“Không cần quay, chụp là được rồi. Post lên weibo wechat của mấy người sao cũng được, tôi không ý kiến, nhưng tôi hy vọng mọi người không cắt xén mấy lời tôi nói bây giờ. Vào đêm ngày 13 tháng 10, Triệu Bân cưỡng hiếp lúc tôi hôn mê, tôi đã báo cảnh sát, bây giờ Triệu Bân còn đang bị thẩm vấn trong đồn cảnh sát. Chỉ hai ngày ngắn ngủi, tôi đã trải qua đau đớn lớn nhất cuộc đời, không chỉ là vết thương cơ thể, mà còn là sự hiểu biết về thế giới này. Trong bạn bè của tôi, có người sợ chọc giận người trên mà chọn nói dối thay Triệu Bân, có người khuyên tôi vì danh tiếng mà im miệng coi như chuyện này chưa từng xảy ra, tôi cũng chia tay bạn trai rồi, từ hôm qua cho đến giờ, tôi đi đến đâu là chỗ đó đều có người nhìn tôi bàn luận về tôi đùa cợt tôi. Bao gồm cả ngày hôm nay, bọn chúng đợi tôi như thế.”
Cô chỉ vào mình, nuốt nước mắt nói với những người vây xem: “Mọi người đều là bạn học chung trường với tôi, là sinh viên đại học cao đẳng, là người có tư tưởng tự do nhất ở thời đại này. Tôi chỉ muốn hỏi, tôi đã làm sai điều gì mà phải bị đối xử như thế? Tôi không nên báo cảnh sát ư? Tôi không nên đưa hung thủ ra ánh sáng sao? Phải nên chứ. Nếu tôi không nói câu nào, cô ấy không nói câu nào, vậy thứ bại hoại như Triệu Bân sẽ gieo họa cho bao nhiêu người nữa đây. Tôi biết bước này khó khăn, mọi người cũng nghe rồi đấy, nhà Triệu Bân chắc chắn sẽ làm khó tôi, bọn họ muốn tôi lùi bước, thế nên, tôi xin mọi người, cho dù không đứng ra ủng hộ tôi, thì cũng đừng rắc muối vào vết thương của tôi. Trên thế giới này có rất nhiều chuyện bàn tán, duy chỉ có chuyện này là không buồn cười, bởi vì nó là vết thương của một cô gái. Nếu như, mọi người ủng hộ tôi, cũng không cần phải nói gì, nhà họ Triệu có thế lực mà, chỉ cần khi thấy tôi cười một cái là được rồi, vậy là tôi biết không chỉ có mình tôi bước đi. Xin cám ơn.”









