100 Amazing Beach Volleyball Captions For Instagram
Explore 100 amazing beach volleyball captions for Instagram, celebrating the energy, teamwork, and fun of playing volleyball on the sand.
Introduction
“100 Amazing Beach Volleyball Captions for Instagram” is your go-to collection for celebrating the thrill and camaraderie of playing volleyball on the sand. Whether it’s an intense match, a friendly game, or just enjoying the beach vibes, these captions perfectly capture the spirit of beach volleyball. From motivational and energetic to funny and laid-back, this collection adds the…
Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
✓ Live Streaming✓ Interactive Chat✓ Private Shows✓ HD Quality
Anya is LIVE right now
FREE
Free to watch • No registration required • HD streaming
120 Amazing Captions For Beach Volleyball Pictures
Explore 120 amazing captions for beach volleyball pictures, celebrating teamwork, fun, and the energy of playing on the sand under the sun.
Introduction
“120 Amazing Captions for Beach Volleyball Pictures” is the ultimate collection for capturing the energy, teamwork, and fun of beach volleyball moments. Whether it’s a sunny day on the sand, an intense match, or just playful moments with friends, these captions for beach volleyball pictures perfectly complement your photos. From motivational and inspiring to witty and fun, this…
Tetora: Ossu! Em sẽ chuyển lại thực đơn anh yêu cầu!
Vậy là… kakigoori và yakisoba, bia, ramen, và khoai tây chiên, phải chứ? Cảm ơn rất nhiều ạ~☆
Taichou, thực đơn khác đến này. Kakigoori và yakisoba, bia, ramen và khoai tây chiên cho bàn số năm!
Chiaki: Hừm, Nagumo. Ngay bây giờ, chúng ta không mặc đồng phục Ryuseitai nên gọi Taichou cũng không đúng đâu, phải chứ?
Tetora: Eh~...? Anh nên nói sớm hơn chứ. Đột ngột đổi vậy khó lắm đó, anh biết không?
Uu, anh lấy thời gian của em cho những thứ chẳng quan trọng gì cả rồi.
Từ khi ngôi nhà bên bờ biển mở cửa, khách hàng cứ không ngừng đến, nên nếu em không di chuyển thật nhanh, cuối cùng em sẽ phải để khách hàng đợi mất.
Kanata: ♪~♪~
Chiaki: Khoan đã, Kanata. Cậu nghĩ cậu đang làm gì đấy, bỏ đá vào nước dùng ramen ư…?
Kanata: Tớ không thích “súp” nóng. Mà là “súp” lạnh… “vichyssoise” ấy… ♪
Nếu ta làm lạnh ramen, chúng cũng trở nên ngon lành đó. Còn nếu ta bỏ thật nhiều “đá” vào và làm lạnh chúng, một món “súp lạnh” hoàn hảo ra đời...
Chiaki: Đúng là, cũng có những thứ như hiyashi-ramen vào mùa hè cơ mà...
Những gì khách gọi là “ramen”, chứ không phải “hiyashi-ramen”. Nếu ta làm thế, họ sẽ phàn nàn đấy?
Kanata: Eh~...? Nếu là thế, ta chỉ cần thay đổi thực đơn thôi, phải không?
Hãy đổi “ramen” thành “hiyashi-ramen” và “khoai tây chiên” thành “vichyssoise” nào...♪
Tetora: Nhưng chúng đâu giống với “khoai tây” đâu…?
Bên cạnh đó, nó sẽ khiến em giật mình khi có vichyssoise tại một ngôi nhà bên bờ biển đấy. Nó khá là xa hình ảnh được dựng nên mà!
Urgh, mình thật khó chịu khi để phần bếp cho các đàn anh. Đúng như mình nghĩ, mình phải chăm sóc căn bếp rồi.
Nấu ăn thật nam tính trên ngọn lửa cháy là khả năng đặc biệt nhất của mình… ☆
Chiaki: Dừng lại, Nagumo! Em sẽ làm ai đó bị thương mất! Có đúng không, Anzu!?
Tetora: A, Anzu-anego! Xin chào~☆
Các đàn anh dạo này ác với em quá. Họ nói rằng họ không thể để em nấu ăn trong bếp-...
Eh? Anzu-anego, chị cũng đồng ý với họ ạ? Ehh, Anego, em đã nghĩ chị là đồng minh duy nhất của em nhưng cảm giác như chị đã phản bội em luôn rồi vậy!
...Hm? Ngay cả bây giờ, chúng ta vốn đã thiếu nhân lực, nên nếu em cũng vào nhà bếp, sẽ có rắc rối đấy à?
X-xin lỗi! Em đã không nghĩ thông suốt rồi.
Đúng vậy, ha? Người phục vụ khách hàng cần phải nhận yêu cầu của họ và đưa họ đến ghế ngồi. Để mọi công việc thể chất đó cho một cô gái tự làm, thế sẽ chống lại hình ảnh lý tưởng của mình.
