United States
seen from United States

seen from Malaysia
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from Netherlands

seen from China
seen from South Korea
“I have a selfish desire that you will belong to me.”
**Artist: Vi Nguyen
**Please do not repost fanart without permission.
**Please do not remove source.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
More than once, I want to spend the peaceful days like this with you
Artist: An
**Please do not repost fanart without permission.
**Please do not remove source.
Vượt Đại Dương - Chap 6
Disclaimer: Nhân vật hoàn toàn không thuộc về tôi, nhân vật thuộc về Isayama-sensei. Tác phẩm vì mục đích phi lợi nhuận.
Genre: hiện đại, fanfic, romance,…
Pairings: Levi x Mikasa
Author: RV
Ratting: M
Warning: Đây là sản phẩm của trí tưởng tượng, không có ý xúc phạm bất kỳ tổ chức hay cá nhân nào.
Note: Cấm mang truyện đi lung tung mà không xin phép, cấm sao chép ý tưởng.
"Ngoài kia, thế giới không ngừng quay cuồng
Còn nơi đây bình yên trải qua những tháng ngày bình lặng
Đại dương già cỗi không ngăn nổi cánh hải âu
Tự do không trói buộc"
***********************************
Như một hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng, việc Ryan mất tích góp phần khuấy động cuộc sống hiện tại của Levi một chút.
Theo lời kể của cô bé Lily thì sáng sớm hôm nay cậu bé Ryan đột nhiên nói muốn đi tìm mẹ. Cậu bé còn dặn dò Lily giúp cậu giữ bí mật chuyện này. Lily cũng không biết vì sao Ryan lại muốn đi tìm mẹ, chỉ biết là cậu bé rất háo hức vì nghĩ rằng nếu tìm được mẹ thì cậu không phải sống ở trại trẻ mồ côi nữa, cậu có gia đình như những đứa trẻ bình thường khác.
Tuy nhiên, theo thông tin Mikasa được biết bố mẹ của Ryan đều đã qua đời. Cậu bé không còn người thân nào khác nên được đưa đến trại trẻ mồ côi. Đột nhiên cậu bé nói muốn đi tìm mẹ, chuyện này thật kỳ lạ. Nhưng điều đáng lo lắng nhất là Ryan lại muốn đến khu vực cấm địa của đảo Faye.
- Cấm địa? Đó là nơi như thế nào? – Levi hỏi trong khi ngồi trên xe cùng Mikasa để đến nơi gọi là "cấm địa".
- Cấm địa là nơi dành cho những kẻ phạm tội, người dân bình thường không được phép đến gần. Nhưng thứ đáng sợ nhất không phải là cấm địa, mà là khu vực quanh cấm địa. Vì để đề phòng có người xâm nhập cũng như người chịu tội trốn thoát, khu vực quanh cấm địa được thiết kế cơ quan cẩn mật vô cùng, đi sai một bước có thể lập tức mất mạng.
Nghe chất giọng nghiêm trọng của Mikasa, Levi biết cô không nói đùa. Nơi dành cho kẻ phạm tội ư? Giống như nhà tù trên đất liền sao? Bỗng anh cũng muốn được chiêm ngưỡng nhà tù phong cách đảo Faye. Nhưng trước mắt anh và Mikasa cần phải nhanh chóng tìm được cô bé Lily.
Những con đường nhỏ hẹp dẫn lối đến cấm địa, nơi này sinh động đến kỳ lạ, từng ngọn cây xọng cỏ tựa hồ như có ý thức.
Levi quan sát và ghi nhớ từng chi tiết. Anh cần phải thông thạo địa hình nơi này mới có thể lên kế hoạch rời khỏi đảo.
Những suy nghĩ của Levi hiển nhiên Mikasa không hề hay biết, bởi cô luôn tin rằng anh nhất định sẽ không rời đi. Và trên hết, cô tập trung với nhiệm vụ hiện tại: tìm trẻ lạc.
Mikasa sau khi liên lạc với Armin yêu cầu sự hỗ trợ cũng là lúc chiếc xe dừng lại sau nửa tiếng di chuyển. Levi rời khỏi xe, thói quen quan sát xung quanh vẫn không thay đổi. Anh nhanh chóng đánh giá một lượt khu vực này.
Trước mắt Levi là một khu rừng với những thân cây khổng lồ cao tít và thẳng tắp. Chiều cao ước tính có thể lên đến tám mưới đến một trăm mét. Không sai, đây chính là khu rừng mà Mikasa đã nhắc đến, cũng chính là cấm địa của đảo Faye. Những thân cây to lớn đứng sừng sững như một tượng đài bất diệt. Táng lá cao ngút ngàn và vươn ra như những cánh tay rộng mở, rợp mát khoảng đất dưới chân. Cả một rừng cây cao chọc trời tựa như những tên khổng lồ đang ngủ say, chỉ có tiếng lá xào xạc minh chứng cho tạo hóa của thiên nhiên đối với loài thực vật cao lớn này. Levi thật sự không biết đây là giống cây gì, cảm giác mà chúng mang lại thật choáng ngợp.
Âm thanh từ thiên nhiên như một khúc du ca sống động, Mikasa quan sát xung quanh một lúc cô phát hiện ở bìa rừng có dấu chân trẻ con hướng đến rừng cây khổng lồ. Dấu chân trên lớp đất vẫn còn mới, suy đoán có lẽ chủ nhân của dấu chân này rất có thể là Ryan, cậu bé có lẽ vừa vào khu rừng không lâu.
- Xem ra cậu bé đã thật sự chạy vào cấm địa rồi. – Levi lên tiếng sau khi ngồi xuống quan sát dấu chân nhỏ trên đất.
Đối với người khác có lẽ việc xông vào cấm địa đồng nghĩa với việc tự sát. Tuy nhiên, đối với Mikasa, một trong bốn Nữ Vệ dưới trướng Nữ Tộc trưởng Historia, thân phận đặc thù này của cô được quyền biết bố trí cũng như cơ chế hoạt động của cấm địa. Mikasa nghiêm túc nhìn sang người đàn ông bên cạnh.
- Levi, theo sát tôi. Đừng để bị lạc.
Cô biết tình hình hiện tại không thể để Levi ở lại. Tuy họ đứng ở vùng ranh giới cấm địa nhưng không đảm bảo hoàn toàn sự an toàn tuyệt đối. Levi không phải người của đảo Faye, anh không thể nào hình dung được sự nguy hiểm của cấm địa như thế nào. Nếu anh bất cẩn chạm vào bất cứ thứ gì ở ranh giới cấm địa cũng có thể gặp nguy hiểm, để Levi bên cạnh cô có lẽ là sự lựa chọn tốt nhất. Mà với tính cách của anh, chưa chắc đã chịu ngồi yên đợi cô quay về, vẫn là nên để anh và cô đi cùng nhau, cô sẽ bảo vệ anh.
Levi đi theo sau Mikasa mà không có lời thừa thải, cả hai bắt đầu bước vào rừng. Lối đi đầy cỏ dại, những thân cây khổng lồ dần lướt qua. Anh thật sự không biết nơi này có gì lợi hại ngoại trừ những thân cây to lớn thì nơi này không khác gì những khu rừng bình thường khác.
Dưới chân Levi là tiếng sột soạt của những bước chân khi giẫm lên những chiếc lá khô. Phía trên là bầu trời bị che khuất ánh sáng bởi những táng cây rộng lớn, chỉ có vài tia nắng yếu ớt len mình qua những kẽ lá chật hẹp. Không hiểu sao, càng tiến sâu vào rừng cảm giác âm u ngày càng tăng, thính giác tựa như có thể nghe thấy mọi sinh vật đang sinh sôi trên mảnh đất này.
