Chỉ cần cậu ấy ở đó, mây mù cũng hoá nắng sớm.
anhbayy
seen from Türkiye
seen from United States
seen from Türkiye
seen from Kazakhstan
seen from China

seen from United States
seen from China

seen from Bulgaria

seen from New Zealand
seen from India
seen from China

seen from Malaysia

seen from Italy

seen from Malaysia
seen from Canada
seen from Germany
seen from Canada
seen from France
seen from France
seen from France
Chỉ cần cậu ấy ở đó, mây mù cũng hoá nắng sớm.
anhbayy

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Giặt giày xong, đều mang lên phơi trên hành lang tầng 2, để đó xong là quên béng mất luôn. Rõ là giày mình, mình giặt, mình phơi, mình để đó nhưng lại không chú ý cẩn thận. Ấy thế mà bà nội thì giống như là đặt hết cả tâm tư vào đôi giày phơi trên hành lang ấy, bất kể sáng, trưa, chiều hay tối, chỉ cần nghe tiếng mưa lộp bộp rơi trên mái tôn bà sẽ lập tức cất giày cho mình.
Đời người ngắn lắm, không biết bà nội còn có thể toàn tâm toàn ý với mình như vậy được bao lâu nữa?
Chuyện hồi trước, lúc nào cũng cảm thấy mọi thứ chắc chắn sẽ ổn thoả, chắc chắn mình sẽ như vậy, người ta sẽ như thế, chắc chắn mình và người đi đến kết cục đẹp đẽ... Sau cùng, cũng không đến đâu cả.
Chuyện ngày hôm nay, chỉ cảm thấy lúc nào cũng hoang mang, bối rối, nhưng cũng thấy mình và người, với khoảng cách này, một người đi trước một người theo sau, một người cười một người ngẩn ngơ, đã là khung cảnh đẹp nhất rồi.
Nếu tiến thêm một bước nữa sánh vai bên nhau, e rằng lại biến thành hai người đứng chung một chỗ nhìn rất rất không hợp mắt.
17.11.2018
Năm 17 tuổi, mỗi chiều học phân ban, tôi đều cố gắng chạy lên dãy nhà đó thật sớm để có thể đứng trên đó công khai ngắm nhìn hành trình cậu ấy đi từ lớp học chính khoá buổi sáng sang dãy nhà học phân ban buổi chiều mà không sợ ai phát hiện ra hành động lén lút này của mình.
anhbayy
Tớ rất sợ, sợ rằng chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, tớ không còn được nhìn thấy mấy chục gương mặt quen thuộc hằng ngày khi lên lớp nữa. Tớ rất sợ khi mà sớm muộn gì tớ cũng phải đến một thành phố khác, tớ phải dọn ra khỏi nhà, tớ phải làm những việc mà người ta vẫn nói "lớn" rồi thì phải thế, tớ sợ phải bắt đầu một cuộc sống khác lạ so với mái nhà mình đã trú hơn 18 năm... Tớ sợ ánh mắt nhìn chòng chọc của ai đó lạ lẫm rọi vào tớ, tớ sợ phải mở miệng bắt chuyện, phải giới thiệu, phải làm quen với những người mới một cách bất đắc dĩ... Mọi thứ, tớ chỉ nghĩ thôi đã thấy sợ lắm rồi.
Những nỗi sợ khiến tớ muốn thời gian dừng lại ở khoảnh khắc này. Mọi thứ dừng lại hết, cho khoảnh khắc này mãi kéo dài.
Nhưng mà, giá như điều này có thể trở thành sự thật thì tốt.
Cậu đang loay hoay giữa những bộn bề mà không tìm thấy lối thoát, tớ thì chần chừ lo sợ chân không dám bước. Nhưng dòng đời không bao giờ ngừng vận động, chúng ta sau cùng vẫn bị đẩy 'phải' tiến về phía trước. Chúng ta luôn có rất nhiều sự lựa chọn, vượt qua tất cả, mạnh mẽ căng mình lên chống trả những thương đau, hoặc gục ngã ở nấc thang cuối cùng...
askfm: dav511

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
22.9.2018
Hôm nay là thứ bảy, trường có đại hội gì gì đó nên học sinh được nghỉ. Rất lâu rồi, đến ngay cả sáng Chủ Nhật cũng phải đặt báo thức, cũng phải ngủ có chừng mực để đi học thêm. Vậy mà tối hôm qua cú đêm cày truyện đến 1h sáng, lăn lên giường cái là ngủ tít mít, một mạch cho đến lúc mở mắt, kiểu bừng cmn tỉnh chứ không phải gượng gạo lết dậy tắt chuông báo thức, đầu óc phải gọi là thông thoáng như kiểu vừa được restart lại. Mọi người trong nhà, người đi học, người đi làm, lững thững xuống nhà xem đồng hồ, là 10h kém 20 phút. Lặng lẽ nấu mì ăn sáng, lặng lẽ ngắm nhìn những lằn tia nắng nhảy nhót trên cửa kính, nhẹ nhàng làm sáng lên những đường vân sơn gỗ trên kệ TV.
Vậy, một ngày bình yên là như thế này!
-anhbayy
Mệt!
Nhưng mà chẳng phải chuyện học hành căng thẳng, chuyện thi cử mệt não đều là những thứ mà bất cứ người trẻ tuổi nào đều phải trải qua hay sao? Mỗi sáng thức dậy, rất muốn không làm gì cả, nhưng lại thấy chẳng còn con đường nào khác, con đường này buộc phải đi đến cùng, vậy nên lại vùng dậyyy. Lại nhận ra, chuyện này là lẽ tất nhiên, người trẻ tuổi nào cũng phải trải qua, nên tiếp tục cố gắngg!
via askfm: dav511
15.9.2018
Đại hội chi đoàn lớp thường niên hằng năm. Giống như một tín ngưỡng, mình luôn kỳ vọng nhiều vào các bạn trai nhiều hơn, mình cảm giác họ sẽ nhìn nhận mọi chuyện theo hướng logic và luôn trung lập nhất có thể, cho nên mình luôn bỏ phiếu cho các bạn trong danh sách 5 người được đề cử, nếu không có bạn nam nào, mình sẽ cố gắng cùng mọi người đề bạt một bạn nam nào đó. Chỉ là năm nay, năm cuối, mọi thứ rất khác, rất nhiều việc, rất nhiều trách nhiệm đổ dồn, nhiều việc phải quan trọng cấp bách phải đặt lên hàng đầu, vì rất quý các bạn nam, mình đã lựa chọn gạch bỏ tên 2 bạn nam trong danh sách đề cử gồm 5 người. Như thường lệ, không kỳ vọng nhiều gì ở 3 bạn nữ kia, nhưng dù sao thì trong năm qua, 'bạn nam nào đó' vất vả rồi. (Ý chỉ chung chung một bạn nam thôi nhé, không chỉ đích thân ai, đừng hiểu nhầm quan hệ yêu đương :'>) Trong lớp có một bạn nam, mình khá ấn tượng với con người bạn ấy, và quả thực khá vui khi bạn ấy có hướng đi giống, dù không biết bắt nguồn từ suy nghĩ nào nhưng lại nhắm đến cùng đích với mình. Bạn ấy khá có tiếng nói trong lớp, cụ thể là đám con trai. Cho nên kết quả bầu cử sau cùng với mình thì rất mỹ mãn.
Thôi thì năm cuối, cứ như vậy lẳng lặng đi qua.
via askfm: dav511
-anhbayy