Nhưng mà, nếu mình làm thế, thì có nghĩa là sẽ để bếp lại cho Morisawa-senpai và Shinkai-senpai… U~myu, mình cũng lo lắng về nó nữa. Chẳng có cách nào tốt để giải quyết cả, phải không?
Hinata: Tớ quay lại rồi~!
Tetora: Aoi-kun… Cậu là Hinata-kun ấy, phải không? Làm tốt lắm.
Hinata-kun, nhờ những tờ rơi hai cậu phát ra, ngôi nhà bên bờ biển đã chật cứng hết cả. Nó phát triển thật nhanh, cảm giác như đầu tớ cứ xoay mòng mòng vậy.
Hinata: Hm~ Vậy đó là lý do có rất nhiều khách hàng đợi đơn yêu cầu của họ, ha?
Họ không làm phiền mọi người, nhưng có vẻ họ bắt đầu mất kiên nhẫn rồi, tự hỏi thực đơn của họ phải đợi đến bao lâu nữa… Có chuyện gì xảy ra trong nhà bếp à?
Tetora: Tớ không đi xa đến mức gọi nó là rắc rối đâu.
Bằng cách nào đó Shinkai-senpai, người không thích súp nóng, đang làm gì đó như nấu một món ramen lạnh. Có vẻ như có vài tranh chấp về điều đó-...
Đúng là thật nhiều rắc rối, ha?
Hinata: Nếu khách hàng ở đây trong thời gian dài, tỉ lệ doanh thu sẽ kém đi mất. Một nhà hàng căn bản phải đưa đơn hàng ra kịp thời và cũng phải phục vụ họ kịp thời, đúng chứ?
Được rồi! Tớ rảnh rang từ khi xong công việc phát tờ rơi, nên tớ sẽ giúp họ trong bếp vậy. Nếu ở đây có ba chúng ta, ta sẽ có thể làm xong đơn hàng nhanh hơn, đúng không? Đây là Aoi Hinata, em vào đây~ ☆
Chiaki: Ồ, em bắt đầu nấu ăn lẹ làng ghê, phải chứ? Có vẻ em quen với nó ha, em thường nấu ăn ở nhà à?
Hinata: Đúng vậy. Ba của tụi em để tụi em làm gì cũng được mà chẳng can thiệp gì, nên Yuta-kun và em thường chia nhau nấu ăn.
Được rồi, em tung yakisoba lên đây~☆
Tetora: Tuyệt ghê, cậu có kỹ năng xử lý ngọn lửa à. Hinata-kun, cậu có phải là người thuần phục lửa không?
Tớ cũng muốn làm theo cậu nữa. Tớ muốn có thể xử lý một chiếc chảo phát ra tiếng xì xèo đại loại thế ♪
Hinata: Đấy không phải là cách cậu sử dụng tay đâu~ Làm thế khác xa với lịch sử Trung Quốc bốn ngàn năm luôn đó, cậu biết không?
Đây, cầm đơn hàng này. Chúng cứ đang chồng chất lên nhau đấy, cậu thấy đó, nhanh lên nhanh lên nào~!
Tetora: O-ossu! Đặt bát đĩa lên khay và~ Tớ đi đây ☆
Xin lỗi đã để anh đợi! Phần này có hoàn thành thực đơn chị gọi chưa?
Bổ sung thêm món sao? Kakigoori… và phần đỉnh là trái cây cùng sữa đặc, đúng không? Cảm ơn rất nhiều~☆
Hinata-kun, đơn hàng bổ sung! Bàn năm muốn gọi thêm kakigoori với trái cây và sữa đặc ở trên, phiền cậu!
Hinata: Đã rõ ☆
Hinata: Bào đá cho kakigoori~ rắc rắc, rắc rắc. Và thật nhiều si rô lên, cuối cùng hãy nói câu thần chú khiến chúng ngon miệng nào ♪
Trở nên ngon miệng~ Trở nên ngon miệng nhé~☆
Phần cuối để hoàn thiện, thêm một quả anh đào lên trên và xong~! Đối với mùa hè, chắc chắn phải là kakigoori rồi, ha? Ngon ghê~ ♪
Tetora: Hinata-kun, không nên lén cắn một miếng thế đâu. Ăn vào giờ nghỉ thì không sao, nhưng bây giờ, kiềm chế bản thân chút đi.
Hinata: Ahahaha, tớ không thật sự định ăn đâu. Khoảnh khắc tớ vào căn bếp, tớ đã trở thành một quỷ vương đầu bếp rồi!
Nhận đơn đặt hàng nhanh lẹ nào. Tớ sẽ nấu chúng thật là điêu luyện~ Ahahahaha… ☆
Tetora: Hmm, cậu phấn khích bất thường ấy, ha? Khi tớ nhìn vào lửa, tớ cảm nhận được một cảm giác kỳ lạ. Điều đó có giống vậy không?