Levi vẫn theo sát Mikasa, khu rừng vẫn không có gì xảy ra là do Mikasa và Levi vẫn đi đúng đường. Lần đầu tiên đặt chân vào những nơi như thế này, anh biết bản thân phải cẩn trọng hơn bao giờ hết.
Bốn hướng đều là một mảnh rừng cây khổng lồ khó xác định phương hướng. Lúc này đây, Levi lại phát huy được thị giác vượt trội của mình một cách không đúng lúc. Cạnh một gốc cây cách anh không đầy năm bước chân, một chiếc giày nhỏ đang im lặng nằm trên lớp lá khô vàng. Theo bản năng, Levi rời mắt khỏi Mikasa đến nhặt chiếc giày nhỏ kia để tìm manh mối mà không ngờ rằng chỉ rời hướng đi của Mikasa một chút liền khiến khu rừng khởi động.
Khi Levi nhặt chiếc giày nhỏ dự định gọi Mikasa quay lại xem thì bóng dáng của cô đã không còn, chỉ còn một mảnh rừng bất tận, Mikasa cứ như là không khí bốc hơi không còn một chút dấu vết. Giây phút này anh nhận ra bản thân vừa phạm một sai lầm ngớ ngẩn.
Anh và Mikasa đã lạc nhau.
Chỉ mới rời khỏi Mikasa không đầy năm bước, anh liền mất dấu cô. Levi tự hỏi cái khu rừng chết tiệt này là gì mà có thể giấu đi một người trong tích tắc như thế?
Không còn Mikasa anh biết bản thân càng phải cẩn trọng hơn.
Nhặt một cành cây khô, Levi ném về phía trước. Anh cần phải khảo nghiệm khu rừng này, nếu đi sai một bước có thể sẽ bỏ mạng một cách ngớ ngẩn.
Sau khi khảo nghiệm trong bán kính mười mét, vùng đất xung quanh vẫn không xảy ra chuyện gì Levi mới thở phào nhẹ nhõm một chút. Anh đoán có lẽ khu rừng này là một mê cung dùng để nhốt kẻ xâm nhập. Tuy có phán đoán như vậy nhưng anh cũng không thể vì thế mà chủ quan.
Có lẽ Mikasa cũng đang tìm anh. Anh có nên ngồi yên đợi cô tìm đến hay không?
Trong tình huống này, Mikasa là người hiểu biết hơn anh về mê cung này, ngồi yên đợi cô tìm đến cũng không phải là ý tồi, còn hơn là đi lung tung khiến anh và cô càng khó tìm được nhau hơn.
Tuy nhiên, ý định ngồi yên đợi Mikasa tìm đến của Levi bị vứt bỏ sau một khoảng thời gian chờ đợi mà vẫn không thấy cô đến.
Bản thân anh từ lúc nào lại bị động như thế? Ngồi đợi người khác đến cứu? Quả thật đây là một sự thất bại lớn trong đời anh.
Không. Levi anh không thể bị động như vậy. Anh cần phải chủ động hơn, ngồi một chỗ không khác nào chờ chết. Anh ghét cảm giác bất lực đó.
Đánh một ký hiện lên thân cây gần đó, Levi quyết định tìm Mikasa hay ít nhất cũng phải tìm được lối ra thì mới có thể tính tiếp được.
Không biết qua bao nhiêu thời gian, ánh mặt trời cũng dần đổi hướng, Levi cuối cùng lại quay về điểm xuất phát. Ký hiệu trên thân cây mà anh đánh dấu ban đầu cho anh biết anh đã tiêu hao thời gian và sức lực chỉ để đi lòng vòng khu rừng không lối ra này.
Nhất định có một phương pháp nào đó phá giải mê cung này. Đây thật sự là một bài toán không dễ dàng gì. Phải có một mấu chốt nào đó hoặc một quy luật nào đó có thể dẫn đến lối ra.
Xung quanh chỉ toàn là những thân cây khổng lồ, muốn rời khỏi nơi này thì cần phải biết chính xác phương hướng.
Phương hướng? Đúng vậy, vị trí có thể quan sát được mọi thứ phải là một nơi có địa thế cao.
Levi ngẩng đầu nhìn những thân cây khổng lồ. Vị trí cao để quan sát xung quanh có lẽ chỉ có thể là ngọn cây. Vấn đề ở đây là những thân cây này cao tít tắp, muốn trèo lên ngọn cây cũng không phải là chuyện dễ dàng gì. Tuy nhiên, đây là cách đơn giản nhất, nếu anh không mạo hiểm thử một lần thì cái gọi là cơ hội cũng không còn.
Levi chuẩn bị trèo lên thân cây không lồ thì bỗng cảm thấy trên vai nằng nặng. Một thân mình trắng muốt với bộ lông mềm mại đang đậu trên vai anh, Levi ngạc nhiên khi thấy Jax xuất hiện ở nơi này. Bình thường chúng chỉ đến tìm anh để được no bụng, không lẽ chúng đến nhà Mikasa mà không tìm được anh và Mikasa nên đã bay đi tìm hai người bọn họ? Lũ chim này thật sự thông minh như vậy sao?
Tất nhiên anh không hiểu ngôn ngữ động vật, Jax liên tục kêu gù gù trên vai anh, không thể phũ nhận rằng Mikasa giỏi hơn anh về mặt ngôn ngữ kỳ lạ này. Nhiều lần anh trông thấy cô nói chuyện với Mia và Jax, anh thật không hiểu nổi có thật là cô hiểu chúng muốn nói gì không nhưng anh chắc chắn một điều rằng cô giao tiếp với chúng rất tốt.
Jax kêu gù gù hai tiếng sau đó vỗ cánh bay, dừng lại trên một cành cây, Jax lại kêu gù gù hai tiếng như đang hối thúc Levi. Anh không biết Jax muốn gì, nhưng vẫn đi theo nó. Lần đầu tiên anh đánh cược vào loài động vật biết bay này, có lẽ nó muốn anh đi theo nó.
Đi theo hướng của Jax một lúc, anh nhận ra không giống những lần trước mà trở về vị trí cũ, lúc này cảnh vật xung quanh đã dần thay đổi.
Cảm giác ngày càng lạnh lẽo đến quái dị.
Tuy nhiên, khung cảnh trước mắt anh khiến anh ngạc nhiên và an tâm hơn rất nhiều. Từ xa, cô đang hướng đến anh mà bước đi thật nhanh, vẻ mặt cô vẫn điềm tĩnh như ngày nào nhưng đôi mắt tối màu ấy lại không che giấu nổi sự lo lắng. Vẫn bộ trang phục đơn giản nhưng khi đứng giữa khu rừng rộng lớn này cô trở thành một điểm nhấn nổi bật nhất, tựa như đóa hoa giấu mình bung nở trong lặng im. Và đôi chân anh cũng vô thức vôi vàng bước về phía cô trong những cảm xúc lẫn lộn.
- Levi.
Đứng trước mặt Levi, Mikasa gọi tên anh như muốn xác nhận người ở trước mắt cô không phải là ảo ảnh.
Levi cố giấu chút xao động của bản thân đằng sau đôi mắt tĩnh mịt, một câu hỏi bình thường được bật ra khỏi bạc môi mỏng khi đối diện với cô trong khoảng cách hai bước chân.
- Cô ổn chứ, Mikasa?
