Con ơi nhìn lại nhà mình xem, cơm còn không đủ ăn.
Lời đầu tiên, em xin gửi lời chào trân trọng nhất đến quý vị khán giả trong trường quay ngày hôm nay. Em tên là Sùng Thị Cu. Em sinh ra và lớn lên ở huyện Mường Chà, tỉnh Điện Biên. Ở nơi đó, câu chuyện đi học đại học rất là xa vời. Nhận kết quả trúng tuyển vào Đại học Y dược Hải Phòng, em được tin học phí mỗi năm đã tăng lên 35 triệu đồng. Lúc ấy em xin phép bố cho con đi học và bố bảo rằng:
"Con ơi. Con nhìn lại nhà mình xem. Cơm còn không có đủ để ăn. Sau những mùa mới gặt xong thì nhà mình phải ăn cơm độn khoai. Đôi dép của bố rách còn không có tiền mua để đi. Quần của bố rách rồi vẫn chưa có quần mới. Một năm bố chỉ cố gắng được hai bộ quần áo cho các con đi học. Nếu con đi học, con thật sự đặt gia đình mình lên đầu tiên chưa?"
Nghe những lời em nói, anh Sùng A Cải bật khóc. Khóc vì nhận ra mình của ngày đó cũng sống trong khó khăn như em. Trận lũ năm 2006 đã quét qua thôn bản và dường như buổi sáng hôm sau mọi người nhận ra chắc năm nay đói, mất hết rồi. Người ta thường nói một khi đi qua cơn bão, con người sẽ khác. Sau bùn đất, trống hoác, anh đã biến cái nghèo thành bàn đạp để chạm chân đến cánh cổng đại học và nuôi dưỡng ước mơ quay trở về giúp các em trong thôn bản không còn phải chịu cảnh ấy nữa.
Anh Cải đã viết tiếp ước mơ cho em bằng việc kiếm ra nhà tài trợ hỗ trợ kinh phí cho sáu năm đại học. Em chỉ biết ôm mặt mà khóc đi đằng sau bố trong ngày nhập học. Em tự hỏi tại sao cái nghèo có thể ghì con người ta xuống, vùi dập ước mơ trước khi người ta thực hiện như thế? Mầm xanh từ lòng yêu thương của anh Cải đã đưa em ra khỏi hố sâu, đưa em rời bản làng đến với màu áo blouse của nghề cứu người đầy cao quý.
#filmphotography #filmisnotdead #filmcommunity #filmisalive #filmvietnam #filmonly #filmpassion #shootfilmfeelgood #coloroffilm #believeinfilm #35mm #the35mmdiary #buyfilmnotmegapixels #analog #analogphotography #nikon #nikonfm #kodak #kodakultramax400 #cinephilefilmlab #hoian #lifeinmyeyes #youngwithfilm #stillshootfilm #foryou