Mình mừng là đồng minh của mình đã tăng lên rồi~♪
Hinata: Không đời nào, nó khác nhau hoàn toàn đó, đúng chứ? Bằng cách nào đó, tớ có cảm giác rằng ta không nên để cậu xử lý ngọn lửa, Tetsu-kun.
Linh cảm của tớ thường đúng lắm~♪ Hee hee hee ♪
Ối, khi ta cứ mãi nói chuyện thế này, băng đá dường như tan hết mất! Bùa chú quý giá của tớ sẽ bị phá vỡ! Tetsu-kun, nhanh lên nào…!
Tetora: Whoa, nếu cậu hối thúc tớ thế, tớ sẽ làm rơi mất đấy, cậu biết chứ.
Dù sao thì, Hinata-kun, những gì cậu nói cũng đúng nữa. Tớ, Nagumo Tetora, sẽ đưa kakigoori đến khách hàng trong nháy mắt~♪
Rei: *Ngáp*... ♪ Ta đã ngủ khá ngon đấy, phải chứ? Tuy vậy, trời vẫn còn tối. Có lẽ vẫn ổn nếu ta nghỉ thêm một chút, cơ mà...
Ta đi ra ngoài, vì bị thu hút bởi tiếng ồn.
Hmm. Trông như là anh em Aoi-kun đã tập hợp lại và trình diễn Live rồi.
Bước đi và nhảy trên một sân khấu được xây dựng tạm thời, ta cảm thấy đầu mình sẽ quay cuồng khi xem cảnh ấy mất.
Oho, cô gái trẻ Anzu-chan. Ta nghe điều này từ bạn ta. Cô gái trẻ, em cũng giúp phục vụ khách hàng, phải chứ? Ta rất biết ơn đấy ♪
Dù sao thì… Tại sao anh em Aoi-kun lại trình diễn Live vậy?
Ta hiểu rồi. Ryuseitai và 2wink tổ chức một cuộc thi Cướp Cờ, và 2wink được tuyên bố là người chiến thắng sao?
Phần thưởng cho chiến thắng là đặc quyền để thực hiện Live. Thế à, ta hiểu rồi.
Hinata-kun đã nói nhóc ta đã nghĩ ra một sự kiện thú vị, nhưng có còn gì khác nữa không?
… Tách dưa hấu ư? Cũng có vài thứ khác như là dưa hấu ma cà rồng*, tuy nhiên, ta tin rằng nó khác với việc này. (Dưa hấu ma cà rồng dường như là một truyền thuyết dân gian từ châu Âu, nơi các loại trái cây như dưa hấu có thể trở thành ma cà rồng nếu để bên ngoài qua đêm.)
Tắm trong những tia nắng mặt trời giữa mùa hè, và tách dưa hấu này nọ, thật là những hành động điên rồ đối với ma cà rồng.
Hmm. Vậy phần dưa hấu được chia của ta được giữ trong tủ lạnh sao? Sự quan tâm của em làm ta rơi nước mắt luôn đấy. Ta chẳng thể di chuyển dễ dàng vì tuổi già được.
Hinata: A, đó là Sakuma-senpai! Chào buổi~sáng ☆
Rei: Chào buổi sáng, đứa trẻ đáng quý của câu lạc bộ Nhạc nhẹ. Có phải Live của em đã kết thúc rồi không?
Yuta: Đúng vậy ạ. Tụi em mới chỉ hoàn thành một bài hát thôi nên là~ Sau khi giúp đỡ mọi người trong Ryuseitai, tụi em định lên sân khấu lần nữa.
Rei: Ta vừa nhớ, dường như mỗi người trong Ryuseitai đều đang chăm sóc các vị khách, có phải chứ?
Mặc dù đã gần đến giờ đóng cửa, khách hàng vẫn không ngừng đến đây.
Đều là nhờ anh em Aoi-kun và mọi người trong Ryuseitai đã chấp nhận công việc này.
Bạn ta cũng đã nói anh ta đã thêm một chút tiền vào lương của em. Có khả năng chi phí dưa hấu mà em mua đã được khấu trừ khỏi nó.
Hinata: Waai, hào phóng làm sao~! Thật tuyệt ha, đúng không, Yuta-kun? ♪
Yuta: Nhưng có thật sự ổn không…?
Chúng ta nhận được lời giới thiệu cho công việc này, có tiền lương, còn được quyền biểu diễn Live, và vui vẻ với tất cả năng lượng của chúng ta tại sự kiện nữa.
Rei: Chơi đùa, tận hưởng niềm vui, và cổ vũ bản thân cũng là công việc của những người trẻ tuổi.
Các em có thể nghĩ đấy là tiền tiêu vặt từ người ông này đi. Đừng lấy đi sự vui thích của người già chứ… ♪
Giờ thì, ta cũng nên làm một vài việc chứ nhỉ? Người ông này cũng sẽ làm hết sức mình ♪
Yuta: Eh? Anzu-san, chị nói chị cũng làm việc luôn… Tụi em sẽ ổn thôi, nên là Anzu-san, xin hãy nghỉ ngơi đi ạ!