- Tôi ổn. Còn anh?
- Vẫn ổn. Jax đã dẫn đường bằng không tôi cũng không biết chúng ta sẽ mất bao lâu mới tìm được nhau.
Mikasa vẫn nhìn anh chăm chú, thật may khi anh vẫn bình an. Tảng đá trong lòng dường như lúc này mới được thả xuống, sự nhẹ nhõm lúc này mới khiến cô được thả lỏng tâm trạng.
Mikasa vuốt ve bộ lông mềm mại của Mia đang đậu trên vai, môi cô khẽ cong trong ánh nhìn dịu dàng:
- Mia cũng dẫn đường cho tôi đến tìm anh. Khi trở về nhà chúng ta phải thưởng chúng một bữa ăn thật thịnh soạn mới được.
Dường như nghe hiểu những lời Mikasa vừa nói, Mia và Jax liền kêu gù gù tỏ ý vui mừng.
Lần đầu tiên Levi cảm thấy loài động vật này không phiền phức như anh nghĩ, chúng đáng yêu và đáng được khen thưởng như lời Mikasa đã nói.
- Mikasa, tôi nghĩ cô biết cách thức hoạt động của khu rừng này chứ?
Levi cảm thấy lạ, ban đầu cô và anh bước vào khu rừng vẫn không có gì xảy ra chứng tỏ cô thông thạo nơi này. Nhưng khi nãy cô lại nói nhờ Mia mới tìm được anh chứng tỏ có điều gì đó không đúng.
- Khu rừng đã bị ai đó thay đổi cơ chế hoạt động nên tôi không thể dùng phương pháp cũ tìm đường. Bây giờ, tôi cũng không chắc có thể rời khỏi nơi này hay không. – Nói xong cô khẽ thở dài hướng mắt về phía Mia và Jax đang đáp ở gần đó. – Có lẽ chúng ta đành nhờ Mia và Jax giúp đỡ thêm lần nữa.
Levi trông thấy nét mặt cô giãn ra, có lẽ tình huống không quá tồi tệ. Nghĩ vậy anh cũng không còn quá khẩn trương. Đột nhiên, anh lại nghe cô nói tiếp:
- Tôi xin lỗi. Lẽ ra tôi nên nói rõ với anh sớm hơn thì có lẽ chúng ta sẽ không lạc nhau.
- Tch, chúng ta không biết trước chuyện gì sẽ xảy ra vì thế cũng không thể khẳng định rằng việc cô có nói rõ từ trước thì chúng ta sẽ không lạc nhau.
Tuy Levi nói thế nhưng trong lòng Mikasa vẫn cảm thấy không yên. Anh là người đàn ông của cô, người ở bên cạnh cô mà cô lại để xảy ra sơ xuất ở nơi nguy hiểm thế này. Đó là sai lầm thuộc về cô. Điều đó thật không thể chấp nhận được.
Một sự quyết tâm nào đó trong Mikasa như được thắp lên, cô nhìn người đàn ông ở đối diện kiên quyết nói:
- Vì thế tôi sẽ không để bản thân phạm sai lầm thêm lần nữa khiến người đàn ông của mình gặp nguy hiểm.
Levi muốn nói với cô rằng anh không hề gặp nguy hiểm nào nhưng đột nhiên bàn tay trái của anh lại được một bàn tay khác nắm lấy. Theo thói quen anh nhíu mày muốn rút khỏi tay cô nhưng liền bị cô nắm chặt.
Trước ánh nhìn kiên định và nghiêm túc của cô, hình ảnh của anh phản chiếu trong con ngươi đen nhánh ấy dường như bị khóa chặt. Anh hiểu dụng ý của cô, vì vậy trong phút chốc cũng không cố rút tay ra nữa.
Không có sự mềm mại như một vị tiểu thư đài cát, bàn tay Mikasa có một vài nốt chai sần. Tuy nhiên, các ngón tay thon dài và sạch sẽ ấy lại ấm áp hơn bao giờ hết. Giữa khu rừng lạnh lẽo hoang vắng, cô nắm lấy tay anh, kéo anh đi vào thế giới của cô đầy trải nghiệm. Không có nỗi sợ hãi, không có sự bất an chỉ tồn tại sự vững tâm và tin tưởng đến kỳ lạ. Mùi tử đinh hương quen thuộc phảng phất dường như che lấp cả sự u ám đang diễn ra. Giọng nói cô đều đều vang lên giải thích cho anh nghe về cấm địa, về nơi họ sắp đến. Và tất nhiên cả hai đều không quên mục đích đi vào cấm địa lần này.
Trong khi ánh mặt trời dần ngã về tây, trước sự dẫn đường của Mia và Jax, cuối cùng Levi và Mikasa cũng rời khỏi khu rừng khổng lồ, đứng trước một con suối trong vắt. Tịch dương đỏ rực phản chiếu khiến dòng suối đỏ kè một cách quái dị như được pha thứ chất lỏng màu đỏ nhức mắt.
Khu vực cấm địa gồm ba lớp bảo vệ. Khu rừng khổng lồ chính là lớp bảo vệ đầu tiên với hệ thống mê cung không lối thoát cho những kẻ đặt chân vào. Và vị trí mà Levi và Mikasa đang đứng chính là ranh giới giữa lớp bảo vệ thứ nhất và thứ hai.
Mikasa siết chặt tay Levi hơn, cảm nhận bàn tay của người bên cạnh chấp nhận nắm lấy tay cô không phải là ảo giác. Tuy không phải lần đầu tiên cô đến nơi này nhưng cảm giác quỷ dị này vẫn không thay đổi. Khu rừng khổng lồ đã thay đổi cơ chế hoạt động e là nơi tiếp theo cô và Levi đến có lẽ cũng không còn như trước. Hy vọng cậu bé Ryan không tiến vào quá sâu trong cấm địa nguy hiểm này.
Không hiểu sao cô lại có một linh cảm kỳ quái.
Chap 1 Chap 2 Chap 3 Chap 4 Chap 5
Vượt Đại Dương - Chap 4
Disclaimer: Nhân vật hoàn toàn không thuộc về tôi, nhân vật thuộc về Isayama-sensei. Tác phẩm vì mục đích phi lợi nhuận.
Genre: hiện đại, fanfic, romance,…
Pairings: Levi x Mikasa
Author: RV
Ratting: M
Warning: Đây là sản phẩm của trí tưởng tượng, không có ý xúc phạm bất kỳ tổ chức hay cá nhân nào.
Note: Cấm mang truyện đi lung tung mà không xin phép, cấm sao chép ý tưởng.
Hôm sau, Mikasa lại đi ra ngoài từ rất sớm. Levi ở nhà một mình nhưng nhờ có mấy quyển sách bầu bạn với anh khiến anh bớt nhàm chán. Hôm qua, Mikasa trở về mang theo vị bác sĩ Yeager đến để xem vết thương của anh. May mắn thay, vết thương không có dấu hiệu nhiễm trùng và đang trong quá trình hồi phục rất tốt. Anh nghe vậy cũng thấy yên tâm phần nào.
Giống như hôm qua, Mikasa rời khỏi nhà một lúc thì chuông cửa chợt vang lên. Không rõ người nào đến nhưng Levi vẫn ra ngoài mở cửa.
