Người đời vui vẻ, Như hưởng thái lao, Như lên xuân đài, Riêng ta im lặng, Chẳng dấu vết chi, Như trẻ sơ sinh, Chưa biết tươi cười, Rũ rượi mà đi, Đi không chỗ về, Người đời có dư, Riêng ta thiếu thốn, Lòng ta ngu dốt vậy thay, Mỏi mệt chừ! Người đời phân biện, Riêng ta hỗn độn, Điềm tĩnh dường tối tăm, Vùn vụt dường không lặng, Người đời đều có chỗ dùng, Riêng ta ngu dốt thô lậu, Ta riêng khác người đời…
Lão Tử Đạo Đức Kinh