Hinata: Anzu-san, nếu chị làm nhiều hơn việc chị có, tụi em sẽ chẳng còn việc gì để làm nữa đâu.
Ahaha, Anzu-san, chị chẳng thể giữ bình tĩnh khi chị không có việc gì để làm, ha? Nhưng chịu đựng đi nào, chịu đựng đi nào ♪
Tụi em đã có thể có một buổi Live, và còn có thể thu hút sự quan tâm của khách nữa. Đó là kỳ nghỉ hè tuyệt nhất rồi đó, chị biết không?
Yuta: Tất cả là nhờ Sakuma-senpai, Anzu-san, và mọi người trong Ryuseitai đó ha? ♪
Hinata: Đúng vậy. Đến tất cả mọi người, cảm ơn nhé… ☆
Chào mọi người, tụi tớ có để các bạn đợi lâu không? Đã đến lúc cho sự kiện rồi đó~!
Và bây giờ, các thành viên tham dự cuộc chơi đã xuất hiện. Hãy chào mừng họ với một tràng pháo tay nào~ *vỗ vỗ* ☆
Tetora: Ossu! Đại diện "Ryuseitai", Nagumo Tetora!
Hinata: Ôi trời, lời chào sống động thật! Darararararara... Tadaa ☆
Tớ là người đại diện của "2wink", Aoi Hinata. Mọi người, hãy cổ vũ cho tớ nữa nhé, được chứ~♪
Yuuta-kun. Mic, chuy~ền nè.
Yuuta: Whoaa, đừng có ném nó như vậy chứ, nguy hiểm lắm đấy, biết không...?
Hinata: Vì đó là em, Yuuta-kun, nên anh tin chắc em sẽ bắt được nó thôi à! Anh là người chơi đại diện cho "2wink" đúng chứ? Anh sẽ giao công việc MC-phê bình-trọng tài cho em, Yuuta-kun.
Anh sẽ để những thứ còn lại cho em~☆
Yuuta: Lại đẩy những thứ rắc rối cho mình nữa... Mà, cũng ổn thôi. Mình đã quen với nó rồi.
Được rồi~ Tớ là Aoi Yuuta, sẽ là người dẫn chương trình và trọng tài thay cho Aniki. Nào các tuyển thủ, hãy nằm sấp người lại, đối mắt với hướng còn lại, và chờ hiệu lệnh nào.
Trong lúc đó thì, dành cho mọi người tập trung ở đây, tớ sẽ tóm tắt luật chơi của trò Cướp Cờ há?
Ở một khoảng cách nhất định của người chơi, sẽ có một lá cờ được dựng sẵn. Đây là một trò chơi để cạnh tranh xem ai sẽ là người lấy được nó trước.
Được rồi, đúng không? Nếu như mọi người nghĩ nó giống như trò chiếc ghế âm nhạc, vậy cũng được ♪
Thường thì nó là môn thể thao được biểu diễn bởi những người cứu hộ, và... Ối, có vẻ như các tuyển thủ đã vào tư thế hết rồi. Cả hai đã sẵn sàng chưa?
Hinata: Lúc nào anh cũng ổn hết~☆
Tetora: Tớ cũng vậy!
Yuuta: Vậy thì, cho dù hai người có thắng hay thua, chỉ có một trận thôi đó nha!
Và... *bang*....! ☆
Tetora: ...!
(Đứng dậy nhanh chóng, nhắm vào lá cờ và chạy~!)
Hinata: ♪~♪~
Tetora: (Hinata-kun, cậu ấy còn ngâm nga, huh? Cậu ấy không để bước chân lún vào cát, và có những bước chân ổn định.)
(Cách mà cậu ấy đánh tay cũng mạnh và rộng nữa, nó cũng không thay đổi cách chạy của cậu ấy luôn.)
(Cho dù cậu ấy tầm chiều cao với mình, mình lại có cảm giác mình đang đối đầu với một người khổng lồ vậy.)
(Nếu như mình mất tập trung cho dù chỉ là một chút, mình sẽ bị nuốt chửng bởi đà của đối thủ mất. Cậu ấy là một địch thủ mà mình không thể nào không chú ý đến. Mình cần phải quăng những ý nghĩ đó đi, và xử lí đối thủ của mình...!)
Hinata: (Hm~ Cách chạy của Tetsu-kun đã thay đổi rồi? Mình định dẫn đầu một cách áp đảo và lấy lá cờ, nhưng có lẽ mình không thể bất cẩn được ha?)
(Mình nên nghiêm túc một chút rồi. Hehe, đúng là một anh hùng dũng cảm. nếu như cậu ấy đánh bại được mình, mình nên thưởng cho cậu ấy~ Đùa thôi ☆)
Tetora: Tớ sẽ không để cậu...!