Một chàng trai trẻ tuổi, có lẽ nhỏ tuổi hơn Levi, đang đứng trước cửa. Chàng trai mặc chiếc áo phông tay ngắn và chiếc quần kaki ngang gối. Mái tóc được cắt ngắn đến mức mà người ta thường gọi là đầu đinh. Nét mặt cậu ta thoáng ngạc nhiên khi trông thấy anh mở cửa. Có lẽ cậu ta không nghĩ người mở cửa không phải là chủ nhân ngôi nhà này.
- Xin chào. Tôi là Connie, Mikasa bảo tôi đến đây dọn cỏ trong sân giúp cô ấy. – Chàng trai vội giới thiệu bản thân.
Ánh mắt Levi quét qua cánh tay Connie đang cầm dụng cụ làm vườn. Xác định cậu ta không nói dối, mà việc này cũng chẳng có lý do gì để nói dối. Anh thản nhiên đáp:
- Cậu cứ tự nhiên.
Connie đưa mắt nhìn người đàn ông biểu cảm không nóng không lạnh. Cậu đã nghe qua việc Mikasa mang một người đàn ông về. Vốn muốn tìm cơ hội để xem thử anh ta là người như thế nào không ngờ hôm qua Mikasa gửi lời nhắn nhờ cậu sang dọn dẹp cỏ trong sân giúp cô ấy. Thế là cậu có lý do chính đáng để đến đây xem người đàn ông của Mikasa vừa "nhặt" về. Tuy nhiên, người đàn ông trước mặt cậu có vẻ lãnh đạm, xa cách khiến cậu càng tò mò hơn.
- À, Mikasa không có ở nhà sao? – Connie tìm cách bắt chuyện.
- Cô ấy vừa ra ngoài, có lẽ đến chiều mới về. – Levi đáp.
- Tôi nên gọi anh như thế nào? – Connie có chút dè dặt hỏi.
- Levi.
Thì ra anh ta tên Levi, nhưng cũng không khó gần như cậu nghĩ. Không đợi cậu nghĩ nhiều Levi đã xoay người vào trong nhà. Connie gật đầu chào rồi bắt tay vào việc dọn dẹp đám cỏ dại trong sân nhà Mikasa.
Khi Connie đang dọn đám cỏ dại được một lúc, Levi đột nhiên xuất hiện ở cửa. Nét mặt anh tỏ vẻ không hài lòng. Anh nhíu chặt hàng lông mày, đưa mắt nhìn xung quanh nói:
- Cậu dọn cỏ dại không sạch gì cả.
Connie đang nhổ cỏ nghe thế cũng dừng tay nhìn xung quanh. Rất sạch à nha. Cậu khó hiểu nhìn Levi như xác định lại xem có phải đang nói với cậu không. Tiêu chuẩn sạch của Connie dĩ nhiên khác hẳn với tiêu chuẩn sạch của Levi. Nhưng Connie lại không thấy điều đó cậu chỉ cảm thấy Levi đang làm khó cậu.
- Chỗ nào không sạch? – Connie không phục.
Levi không nhiều lời, trực tiếp đi tới chỗ Connie ngồi xuống. Động tác vô cùng thành thạo nhổ từng bụi cỏ lên. Sau đó, lại dùng dao bới rễ cỏ dại còn sót lại trong đất lên. Quả thật từ lúc Connie bắt đầu dọn cỏ dại anh đã không hài lòng với tay nghề của cậu ta. Càng nhìn càng ngứa mắt buộc anh phải đích thân ra tay chỉ dạy, dù sao anh cũng đang nhàn rỗi. Làm xong, Levi nhàn nhạt nói:
- Tôi làm mẫu cho cậu xem rồi đấy. Cậu cứ làm theo cách của tôi.
Levi đứng lên đi vào nhà bỏ lại Connie vẫn còn đang ngơ ngác.
Connie sau khi làm sạch cỏ, chăm sóc bông hoa trong khu vườn nhỏ kỹ càng kế đó cậu bắt tay vào việc sửa chữa và sơn lại chiếc xích đu cũ kỹ gần đó.
Levi đặt một chiếc ghế gần cửa vừa đọc sách vừa quan sát chàng trai trẻ đang chăm sóc khu vườn. Sau khi dọn hết đám cả dại um tùm, khu vườn được trồng thêm vài loài hoa trông sáng sủa và sinh động hơn trước rất nhiều. Anh đột nhiên lên tiếng:
- Connie, bình thường Mikasa không dọn vườn sao?
Connie đang sơn chiếc xích đu, mùi nước sơn xộc vào mũi cậu nhưng giọng nói của Levi kéo sự chú ý của cậu sang hướng anh ta.
- Mikasa thường bỏ bê ngôi nhà của mình, cô ấy thường đến làng Nam để quản lý nhiều hơn.
- Cậu sống ở đâu?
- Nhà tôi ở phía làng Nam thuộc khu quản lý của Mikasa. Nếu anh không chê, khi nào vết thương của anh khỏi có thể đến nhà tôi chơi. – Connie cười đáp.
Trông cậu có chút ngờ nghệch nhưng lại là người thật thà. Levi cũng không quá bày xích cậu. Nếu Armin là chàng trai tri thức, thông thái thì Connie lại mang vẻ chất phát của một người dân nơi này.
- Cậu không nghĩ Mikasa sẽ phản đối tôi đến nhà cậu sao?
- Không đâu. Mikasa rất tốt bụng, cũng không phải kẻ ngang ngược, vô lý. Anh là người đàn ông của cô ấy thì cô ấy nhất định sẽ không để anh chịu thiệt. – Connie nói chắc như đinh đóng cột với một giọng điệu mang chút ngưỡng mộ.
Levi cảm thấy biết thân phận kỳ lạ của anh trên hòn đảo này dường như rất đặc biệt. Hiển nhiên nó có liên quan đến Mikasa. Tuy nhiên, trong lời nói của Connie anh cứ có cảm giác là lạ như thể vị trí của anh và Mikasa có chút đảo ngược. Là người đàn ông của Mikasa thì cô nhất định sẽ không để anh chịu thiệt? Ngữ điệu có phần hâm mộ của Connie càng khiến anh thấy quái dị.
- Tôi lại chẳng thấy thế.
- Sau này anh sẽ hiểu. – Connie liếc mắt nhìn Levi, hừ nhẹ đáp.
Connie mất một buổi để dọn dẹp lại khu vườn nhỏ nhà Mikasa. Cậu ra về không quên thầm đánh giá người đàn ông mà Mikasa nhặt về lần nữa. Trông mắt Connie, Levi không có gì đặc biệt, không hiểu vì sao lại thu hút được Mikasa. Khác với Armin tinh tế, nhạy bén, Connie có phần ngờ nghệch hơn và không sâu sắc bằng.
Khi Mikasa trở về, trông thấy khu vườn đã xinh đẹp hơn hẳn thì cũng đã biết Connie đã làm theo yêu cầu cô. Ngôi nhà trông sáng sủa và sinh động hơn hẳn. Mặc dù cô không có sở thích với hoa hồng nhưng khi được vun trồng những đóa hoa đỏ rực hay hồng thắm khiến không gian trở nên tươi mới hơn bao giờ hết. Hài lòng với công việc Connie đã hoàn thành, cô bước vào trong nhà với tâm trạng khá tốt.
Không có quá nhiều tiếng động, Levi nhận ra tiếng bước chân của Mikasa. Cô trở về sớm hơn hôm qua, trên tay còn có một giỏ hoa quả, rau củ tươi ngon. Mikasa cứ thế nhét vào tủ lạnh trong khi hàng lông mày Levi nhíu chặt vì hành động của cô.
- Cô không nên quên làm sạch trước khi bỏ vào tủ lạnh như thế. Rất bẩn. – Levi đặt tách trà xuống bàn rồi bước đến nhắc nhở.
Mikasa nghe thế liền quay sang nhìn anh, đôi mày cô khẽ giương cao trong khi ánh mắt cô gợn sóng như có một viên đá nhỏ ném vào mặt hồ êm ả. Cô dừng hành động bỏ trái cây, rau củ vào tủ lạnh, bờ môi cô mấp máy từng chữ êm tai:
- Anh có vẻ rất giỏi về khoản này.
- Không phải tôi giỏi mà đây là điều cơ bản nhất trong việc giữ vệ sinh thực phẩm.
Levi giành lấy giỏi trái cây, mang chúng đi rửa sạch và phân loại. Mikasa lóng ngóng đứng cạnh xem anh chuyên tâm về vấn đề "an toàn vệ sinh thực phẩm". Chẳng hiểu sao, anh ngày càng hợp mắt với cô.
Nhìn xem, đôi mày anh lại nhíu chặt, bờ môi mím thành một đường thẳng không cảm xúc, ánh mắt anh lại rất chuyên chú. Tay áo được xắn lên đến khuỷu tay, còn bàn tay anh lại rất thành thạo trong thao tác làm sạch. Anh như có ma lực khiến cô đắm chìm trong khoảnh khắc này. Hình ảnh rất đỗi bình thường đối với bất kỳ ai nhưng trong mắt cô anh lại hoàn toàn khác biệt.
Có lẽ ánh nhìn của Mikasa quá lộ liễu khiến Levi không thể không nhận ra có một đôi mắt đang dán chặt lên người anh. Nhưng không đợi anh lên tiếng nhắc nhở, cô gái bên cạnh đã lên tiếng trước:
- Anh đã có vợ chưa?
Một câu hỏi bất thình lình từ Mikasa buộc Levi không tự chủ mà nhìn sang cô. Trong đôi mắt tối màu, một sự mong đợi không thể gọi tên ánh lên dưới đáy mắt cô.
- Vẫn chưa. – Levi đáp.
Một nụ cười nho nhỏ xuất hiện trên đôi môi phiếm hồng của cô. Cô lại hỏi tiếp một câu hỏi khác:
- Vậy vị hôn thê thì sao?
Vốn là những vấn đề cá nhân anh không muốn nhắc đến, nhưng trước cái nhìn mong đợi của cô, anh muốn dập tắt nó. Vì thế, anh thẳng thừng đáp mà không hề có một tia giấu diếm:
- Đã có.
Quả đúng như anh dự đoán, nét mặt cô thoáng sửng sốt như thể không tin lời anh vừa nói. Nếu cô không tin anh sẽ cường điệu thêm về vấn đề này khiến cô tin sự thật đó. Nhưng không đợi ý định đó của anh được thực hiện, rất nhanh sau đó là sự thất vọng pha lẫn hụt hẫng dưới ánh mắt như hồ thu của cô. Anh vẫn chưa kịp cảm thấy thành công trong công cuộc phá hủy niềm hy vọng của cô thì đã nhận lấy thất bại. Bởi trong tích tắc cảm xúc của cô lại luân phiên một lần nữa. Cô nở một nụ cười cong cong đầy kiêu ngạo và bất cần nơi khóe môi cùng với một chút mỉa mai ẩn sâu dưới tầng tầng lớp lớp của những con sóng ngầm mãnh liệt trong đáy mắt được ngụy trang bằng sự điềm tĩnh. Biểu cảm của cô dường như được nghe điều gì đó rất thú vị chứ không phải việc người đàn ông (tự nhận) của cô đã có vị hôn thê mà tuyệt vọng. Ngoài dự đoán của anh, cô không hề nói một điều gì về việc cô không tin điều anh vừa nói hay chất vấn anh về sự thật mà anh đã thừa nhận với cô, cô lại chọn cách hỏi anh một điều đơn giản khác.
- Cô ấy là người như thế nào?
Levi ngẫm nghĩ một lúc, cố tìm ra ưu điểm của vị hôn thê mình để đáp trả Mikasa. Nhưng dường như anh chẳng nghĩ ra được điều gì. Đối với anh, việc vị hôn thê của anh là ai không quan trọng vì người đó là do mẹ anh chỉ định và bác anh ủng hộ. Sau này, nếu cưới người phụ nữ đó về thì coi như nuôi thêm một miệng cơm mà thôi. Thế nên, anh suy nghĩ vài từ rồi ráp lại với nhau, cho Mikasa một đáp án mà anh cảm thấy hài lòng nhất.
- Cô ấy xinh đẹp, có gia giáo và học thức, gia đình trong sạch. Tính cách của cô ấy cũng rất dịu dàng nhưng đôi khi cũng rất trẻ con, mẹ tôi rất thích cô ấy.
Mikasa nghe xong không có có vẻ kinh ngạc. Cô khẽ gật đầu rồi nhẹ nhàng đáp một câu hoàn toàn cách xa chủ đề đang nói đến:
- Anh rất yêu mẹ của mình.
Con dao đang gọt quả táo đỏ mọng trên tay anh khựng lại. Cô gái thông minh cà tinh tế hơn anh nghĩ. Anh nhìn cô như muốn hỏi vì sao cô biết thay cho lời xác nhận luận điểm mà cô vừa đưa ra.
- Vì cuối cùng anh nói rằng mẹ anh rất thích cô ấy chứ không phải anh rất thích cô ấy. – Mikasa giải thích khi bắt gặp ánh mắt hoài nghi của anh.
Levi không phũ nhận rằng anh rất yêu mẹ anh. Vì bà ấy đã một mình nuôi anh lớn với vai trò vừa là người mẹ vừa là người cha. Và vị hôn thê của anh là do bà ấy chọn, anh vì muốn vui lòng mẹ mình mà chấp nhận. Còn việc anh có thích cô ta hay không anh cũng không để tâm đến, kết hôn với ai cũng chẳng có gì khác biệt.
- Cũng chẳng khác biệt gì. – Levi chau mày đáp.
Mikasa lấy miếng táo mà anh đã gọt vỏ cho vào miệng. Vị táo thơm ngọt thấm vào khoang miệng của cô. Cô được người dân trong làng sau khi giải quyết vụ tranh chấp của họ. Đây là loại táo sạch khác hẳn với những loại táo tẩm nhiều chất độc hại mà cô thường gặp ở đất liền.
- Đúng vậy, những điều anh vừa nói chẳng ảnh hưởng đến việc anh là người đàn ông của tôi.
Mikasa đáp lời trong khi lấy miếng táo thứ hai cho vào miệng. Đối với Levi, cô có gì đó rất kỳ lạ. Tư duy của cô đôi khi anh không theo kịp. Nhưng anh không thể phũ nhận rằng cô rất thông minh. Cô luôn rất thẳng thắn và trực tiếp, điều đó khiến anh có phần thoải mái khi tiếp xúc với cô trong suốt thời gian qua. Bởi anh cũng rất chán ngán những gương mặt giả dối tiếp cận anh vì mục đích nào đó. Levi vẫn tiếp tục gọt táo trong khi những miếng táo lại vơi dần vì rơi vào bụng Mikasa. Đột nhiên, một miếng táo được đưa đến môi anh, bắt gặp đôi mắt cô chăm chú nhìn anh trong khi đôi lông mày khẽ giương cao với ý muốn bảo anh ăn nó. Vốn dĩ anh là kẻ thích sạch sẽ, với hành động của này của cô anh sẽ không đáp ứng. Nhưng dường như có một động lực nào đó thôi thúc, trước ánh nhìn của cô khiến anh chần chừ giây lát rồi thật sự ăn miếng táo đó.