Hinata: Quá tệ, tớ nhanh hơn! Ch~ụp ☆
Tetora: Ahh...!?
Hinata: Hehehe, tiếc cho cậu~ Tetsu-kun. Tớ hiển nhiên là người chiến thắng rồi. Cậu vẫn chưa tập luyện đủ đó, ha?
Tetora: Nnghh, tớ thua. Nếu như tay tớ mà trở nên dài hơn~ Tớ sẽ giật lấy lá cờ sớm hơn cậu, Hinata-kun!
Không, cho dù tớ có thua đi nữa, cũng phải có tinh thần thể thao chứ- như tớ. Vì khi giữa hai người đàn ông với nhau, cho dù họ có thua, họ cũng sẽ không vỡ vụn, đầy xấu hổ được.
Tán thưởng đối thủ cùng với một nụ cười, rồi nói rằng "Trận vừa rồi làm tốt lắm!" Đó là hình tượng đàn ông lí tưởng của mình mà, phải không!?
Hinata-kun, chúc mừng cậu nhé. Từ tận đáy lòng tớ, chúc mừng cậu đã chiến thắng~♪
Hinata: Ahaha, cám ơn. Tetsu-kun, nhưng cậu cũng đã đi đúng hướng mà, phải không?
Nếu cậu mà học cùng giáo viên đáng quý của tớ, cậu có thể đạt được các bí thuật Trung Quốc có giá trị tận bốn nghìn năm đó, cậu biết chứ...?
Tetora: Cám ơn đã mời tớ, nhưng tớ đã có người thầy mà tớ đặt trọn cả trái tim vào rồi... Tớ có Taishou. Tớ không có ý nghĩ gì về chuyện bất trung cả.
Tớ sẽ theo Taishou cả đời...♪
Hinata: Vậy sao? Xin lỗi vì đã nói những thứ kì lạ nhé, được chứ~?
Chiaki: Nagumo, cậu đã làm rất tốt rồi, ha? Chiến thắng không phải là tất cả, hãy để sự thất bại thúc đẩy cậu và làm cậu trở nên mạnh mẽ hơn... ☆
Shinobu: Tetora-kun, chắc hẳn là cậu cũng rất khát sau khi chạy như thế. Đây là nước ép dưa hấu nè. Nếu cậu ăn chút dưa hấu, cậu sẽ có thể xoá đi cơn khát của mình đấy~♪
Hinata: Ooh~ Ở đây có một~ Hai~ Ba... Tuyệt, có rất nhiều dưa hấu, cậu biết chứ? Nếu nhiều như thế thì, không chỉ những khách hàng tập trung ở đây mới ăn được, mà chúng ta cũng có thể ăn nữa đấy.
Yuuta: Đó là vì tụi mình đã mua mấy trái dưa này ở siêu thị gần đây. Trước khi những khách hàng rời khỏi hãy bổ chúng và chia đều ra đi.
Hinata: Em nói đúng đấy, Yuuta-kun. Vậy thì, như đã hứa, chúng ta sẽ bắt đầu với Yuuta-kun, đúng không? Ai sẽ thi từ "Ryuseitai" đây?
Chiaki: Ah đúng rồi, Sengoku... Em có muốn thử không?
Shinobu: Sẽ là em sao!? Nh-nhưng~ Em không xứng làm người chơi đầu tiên của “Ryuseitai” đâu! Hay đúng ra là chúng ta nên bắt đầu từ anh, Taichou-dono, không phải như thế sẽ thích hợp hơn à?
Chiaki: Em nhút nhát vì điều gì thế!? Anh đang bảo em, anh tin là em có thể làm được. Cố lên! Sengoku! Hãy toả sáng như người chơi đầu tiên của "Ryuseitai", tiến lên và trở thành tiêu điểm đi!
Shinobu: Ehh!? Bảo một ninja phải trở thành tiêu điểm nghe phi lý thiệt đó! Cứ cho là có thể xảy ra đi, thì đúng là em cũng muốn ăn dưa hấu thiệt~?
Em đã được giao phó nhiệm vụ này, vậy thì em không có sự lựa chọn nào khác ngoài thể hiện sự kiên cường của em và chấp nhận thử thách! Ờm, em sẽ phải bịt mắt lại bằng khăn tay, phải không?
Hinata: Anzu-san chuẩn bị khăn cho chúng ta rồi nè~ Quả như mong đợi, chị làm việc nhanh thật đó, Anzu-san? ♪
Shinobu: Ohh~ … Tối thế này em không thấy được gì luôn. Tuy bóng tối là một người bạn của ninja, nhưng khi mà tầm nhìn bị lấy đi hoàn toàn thế này thì cũng thấy hơi nản lòng sao sao…
Tetora: Cậu không sao chứ? Hãy chắc chắn giữ cây sào cẩn thận để không làm rơi nó nhé.