Mikasa hài lòng với phản ứng của Levi, một nửa phần táo còn lại sau khi bị anh cắn mất cô cũng không do dự mà đưa vào miệng mình.
Khi đó, Levi vẫn không hiểu vì sao Mikasa lại có thể ăn tiếp phần táo đã bị anh cắn dở và dính nước bọt của anh. Nếu là anh, anh sẽ không thể làm được như cô. Sau này, Levi mới nhận ra anh thực sự có thể ăn táo dính nước bọt của cô, thậm chí còn hơn thế nữa. Nhưng đó là chuyện của sau này.
- Ngon không? – Mikasa hỏi.
Levi gật đầu xác nhận, ngon hơn cả những loại táo trên thị trường bị tẩm chất hóa học rất nhiều.
- Táo này được người dân trong làng tặng cho chúng ta. Ở đây, người dân không dùng những chất hóa học cho cây trồng nên chúng luôn rất thơm ngon và an toàn cho sức khỏe.
Levi tận hưởng mùi vị ngọt lành của phần táo trong khoang miệng và hương thơm tử đinh hương đan xen, chủ đề về vị hôn thê của anh và Mikasa đã bị hai người vứt ở xó xỉn nào rồi. Mikasa lại như được cổ vũ sau khi Levi ăn miếng táo đầu tiên mà cô đưa, cô tiếp tục đưa đến môi anh một miếng táo khác. Anh cũng không do dự mà tiêu thụ một nửa, một nửa còn lại thẳng tiến đến đến dạ dày của cô. Cứ thế cô và anh xử lý liên tục ba quả táo. Levi cảm thấy nếu như tiếp tục gọt táo thì cô và anh sẽ no vì táo trước khi họ ăn bữa tối, điều đó là không tốt. Vì thế, anh quyết định dừng công việc gọt táo thay vào đó tiếp tục công việc làm sạch rau và cho vào tủ lạnh. Đáy mắt Mikasa tuy có chút bất mãn vì không được ăn táo nhưng rất nhanh sau đó sự bất mãn đó liền biến mất. Cô nhận ra hình như căn nhà của cô đã sạch sẽ hơn trước rất nhiều, bất giác bờ môi nở một nụ cười như có như không mà anh không hề phát hiện.
Không lâu sau đó, cô giúp việc mang bữa tối đến. Levi và Mikasa giải quyết buổi tối nhanh gọn. Sau đó là tiết mục thay thuốc cho vết thương của Levi. Vì không có bác sĩ Yeager, Mikasa đã giành lấy công việc này và xem nó như là trách nhiệm của mình trong khi Levi cũng để mặc cô muốn làm gì thì làm. Dù sao có người băng bó vết thương cho anh cũng nhanh hơn nếu anh tự xử lý.
Ánh mắt Levi hướng ra bên ngoài sắc trời đã tối sau khi ánh mặt trời lụi tàn. Anh thật sự muốn liên lạc với người của mình đến đón. Nhưng cô gái bên cạnh anh lại có một tâm trạng hoàn toàn khác, cô thật sự muốn giữ anh lại ở bên cạnh mình.
Chap 1 Chap 2 Chap 3
Vượt Đại Dương - Chap 3
Disclaimer: Nhân vật hoàn toàn không thuộc về tôi, nhân vật thuộc về Isayama-sensei. Tác phẩm vì mục đích phi lợi nhuận.
Genre: hiện đại, fanfic, romance,…
Pairings: Levi x Mikasa
Author: RV
Ratting: M
Warning: Đây là sản phẩm của trí tưởng tượng, không có ý xúc phạm bất kỳ tổ chức hay cá nhân nào.
Note: Cấm mang truyện đi lung tung mà không xin phép, cấm sao chép ý tưởng.
Mỗi người đều có tín ngưỡng của riêng mình. Người dân trên đảo Faye cũng vậy. Hoa thủy tiên trắng đã trở thành biểu tượng của nơi này. Và câu chuyện về hoa thủy tiên trắng từ xa xưa đã được truyền lại không biết có tự bao giờ.
Ngày xưa, có một nữ thần tên Faye sống ở hòn đảo này. Nàng lúc nào cũng đội một chiếc vòng hoa thủy tiên trắng trên mái tóc đen mượt. Faye luôn cảm thấy rất cô đơn khi sống một mình một cõi nên đã trồng hoa thủy tiên trắng khắp hòn đảo. Một ngày nọ, có một con tàu đi ngang và ghé qua hòn đảo này, Faye cảm thấy rất hiếu kỳ vì nàng chưa từng tiếp xúc với người nào khác. Chính vì thế, nàng đã hóa thân thành một đoá thủy tiên trắng ẩn mình giữa vườn hoa và ngày ngày theo dõi nhóm người lạ. Nàng mải mê theo dõi đám người lạ và cuối cùng bị thu hút bởi một chàng trai trẻ. Nhưng sau mấy ngày nhóm người lạ mặt đó cũng rời đảo, Faye lại cảm thấy có chút tiếc nuối. Cho đến một hôm, Faye vô tình cứu được một người trên bờ biển. Nàng nhận ra đó chính là chàng trai lần trước ghé qua hòn đảo nhỏ của nàng. Faye vốn có trái tim thuần khiết nên đã không hề ngần ngại mà cứu chàng trai đó.
Đột nhiên Mikasa ngừng lại không kể tiếp. Đôi mắt cô như hồ nước mùa thu trong vắt nhìn sang Levi. Cô hỏi anh:
- Theo anh kết quả của câu chuyện này như thế nào?
Levi như suy nghĩ gì đó, quyển sách trên tay anh được đóng lại từ lâu. Mắt anh lướt qua bờ môi hơi cong lên của cô, anh đáp:
- Faye phải lòng chàng trai đó và bị chàng ta phụ bạc? Rõ ràng chàng trai đó đã rời khỏi đảo nhưng lại quay trở lại một cách "vô tình" thật không đáng tin.
Mikasa phì cười, cô không ngờ trông Levi luôn lạnh nhạt xa cách nhưng bộ não của anh cũng không phải để làm cảnh.
- Anh đoán cũng gần đúng rồi.
- Thế sau đó thì sao? – Levi cũng có chút tò mò.
Mikasa co chân lại, cả người hơi đổ xuống vòng tay cô ôm trọn đôi chân thon dài. Tay cô chống cằm, hơi nhướng mày kể tiếp:
- Chàng trai đó sau khi được Faye cứu đã kể với nàng rằng chàng tên Darcy là một hoàng tử bị anh trai ruột hãm hại mà gặp nạn trên biển và trôi dạt đến đây. Faye không biết rằng câu chuyện bi thương đó nhằm lấy sự đồng cảm và đánh vỡ lòng phòng bị của nàng. Faye càng không biết rằng Darcy đến đây vì mục đích muốn cướp lấy thần khí của nàng trong khi nàng ngày càng lún sâu trong tình yêu. Vào một ngày, trong lúc Faye đang chăm sóc hoa ngoài vườn, Darcy giả vờ trở về với một thân đầy máu. Faye tưởng chàng bị thương nặng lập tức dùng thần khí, cũng chính là vòng hoa thủy tiên trắng không bao giờ tàn trên đầu nàng, nàng đặt nó lên người Darcy nhằm mục đích cứu lấy chàng ta. Nhưng Darcy lại dùng một con dao tẩm độc đâm thẳng vào tim nàng trong lúc nàng không đề phòng nhất. Thì ra trước đó Darcy đến đảo nhưng không tìm được nàng nên sau đó đã dùng kế sách tự làm bản thân bị thương để dẫn dụ nàng xuất hiện. Darcy không biết rằng thần khí của Faye sau khi Faye chết cũng sẽ tan biến theo. Faye căm phẫn và oán hận Darcy đã lừa gạt nàng. Máu bị nhiễm độc của nàng nhiễm đỏ một cánh đồng hoa thủy tiên khiến loài hoa này từ nay về sau mang chất độc trong người. Đồng thời, nàng nguyền rủa Darcy sẽ cô độc cả đời mà chết trên hòn đảo này. Nàng dùng sức mạnh cuối cùng để hóa ra những xoáy nước khổng lồ xung quanh hòn đảo khiến Darcy không thể rời đi. Chắc anh cũng đoán được vì sao hòn đảo này tên Faye rồi đúng không?
Giọng nói của Mikasa đều đều vang lên khi kể về câu chuyện hoa thủy tiên trắng trên hoàn đảo này. Levi cũng có chút hứng thú, hóa ra ở đây lại có một câu chuyện khác. Cái tên của hòn đảo này cũng xuất phát từ đó.
- Những xoáy nước khổng lồ? – Levi khó hiểu hỏi.
- Đúng vậy. Xung quanh hòn đảo này được bao bọc bởi những xoáy nước khổng lồ là thật, giống như việc hoa thủy tiên có độc cũng là thật. Có lẽ câu chuyện này nhằm lý giải những hiện tượng đó mà thôi.
Levi còn rất nhiều chuyện muốn hỏi tiếp nhưng anh trông thấy Mikasa đứng dậy tắt đèn. Sau đó, cô lên giường nằm cạnh Levi như lẽ hiển nhiên thường tình trong sự kinh ngạc nơi đáy mắt của anh. Levi vốn đã quen ngủ một mình, đột nhiên có người nằm cạnh anh khiến anh không quen và có chút khó chịu.
- Sao cô lại nằm đây? – Lần đầu tiên trong đời Levi cảm thấy bản thân hỏi một câu hỏi hết sức ngu ngốc.
- Đây là nhà tôi, anh là người đàn ông của tôi. Tôi không ngủ ở đây thì ngủ ở đâu? – Mikasa thản nhiên đáp bằng lý lẽ không thể chối cãi, cô nghiêng người sang Levi – Còn nữa, ở đây chỉ có một phòng, cũng không có sofa. Anh không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc nằm ngủ ở đây đâu. Ngủ thôi.
****************************
Levi có thói quen dậy sớm, trời chưa sáng hẳn anh đã tỉnh giấc. Có lẽ do trong thuốc mà anh đã uống ngày hôm qua có thành phần an thần khiến anh dễ dàng yên giấc hơn khi ở nơi xa lạ này. Đêm qua, sau khi Mikasa kết thúc câu chuyện về hoa thủy tiên trắng, Mikasa nằm cạnh anh giải thích ngắn gọn về lý do hiển nhiên mà cô và anh chung giường cô kéo chăn lên cho cả hai. Sau đó, anh trông thấy cô nhắm mắt lại hơi thở đều đều chìm vào giấc ngủ. Còn anh, mi mắt cũng dần sụp xuống.
Levi xoay mặt sang bên cạnh liền thấy trông thấy một gương mặt quen thuộc kề bên anh. Hơi thở đều đều của cô như sợi lông vũ chạm vào mũi anh. Thầm nghĩ cũng may cô không có thói quen xấu trong khi ngủ. Bỗng dưng buổi sáng thức dậy có người nằm bên cạnh, lại còn là một cô gái anh cảm thấy có chút kỳ lạ.
Mikasa nằm nghiêng người, một vài sợi tóc lộn xộn trước trán nhưng cô vẫn còn ngủ. Trong bóng tối mờ ảo trông cô thật yên bình. Cảm nhận được người bên cạnh thức giấc, Mikasa cũng dần mở mắt. Levi đang nhìn cô chăm chú. Mikasa đột nhiên đưa tay áp bàn tay ấm áp vào má anh không để anh xoay mặt đi. Đôi mắt trong veo của cô có phần chưa tỉnh ngủ.
- Đã tỉnh? – Mikasa nhỏ giọng hỏi, trong giọng nói vẫn còn vương chút lười biếng.
- Chào buổi sáng. – Levi nhìn cô đáp.
- Vẫn còn sớm, ngủ thêm chút nữa đi.
Nói xong, cô vuốt ve đuôi mắt anh rồi từ từ che hẳn hai mắt của anh. Cảm nhận được hàng mi mềm mại của anh chạm vào các ngón tay cô, cô có chút lưu luyến. Khi tay rời khỏi mắt anh, trông thấy anh đã nhắm mắt cô hài lòng nhắm mắt ngủ tiếp. Mấy ngày lênh đênh trên biển khiến cô không có giấc ngủ ngon. Hôm nay, cô chẳng muốn dậy sớm chút nào. Bàn tay cô trượt dần và nằm yên ổn trước cổ anh.
Levi nhẹ nhàng mở mắt ra lần nữa, trông thấy cô lại tiếp tục ngủ. Dù sao hiện giờ anh cũng không phải đến công ty, vậy thì cứ như cô nói ngủ thêm chút nữa.
Khi mặt trời lên cao, ánh nắng ấm áp xuyên qua tấm rèm cửa sổ làm sáng bừng cả căn phòng ngủ. Còn có cả tiếng chim hót líu lo bên ngoài và âm thanh của sự sống trong bầu không khí gần gũi với thiên nhiên. Mùi hương tử đinh hương trước nhà cũng thoang thoảng trong từng hơi thở của hai kẻ bên trong căn phòng. Lúc này Mikasa và Levi đều buộc phải thức dậy.
- Chào buổi sáng. – Mikasa nói khi cô mở mắt và nhìn thấy Levi đã ngồi dậy.
Anh quay lại nhìn Mikasa đã thức dậy. Ánh mắt trong suốt của cô đang nhìn anh, anh cũng gật đầu chào cô.
- Chào buổi sáng.
Mikasa sau khi vệ sinh cá nhân xong ra ngoài lấy hộp thức ăn được đặt trước cổng. Hộp thức ăn vẫn còn nóng không cần phải hâm lại. Cô bày đồ ăn sáng lên bàn ăn và lấy hai cốc sữa tươi. Levi không nhanh không chậm kéo ghế ngồi xuống đối diện cô.
- Là người giúp việc mang tới? – Levi nhìn bàn thức ăn hỏi.
- Đúng vậy. Từ trước đến nay đa phần đều do người giúp việc mang đến.
- Cô không biết nấu ăn sao? – Levi ngờ vực hỏi.
- Không hẳn, tôi nấu ăn không được tốt cho lắm.
Tôi sợ anh ăn xong lại ngộ độc. Cô âm thầm bổ sung thêm. Cô nấu ăn hơi kém, chỉ làm được vài món đơn giản mà đến những món đó còn không hợp khẩu vị của cô thì làm sao Levi có thể ăn được. Thoạt nhìn Levi là người có học thức, lại có luyện tập e là có thể biết chút võ thuật, đi đứng cử chỉ không giống kẻ tầm thường. Hôm cô cứu anh trên người anh là bộ đồ âu đen đắc tiền chứng tỏ cuộc sống của anh luôn đầy đủ hay chính xác hơn là ăn sung mặc sướng. Do đó, nếu để anh ăn những món cô nấu cô tin chắc rằng anh sẽ bỏ chạy.