Chiaki: Hmm. Anzu đang vỗ tay để hướng dẫn em ấy à? Và có vẻ như Anzu em ấy cũng đã trải mấy miếng các tông ra ở dưới dưa hấu, chắc để làm biện pháp đối phó phòng khi có cát dính vào chúng.
Tetora: Là vì chúng ta sẽ mang dưa hấu ra cho các vị khách phải không? Sẽ không tốt tí nào nếu chúng ta đem mấy miếng dưa dính đầy cát ra cho khách đâu. Em rất kính trọng khía cạnh cầu toàn đó của Anego~ ♪
Shinobu: Nnghh, em cảm thấy khó chịu quá, phải đi vòng vòng, rồi còn nhận ra chỉ bằng âm thanh nữa...? Em lo em sẽ té xuống biển mất~
Ngh, Nếu em không tin tưởng vị vua của mình, vậy thì em sẽ tin ai đây? Anzu-dono. Cuộc sống của em giao phó hết cho chị, Anzu-dono~ haiyaa...!
Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
✓ Live Streaming✓ Interactive Chat✓ Private Shows✓ HD Quality
Anya is LIVE right now
FREE
Free to watch • No registration required • HD streaming
Shinobu: Ô kìa! Anzu-dono, đó là một lâu đài cát trên bãi biển!
Tetora: Ồ, trẻ em thích lâu đài cát lắm. Tớ tự hỏi nếu phải nhóc nào làm nó không nhỉ~?
Nó ở một nơi mà dường như nó sẽ bị cuốn trôi đi mất nếu thủy triều dâng cao, ha?
Shinobu: Đó là một lâu đài lộng lẫy, phải chứ~? Đó là nơi mà một daimyo* sẽ ngự tại, đúng không? Ngài ấy sẽ không thuê tớ làm ninja chứ? (*daimyo là một lãnh chúa phong kiến từ thời tiền Meiji ở Nhật Bản, cai trị những vùng đất mà họ sở hữu.)
Tetora: Ngay cả khi nó là một lâu đài, đó cũng là lâu đài kiểu phương Tây đó, cậu biết không? Mặt khác, nếu cậu có thể xây một lâu đài kiểu Nhật từ cát, tớ chỉ có thể nghĩ rằng tay cậu thật sự nhanh nhẹn đấy.
Shinobu: Có điều đó cũng tốt, phải chứ~...
Anzu-dono, nhìn kìa, nhìn kìa! Ở đây có một sảnh đường thích hợp. Còn cả những cánh cửa sổ nữa… trình độ của nó đủ để ta nhầm lẫn thành một lâu đài chính hãng luôn đó, có đúng không?
Ngầu ghê!
Nhưng mà, thủy triều đang cuốn chúng đi mất rồi, và trông như ngay cả bây giờ, tầng dưới cũng sắp bị sập luôn...
Nếu có một cái xẻng ở đây, mình sẽ sửa nó ngay… Khó chịu làm sao~
Tetora: ...Oya? Sengoku-kun, có một chiếc xẻng rơi dưới chân cậu kìa. Nó có lẽ đã bị bỏ lại sau khi lâu đài cát được làm, ha?
Shinobu: Oho, khó thấy ghê đó, ngay dưới tầm mắt tớ luôn. Khi đã có chiếc xẻng rồi, tớ có thể sửa chữa lâu đài cát~ Vỗ vỗ ☆
Tetora: Hai vẫn tốt hơn một. Tớ cũng sẽ giúp cậu nữa~♪ Sengoku-kun, cát ở đây không bị ẩm này.
Hò dô! Tầm này là đủ rồi ha?
Shinobu: Phần bị vỡ vụn nằm ở phía bên tay phải, đối mặt với biển này. Tạo một đường hầm bí mật sẵn đó luôn có vẻ sẽ vui lắm đó~♪
Shinobu: Tuy nhiên là, một cánh cửa quay, hay một cuộn treo nơi ta có thể “nếu ta lật nó lại, thực chất nó là…~!” Mấy loại cơ chế này rất khó chế tạo với cát… Hay có lẽ tớ nên nói, làm được cũng hơi vô lý.
Thật là vô cùng tiếc. Tớ không được nghĩ về những điều kỳ quặc như vậy, khi tớ còn không thể sửa chữa được lâu đài nữa là.
Tớ sẽ nỗ lực một cách nghiêm túc vậy~♪
Tetora: Anzu-anego, chị làm gì vậy? Shuriken à…?
À, shuriken có một mối quan hệ chẳng thể phá vỡ với ninja, phải chứ? Em nghĩ Sengoku-kun sẽ vui lắm.
Anego, lý do mọi người đều ngưỡng mộ chị có lẽ là do sự tốt bụng của chị đó, ha…? ♪
Yuta: Cậu chỉ mới tách bề mặt một chút thôi, nhưng nhìn vết cắt không được phân chia rõ ràng lắm, ha? Đượccc rồi, để phần còn lại cho tớ, Sengoku-kun ♪
Shinobu: Eeeep!? T-... Tớ thật sự xin lỗi vì đã gây rắc rối cho cậu.
Yuta: Hm~m, khi cậu cứ cúi gằm mặt như thế làm tớ có cảm giác tớ đã làm gì sai vậy, cậu biết không…? Cũng ổn mà. Sengoku-kun. Đưa tớ chiếc khăn tay nhé?
Shinobu: C-Của cậu đây...
Tetora: Owa, cậu làm tớ ngạc nhiên đó!?
Sengoku-kun, cậu đi vòng ra sau tớ lúc nào vậy? Tớ chẳng hề để ý gì cả~
Shinobu: C-có phiền không thế khi tớ dùng cậu như một tấm khiên vậy?
Tớ bị choáng ngợp bởi sự nhiệt tình và cổ vũ, tớ thấy không khỏe lắm.
Hơn nữa, khi tớ phải nói chuyện với những người tớ không biết rõ, tớ cảm thấy chóng mặt cứ như sắp ngất đi luôn vậy...
Đến mức này thì, tớ cũng đến giới hạn rồi. Nếu còn hơn nữa tớ sẽ vượt quá khả năng của bản thân mất~
Chiaki: Mà, anh đoán là, em đã làm hết sức rồi. Em thật đáng ngưỡng mộ đó, Sengoku. Đây, đâyy… ♪
Tetora: Morisawa-senpai, nếu anh bám vào cậu ấy khi trời nắng nóng thế này, cậu ấy sẽ ngất vì say nắng mất.
Umm, Yuta-kun. Cậu sẵn sàng chưa?
Yuta : Sẵn sàng hết rồi! Để chắc chắn gấp đôi, tớ đã đi vòng quanh 20 lần, nên tớ thật sự chóng mặt đó~ Anzu-san, xin hướng dẫn em thật tốt nhé ♪
Tetora: Ồ, mặc dù cậu ấy cũng hơi dao động, cậu ấy vẫn đi thật đúng hướng. Cứ thế này, cậu ấy sẽ có thể tách quả dưa hấu, ha~?
Hinata: Đó là vì Yuta-kun đã luôn rèn luyện thân mình và xây dựng nên giác quan cân bằng đó, cậu biết không?
Tớ tự hào về em ấy như một Oniichan vậy! Làm hết sức nhé~ Yuta-kun! Đưa nó lên cao trên đầu của em~ Ngay đó ☆
Yuta: Aniki, chuẩn bị đi…!
Tetora: Ồ, một vết nứt hoàn hảo! Như thế này, chúng ta chỉ cần cắt chúng ra thành một kích cỡ để mọi người ăn được dễ dàng thôi, đúng không?♪
Yuta: Đúng thế, đúng thế. Nó tạo ra một âm thanh vỡ cũng hay đó, ha? Đây hẳn là sự hồi hộp thật sự của việc tách dưa hấu đây mà… ♪
Hinata: Chờ đã, Yuta-kun. Đấy chỉ vừa mới đến một cấp độ nơi có thể phản đối rồi.
Khi ta tách dưa hấu, ta đưa hết sự thất vọng mỗi ngày vào nó, hay ta nghĩ về ai đó ta không thích, nhưng mà… Nói cách khác, là như thế đó, phải không!?
Yuta: Thử nhớ lại hành động của chính mình đi, Aniki… Cứ mỗi lần, từ lần này đến lần khác, anh luôn khiến em gặp rắc rối, và căng thẳng của em cứ ngày một tăng. Cứ như một cái lỗ có thể đốt cháy xuyên qua bụng em vậy.
Hinata: Chẳng phải phụ thuộc vào thuốc dạ dày ở tuổi đó xấu lắm sao…? Anh đã gây cho em nhiều lo lắng lắm, hở?
Cuối cùng em đã ghét anh sao…?
Yuta: Ugh, thật sự, không đời nào chuyện đó sẽ xảy ra, anh biết chứ~? Em cũng có phần sai nữa, nói theo hướng tệ hại ấy, được chứ?
Aniki, anh là gia đình quý giá của em. Dù anh có gây khó chịu thế nào đi nữa, em cũng sẽ chẳng ghét anh hay gì cả đâu.
Nhìn kìa, khách hàng đang nghiêng về phía trước để dự đoán đấy. Chúng ta cần tách thêm nhiều dưa hấu nữa và phục vụ chúng cho quan khách, được chứ?
...Hm? Anzu-san, chị cũng muốn tách à?
Em hiểu rồi. Thế thì, lần này, em sẽ chỉ hướng cho chị, được không? Xin hãy đập tan hết bức bối thường ngày vào quả dưa hấu, nhé… ☆
Yuta: Ngôi nhà bên bờ biển sẽ mở cửa sớm thôi~ Mọi người, xin dành chút thời gian xem tờ rơi nhé~ ☆
Ryuseitai, những người tham gia “Lễ hội Hải tặc”, sẽ tham dự cửa hàng, cùng với 2wink vào một ngày hôm nay.