Giải quyết xong bữa sáng, cô bảo Levi nên nghỉ ngơi thêm còn cô phải ra ngoài có chút việc, có lẽ đến chiều mới về. Levi cũng không phản đối, chỉ là ở nơi này không có gì để làm khiến anh có chút nhàm chán.
Sau khi Levi giải quyết bữa trưa do người giúp việc mang đến, không lâu sau đó chuông cửa chợt vang lên. Không rõ người nào tìm đến cửa nhưng anh vẫn ra mở cửa cho vị khách ở bên ngoài.
Buổi trưa nắng nóng, một chàng trai trẻ cao khoảng một mét bảy, mái tóc ngắn vàng và đôi mắt xanh tri thức đứng trước cổng nhỏ. Levi nhận ra cậu ta. Hôm qua, cậu ta ngồi gần anh và Mikasa. Cũng không phải người xa lạ mà Mikasa không quen biết nên anh mở cửa cho cậu ta vào nhà.
- Chào anh. Tôi là Armin Arlert. Mikasa bảo tôi mang đến cho anh một vài quyển sách. – Armin vừa nói vừa đặt chồng sách lên bàn.
Levi pha hai tách trà đặt lên chiếc bàn nhỏ. Chồng sách có hơn mười quyển được xếp ngay ngắn để cạnh đó. Không nghĩ đến Mikasa lại chuẩn bị cho anh số sách này.
- Cảm ơn cậu.
- Mikasa không có ở nhà sao?
- Cô ấy đi ra ngoài có lẽ đến chiều mới trở về. – Levi bình thản đáp. Nghĩ lại có lẽ cô đã đến chỗ Tộc trưởng Historia dùng trà theo lời mời hôm trước.
- À đúng rồi, tôi nên xưng hô với anh như thế nào? – Armin chợt nhớ đến Mikasa vẫn chưa nói tên của người đàn ông này với cậu.
- Levi Ackerman. Cậu có thể gọi tôi là Levi.
Armin cảm thấy cái tên này nghe quen quen nhưng nhất thời không nhớ rõ là đã nghe ở đâu rồi. Nhấp một ngụm trà Armin nhìn sang người đàn ông đối diện hỏi tiếp:
- Vết thương của anh đã tốt hơn chưa? Ở nơi này có cảm thấy không quen không?
Levi cũng không bài xích Armin. Armin không giống những kẻ mang gương mặt quan tâm giả tạo mà anh thường gặp.
- Tôi vẫn ổn, nơi này không ồn ào rất thích hợp để tôi dưỡng thương. Cậu là bạn của Mikasa sao?
- Có thể cho là vậy. Từ lúc đến đây Tộc trưởng và mọi người gia tộc Reiss đều đối xử với tôi rất tốt. – Khi nói đến đây ánh mắt Armin có phần dịu dàng hơn.
- Gia tộc Reiss? – Levi nhíu mày hỏi.
Armin thoáng hoài nghi, Levi không biết thân phận của Mikasa sao? Ngẫm nghĩ trước sau gì Levi cũng biết điều đó, Mikasa vốn cũng không phải là người hay che giấu nên cậu sẽ thay Mikasa giải thích với Levi.
- Mikasa vẫn chưa nói cho anh biết sao?
Levi khẽ lắc đầu, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt sáng sủa của Armin chờ cậu nói tiếp.
- Gia tộc Reiss là chủ nhân của hòn đảo này. Hiện tại, Tộc trưởng chính là cô gái tên Historia Reiss mà anh đã trông thấy hôm qua đấy. Còn Mikasa là một trong bốn Nữ vệ của nhà Reiss quản lý khu vực phía Nam hòn đảo.
Levi bất động thanh sắc. Những thứ ở hòn đảo này quả thực quá mới mẻ với anh. Chàng trai Armin này cũng không khó nói chuyện, có lẽ anh nên tìm hiểu thêm về hòn đảo từ cậu ta. Levi nhấp một ngụm trà rồi hỏi:
- Nữ vệ ư? Thế còn cậu, theo như cậu nói khi nãy thì cậu cũng là từ ngoài đảo đến sao?
- Bên dưới Tộc trưởng có bốn Nữ vệ giữ vai trò quản lý bốn khu vực Đông Tây Nam Bắc của hòn đảo. Còn về phần tôi, bảy năm trước tôi được Historia cứu trên biển trong lúc gặp nạn, khi ấy Historia vẫn chưa lên làm Tộc trưởng. Có phải anh nghi ngờ tôi bị bắt giữ trên đảo đến nay đúng không?
Đúng là Levi cũng có ý đó. Xét về điều kiện nơi này thì không lý nào Armin lại đồng ý ở lại nơi này.
- Tôi cam tâm tình nguyện ở lại đây và xem nó như quê nhà của mình.
- Mikasa là người ở đây sao? – Levi hỏi.
- Đúng vậy. Cô ấy mồ côi từ nhỏ và được nhà Reiss nhận nuôi và ban cho họ Reiss, vì thế cô ấy khá thân với tộc trưởng Historia. Người nào được Mikasa nhìn trúng đó là may mắn của họ. Anh rất may mắn mới được cô ấy chú ý đến đấy.
Khóe môi Levi co giật? Anh may mắn sao? Vì sao anh chẳng thấy? Armin thì có vẻ rất ngưỡng mộ anh vì được nhìn trúng.
- Nghe nói xung quanh hòn đảo được bao bọc bởi những xoáy nước, đúng không? – Levi hỏi đến vấn đề quan trọng.
Armin cũng không giấu diếm. Những vấn đề Levi hỏi toàn là những vấn đề mà ai ở hòn đảo này cũng biết.
- Đúng vậy. Mỗi khi muốn ra bên ngoài chúng tôi đều phải đo lường tính toán mức độ của xoáy nước rồi mới được đi. – Bỗng dưng cậu nghi hoặc – Đừng nói là anh muốn bỏ trốn đấy nhé?
Levi không đáp. Anh không phũ nhận cũng không thừa nhận. Armin lại nói tiếp:
- Bất khả thi. Cho dù anh có tàu cũng không thể rời khỏi nơi này. Như tôi đã nói, nơi này được bao bọc bởi những xoáy nước, nếu bất cẩn sẽ mất mạng như chơi.
Armin thoáng lạnh giọng như một lời nhắc nhở và cảnh cáo Levi. Điều cậu nói hoàn toàn là sự thật. Muốn rời khỏi nơi này không đơn giản có tàu là được. Những lúc rời đảo, bọn họ đều tính toán rất nhiều mới có thể quyết định có được rời đảo hay không. Vì thế, số lần rời đảo là rất ít vì mức độ nguy hiểm ở nơi này. Trừ khi, có máy bay hoặc trực thăng thì mới có thể rời khỏi hòn đảo một cách dễ dàng. Nhưng đáng tiếc, nơi này lại chẳng có bất kỳ phương tiện có thể bay nào.
Levi nhận ra Armin không nói đùa. Tuy trông cậu có vẻ thư sinh yếu đuối nhưng lại nhạy bén vô cùng. Khả năng quan sát và phán đoán rất tốt. Anh không nói đến vấn đề này nữa để tránh Armin nghi ngờ thêm. Hai người nói thêm mấy câu thì Armin rời đi.
Chap 1 Chap 2 Chap 3 Chap 4

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
눈_눈
눈_눈
눈_눈