Oho, cậu đằng kia. Cậu, người đang nhìn xung quanh không ngừng nghỉ ấy. Ahaha, không cần phải ngại đâu.
Cậu dừng lại vì cậu thấy hứng thú, có đúng không?
Bắt đầu vào 3 giờ chiều, sẽ có cuộc thi Cướp Cờ và sự kiện tách dưa hấu bởi Ryuseitai và 2wink nên hãy chắc chắn ghé qua nhé ♪
Bọn tớ sẽ chia dưa hấu cho những vị khách đến để xem, thế nên cũng đáng khi đến thăm ngôi nhà bên bờ biển vì điều đó đấy, ha~?
Chi tiết đã được ghi trên tờ rơi, nên hãy nói với bạn bè và gia đình cậu về điều này luôn nhé ♪
Vẫn còn rất nhiều tờ rơi~ Cơ mà là đến trước, nhận trước, nên bằng mọi giá, lấy chúng sớm còn hơn muộn nhe~☆
Hinata: Yuta-kun, em đang làm tốt lắm đó ♪
Yuta: Hở? Aniki, anh đã phát tờ rơi xong rồi à? Anh nói anh muốn đi xa hơn chút để phát chúng, có phải không?
Hinata: Đúng vậy. Anh đoán họ nghe được chuyện chúng ta sẽ làm việc ở cửa hàng trong một ngày chăng? Có một đám đông lớn lắm luôn, em biết không~ Họ hỏi anh ngôi nhà bên bờ biển ở đâu.
Yuta: Thế à? Như ta nghĩ, đó là bởi vì Ryuseitai ha?
Có vẻ như Ryuseitai đạt được nhiều người hâm mộ hơn từ “Lễ hội Hải tặc”. Nghh, thật bực bội ghê đó, đúng không…?
Hinata: Đấy chính xác là điều mà sự kiện này mở ra cho đấy! Nếu ta thắng được Ryuseitai và được quyền biểu diễn live, chúng ta sẽ nhận được sự chú ý luôn.
Đó là cơ hội của chúng ta đấy, Yuta-kun...♪
Yuta: Chắc chắn rồi, phải chứ? Nếu đây là một trận live đối đầu trực tiếp thì ta sẽ chẳng có cơ hội chiến thắng, nhưng còn ở trò Cướp Cờ thì vẫn có khả năng.
Hinata: Bên cạnh đó, chúng ta cũng sẽ không cực kỳ bực bội~ nếu ta thua, ha?
Vì đó là thứ giống như trò chơi, anh cảm thấy sẽ thắng được Ryuseitai nhưng nếu anh thua, anh cũng sẽ không giận nó hay gì hết.
Hay đúng hơn, nếu anh có thể cho đối thủ của mình một nụ cười khi cả hai khen ngợi nỗ lực của nhau, và nói “Ta đã có một trận đấu rất hay~” là điều tuyệt nhất, phải không? ☆
Yuta: Anh luôn nói đó là cơ hội của chúng ta, Aniki, nhưng anh chỉ muốn vui chơi thôi, phải chứ…?
Nhưng mà cũng không sao, thỉnh thoảng thôi, ha? Em muốn tách dưa hấu, nên em sẽ để phần Cướp Cờ cho anh, Aniki. Anh ít nhất cũng để cho em ích kỉ thế chứ, được không?
Hinata: Đương nhiênnn ♪ Anh tự hỏi đối thủ là ai từ Ryuseitai đây~? Hee hee hee, anh đang mong đợi lắm đây ♪
Yuta: Mong đợi cho sự kiện thì không sao, nhưng trước hết, ta cần hoàn thành công việc ngay trước mặt chúng ta đã, phải chứ?
Aniki, mặc dù anh đã phát xong phần của mình rồi, em vẫn còn phân nửa đây, nên là...
Hinata: Thế thì, hãy phát nó cùng nhau thôi nào.
Ah, cô gái trẻ đằng kia, đang đi trên đường ấy~! Cậu có đói không? Được, được, nếu cậu đói, thì đúng thời điểm hoàn hảo rồi đó!
Bữa tiệc một người? Hãy để tớ dẫn cậu đến ngôi nhà bên bờ biển nhé~☆ Đây, nhận một tờ rơi này ♪
Hôm nay là một ngày kỳ diệu, khi 2wink bọn tớ và Ryuseitai sẽ cùng làm việc tại cửa hàng trong một ngày ☆ Việc thế này có thể là dịp chỉ có một lần trong đời, có đúng không?
Đến đây, đến đây, bước lên một bước và nhìn xem!
Chị đằng kia, người với lũ trẻ ấy, và cặp đôi ở đó nữa. Đến ăn uống tại ngôi nhà bên bờ biển nào. Hãy tạo một kỉ niệm mùa hè từ nó, nha~? Ah hahaha ☆